Saturday, January 6, 2007

The Devil Wears Prada

Mới đọc xong cuốn truyện “The Devil Wears Prada” của Lauren Weisberger và cũng coi luôn bộ phim cùng tên nữa, thấy nhớ đến những ngày đầu tiên mới đi làm quá. Thấy công việc nào, dù ở Mỹ hay ở Việt Nam cũng có nhiều điểm giống nhau nhỉ.

Đầu tiên là phải nghe lời và phục tùng sếp.Andy đã phải đi mua cà phê mỗi buổi sáng cho sếp, mua cơm trưa và thậm chí đem áo quần của sếp đi giặt nữa. Nhưng mà cũng còn có lý vì Andy là personal assistant của bà sếp. Đằng này hồi xưa mình là audit assistant mà bị sai đi công chứng giấy tờ cho cháu của sếp đi du học, rồi một đứa cùng batch với mình bị một sếp khác bắt đi mua bánh mì cho sếp ăn vì sếp đói bụng.

Khi coi phim đến cảnh Andy bị bà Miranda chửi xéo vì không hoàn thành được việc bà giao, mình thấy y chang tâm trạng của mình hồi đi job với chị kia. Andy đã bỏ chạy và khóc nức nở vì việc đó nằm ngoài khả năng của Andy, Andy không thể làm tốt hơn được. Mình cũng đã chạy vào restroom và khóc trong đó tấm tức.Trước đó chưa ai bao giờ la mắng mình như vậy, kể cả ba mẹ mình. Vậy mà mới đi làm đã có người la mình rồi. Làm sao không tức được. Hơn nữa mình đã cố hết sức, chứ có phải mình làm ẩu tả gì đâu…

Rồi những đoạn miêu tả Andy sợ hãi mỗi khi điện thoại reng là mình bật cười. Sao mà trùng hợp đến thê? Sếp Miranda của Andy “dễ sợ” hơn những sếp trước đây của mình vì bà gọi Andy hầu như mỗi phút, bất kể ngày đêm hay weekend. Sếp mình không đến nỗi “dí” mình như thế… Nhưng Andy chỉ có một bà sếp, còn mình có tới mấy chục. Hồi làm assistant thì mỗi senior cũng là một sếp của mình rồi, chưa kể đến một dàn managers và partners nữa. Thấy số điện thoại có số 82 ở đầu là biết ngay công ty gọi. Có đứa còn tìm cách lưu hết mấy chục số điện thoại của công ty để bíêt đường mà “đối phó.” Mình thì không làm như vậy, nhưng mà cũng canh cánh trong lòng mỗi khi điện thoại reng vào weekend vì điều đó có nghĩa là “Em ơi, em vào công ty hôm nay đi. Anh/chị có cái này muốn hỏi em.” Thế là lại lếch thếch vào công ty mà trong bụng tức anh ách.

Andy trong truyện cũng thiếu ngủ và thèm ngủ y chang như mình ngày xưa. Tối nào Andy cũng lếch về nhà lúc 11g đêm và 7g sáng là phải rời nhà đi làm rồi. Mình cũng tương tự như vậy vào mùa bận. Lúc đó không ước ao gì khác mà chỉ ước có thêm thời gian để ngủ…

Đó là những mặt tiêu cực mà khi đi làm ai cũng sẽ phải gặp. Đối với Andy, cô nhận ra công việc đang làm không đáng để đánh đổi với gia đình, bạn bè và người yêu. Hơn nữa Andy nhận thấy bản chất con người cô đang từ từ thay đổi theo chiều hướng xấu để phù hợp với công việc đó. Andy cuối cùng đã nghỉ việc. Mình giống Andy ở chỗ mình cũng đã nhiều lần về nhà than thở với ba về công việc cực nhọc và đòi nghỉ. Nhưng ba đã động viên mình vượt qua những khó khăn đó. Sau này khi chuyển qua công ty khác, mình thấy ba nói đúng. Công việc nào cũng có những khó khăn. Quan trọng là mình cảm thấy yêu thích và học hỏi được gì từ công việc đó. Andy đã quyết định đúng vì một khi công việc đó khiến mối quan hệ với gia đình, bạn bè, người yêu bị ảnh hưởng tiêu cực thì không nên tiếp tục nữa. Công việc thì có hàng trăm, hàng ngàn. Không làm việc này thì cũng sẽ có việc khác. Còn gia đình thì chỉ có một, bạn bè và người yêu thì chỉ có một vài. Có đúng không nhỉ?

Monday, December 25, 2006

Merry Christmas

Anh Bop and I were singing Jingle Bells -one of the most famous American Christmas song. We are not good singers, I know. But we had a lot of fun! :)

Friday, December 15, 2006

Quà Noel

Sáng nay đang ngủ ngon lành thì mình chợt giật mình vì tiếng gõ cửa của ai đó. Mắt nhắm mắt mở đi ra thì thấy một ông mặc áo quần vàng và đỏ. Trời ơi, hay quá! Đang mơ thấy ông già Noel đến tặng quà thì ông xuất hiện… Ông hỏi mình tên N. đúng không. Mình gật đầu lia lịa. Rồi ông đưa cái máy kêu mình ký tên lên. (Đúng là ông già Noel thời hiện đại. Ký tên để làm bằng chứng đã đưa quà đấy mà.) Rồi ông đưa cho mình một gói quà và chào mình trước khi đi nữa. Mình hớn hở ôm gói quà vô nhà và mở ra liền (không thèm rửa mặt, đánh răng gì hết)… Omigosh, sao mà ổng biết mình thích đọc báo HHT Hi! hay vậy ta? Mình cầm hai tờ báo mới trong tay mà vui mừng khôn xiết. À, có hai tấm thiệp nữa nè… Đọc xong thì cảm động muốn khóc. Thì ra là của một người bạn - gọi là một người em cho nó tình cảm héng! Lúc đó mới giật mình. Hồi nãy đâu phải ông già Noel đâu. Ông đưa thư DHL đó mà… Đâu phải quà của ông già Noel nào đâu. Quà của “em gái bé nhỏ”!

Em gái xinh đẹp ơi, cám ơn em nhiều lắm. Em đã tặng chị một món quà rất hợp ý chị, và quan trọng hơn hết chị cảm thấy hạnh phúc và ấm áp biết bao khi biết em rất yêu quý chị (như chị cũng yêu quý em vậy!) Chị cũng nhớ rất rõ lần đầu tiên em tặng quà SN cho chị. Lúc đó chị chẳng đoán được là ai hết. Hình như mấy tiếng sau đó em mới gọi điện thoại nói với chị đó là quà em tặng. Em lúc nào cũng đem đến cho chị những bất ngờ dễ thương như vậy.

Hồi nãy roomate của chị hỏi hồi sáng có ông đưa thư đến đưa quà à? Chị đã mừng rỡ khoe chị có quà từ VN. Chị kể về em, về một cô em gái đáng yêu và thông minh (giống chị). Tuy hai chị em chỉ mới quen nhau mấy năm nhưng chị cảm thấy thân thiết với em lắm. Càng chơi với em, chị càng thấy em thật hồn nhiên, trong sáng và tốt bụng. Thật khó tìm được một người bạn, một người em như em. Và càng khó hơn khi người đó thương yêu và quý mến chị như em vậy. Thành ra chị chỉ biết cám ơn em qua blog này. Chúc em một Giáng sinh vui vẻ nhé, em-gái-Noel của chị.

Monday, December 11, 2006

Father and Daughter

I was crying when I watched this clip... I missed my Father a lot. But I believe, at the end, I will see him again, just like the daughter and her father in this movie...

Saturday, December 9, 2006

Happy weddings!

Vậy là hai đứa bạn thân nhất của mình lấy chồng… Mình không có ở Việt Nam để chứng kiến giây phút hạnh phúc của tụi nó. Mình cũng không gặp được tụi nó để nói “Happy marriage!” Thôi thì hôm nay ngồi viết vài dòng để chúc mừng tụi nó vậy.

Nh. và L. thương nhớ,

Hai năm vừa rồi tao đã mất dịp ăn đám cưới của rất nhiều bạn bè thân - của huynh tao nè, của H. người đẹp Texas nè, của H. ex của tao nè, của Đ. tà, và của hai bà tám này, rồi sẽ là của HH. nữa. Nói như vậy để thấy không phải là lần đầu tao “miss” đám cưới bạn thân. Nhưng thật lòng, tụi bây là hai đứa bạn thân nhất của tao. Thành ra tao thấy buồn khi không có mặt trong đám cưới của tụi bây lắm, Nh. và L. à!

Rất nhiều người hỏi tao, sao tao có nhiều bạn thân quá. Ai tao cũng thấy thân hết. Mà một khi số bạn thân đếm được trên 2, tức là không có bạn thân nào hết và mình cần phải xem xét lại các mối quan hệ. Một tờ báo đã viết vậy đó. Nhưng tao không nghĩ vậy. Tao nghĩ tao phải có cỡ 10 người bạn thân.J HH và HH thân thiết từ hồi lớp 6 nè. Rồi lên cấp 3 thì có CD. Đại học thì có hai tụi bây, H., H. lẩu, Đ. Tà, P. nữa. Đến lúc đi làm thì có một bầy angels, và các em T., G., S. Vậy là hơn một chục rồi. Mà đối với tao, bạn thân có nghĩa là tao có thể tâm sự, là tao cảm thấy vui khi nghĩ đến họ, và quan trọng là tao cảm thấy người ta yêu quý tao cũng như tao yêu quý họ vậy… Thành ra nếu tao có trên 10 người bạn thân thì cũng là điều tốt tụi bây nhỉ? Mắc gì tao phải tìm cách giảm xuống con số 2. Nhưng nều để thỏa mãn con số đó thì tao cũng vừa đủ - hai tụi bây đó!J

Tại sao tao phải đi lòng vòng vậy nhỉ? Tao chỉ muốn nói là tụi bây rất đặc biệt với tao. (Nhưng không phải tao không trân trọng những người bạn thân kia đâu đấy nhé!) Chắc tao chưa bao giờ nói như thế với tụi bây đâu nhỉ? Và tao rất yêu mến hai tụi bây vì tụi bây rất dễ thương.Image/ Nhưng ấn tượng ban đầu của tao với tụi bây không được như vậy đâu!

Tao ngồi nhớ lại lần đầu tao gặp mụ L. là ở lớp học thêm toán năm 12. Lúc đó L. ốm như cây tăm, không thể ốm hơn được nữa. Đó là ấn tượng đầu tiên của tao về mày. (À, sao bây giờ mày lại “bự” hơn tao nữa nhỉ?Image/) Rồi có một lần tao và mày đi học về chung đường từ nhà ông thầy học thêm đó. Hình như đó là lần đầu tao nói chuyện với mày. Không biết mày còn nhớ không? Đến khi vào đại học, gặp lại mày, thì từ từ thân nhỉ? Rồi một phần tao và mày cùng học chung bên SP nữa. Thành ra có nhiều nỗi lo lắng và quan tâm giống nhau.

Còn mụ Nh. thì tao không biết mày học chung trường cấp ba với tao đến tận khi thân mày sau này đó. Tao chỉ nhớ một buổi học triết của tuần đầu tiên ở trường đại học, tao ngồi sau lưng mày. Lúc đó tao chưa quen biết một ai hết. Tao không thấy rõ bảng hay không chép kịp một ý gì đó. Thế là tao khều lưng mày để mượn tập. Mày quay xuống cho mượn mà chẳng vui vẻ gì cả. Tao tự hỏi sao con nhỏ này mặt mày cứ nhăn nhó thế nhỉ? Haha…Image/

Vậy là tụi bây biết ấn tượng ban đầu của tụi bây đối với tao rồi đó nhé. Nhưng vì duyên cớ gì mà suốt 4 năm đại học, bao giờ tụi mình cũng ngồi gần nhau trong lớp nhỉ. Tụi mình đi chơi với nhau biết bao nhiêu là lần, từ đi câu cá, vào công viên, rồi xuống nhà Đ. chơi nữa… À, tụi mình còn đi mua vải may áo giống nhau nữa. Tụi bây còn giữ áo đó không? Tao vẫn còn giữ mới lắm! À, còn nhớ hôm Valentine’s mình đi bán bông trên đường 3/2 không Nh.? Những kỷ niệm đó tao vẫn nhớ hoài đó! Image/ Còn suốt 5 năm vửa qua, khi tụi mình đi làm, dù không cùng ngành nghề, không làm gần nhau, nhưng tụi mình luôn gặp nhau thường xuyên ở quán ốc để “update” tình hình “love story” cho nhau nghe nhỉ? (Vậy là từ nay chỉ còn tao update tụi bây thôi hả?) Tao rất cảm động vì tụi bây đã luôn ở bên tao những lúc tao thất tình hay buồn bực chuyện gì đó. Có nhớ hôm ở quán bún bò viên, vì một “sự cố”, tao bỏ chạy và khóc quá chừng, rồi tụi bây đuổi theo tao không? Nghĩ lại vừa thấy tức cười, vừa thấy thương tao, thương tụi bây nữa. Image/ Sao mình lại khổ sở vì người dưng quá tụi bây nhỉ? Nhưng tao xem phim Felicity trên TV, thấy Sally khuyên Felicity là “You can't know who that person is, the person who will become your ultimate confidant, your soul mate, or your lover. Whoever he is, he starts off as a stranger…” Vậy đó… Suy cho cùng, ba đứa mình đã luôn ở bên nhau trong cuộc hành trình tìm kiếm “stranger” đó. Tao mừng lắm vì hai tụi bây đã có thể bước qua một hành trình khác… Mà lần này có khi không cần tao nữa, vì tụi bây đã có soul mate đi cùng rồi… hic hic…Image/ (bị bỏ rơi rồi… ) Nhưng tao tin chắc là dù tụi bây có lấy chồng, có con, có cháu… còn tao dù vẫn chưa tìm thấy ultimate confidant thì tao vẫn không lẻ loi… vì hai tụi bây sẽ vẫn sẵn sàng đi cùng tao những đoạn đường khó đi… Image/ Và tao cũng vậy, có thể tao không còn là người có kinh nghiệm để chia sẻ với tụi bây những khó khăn trong cuộc sống gia đình, nhưng tao chắc chắn vẫn sẽ là người tin cậy để tụi bây chia sẻ và “tám” khi cần thiết…Image/

Tuần trước, khi tao nhận email của hai tụi bây kể chuyện chuẩn bị đám cưới. Tao đọc xong, tao thấy vui như tao sắp đám cưới vậy… Có thể tụi bây không tin, nhưng mà lúc đi tắm, tao đã hát vang (bài gì thì quên mất rồi) và thấy sảng khoái lắm. Hehe…Image/ Tao cảm giác được hạnh phúc của tụi bây và tao cũng vui lây đó. Thú thật là trước giờ rất ít khi tao cảm thấy như thế, chỉ đếm được trên đầu ngón tay thôi. Biết là mình phải sống sao để thấy hạnh phúc của người khác là hạnh phúc của mình… nhưng mà nói thì dễ hơn làm. Rất nhiều khi tao cảm thấy ghen tị với hạnh phúc và thành công của người khác. (xấu hổ thật.Image/) Nhưng nhờ tụi bây, tao nhận ra là tao không đến nỗi tệ lắm. Và cũng nhờ chuyện này tao mới càng chắc rằng tụi bây là bạn rất đặc biệt của tao đó!

Tụi bây đặc biệt vì tụi bây hiểu tao sâu sắc (có khi chưa nói đã hiểu rồi!) Tụi bây biết nhiều chi tiết nhỏ nhặt và nhiều bí mật của tao nhất. Tụi bây yêu quý tao thật lòng vì những lúc tao thành công hay vui vẻ, tụi bây rất mừng cho tao (chứ không hề ghen tị như người khác). Và quan trọng là tao khoái nói chuyện và gặp tụi bây nhất. À, nhắc đến đây mới nhớ. Nh. ơi, tao quên chưa kể mày nghe chuyện này. Mày nhớ hai ba năm trước, tao và mày hay đi bơi mỗi sáng trước khi đi làm không? Lúc đó tao khoái đi bơi với mày kinh khủng. Đi làm mà cứ mong làm nhanh nhanh về để sáng mai dậy đi bơi với mày. Haha… Lúc đó tao kể với T., người ta hỏi bộ tao có vấn đề gì không nữa.Image/ Mắc cười ghê. Mà tao nhớ tao với mày khoái đi bơi chung để “nghía” coi có anh chàng nào đẹp trai không.Image/ Chồng mày đọc đến đây chắc không dám cho mày đi bơi với tao nữa rồi.Image/

Ngẫm nghĩ lại chặng đường đã qua, có nhiều chuyện vui buồn, nhưng dễ thương quá tụi bây nhỉ? Tao điểm lại các ex đã qua của tụi bây… Thật lòng thấy người tụi bây chọn là xứng đáng nhất! Không phải dễ dàng để tìm thấy một người đồng ý đi chung đường với mình suốt đời đâu nha hai tụi bây. Bởi vậy phải trân trọng điều đó! Tao cầu mong mọi sự an lành và hạnh phúc sẽ luôn hiện diện trong hai ngôi nhà nhỏ của tụi bây. Nếu mà tụi bây cho chồng đọc blog này của tao thì để tao nhắn nhủ hai ổng chút nha… Hai anh ơi, hai anh phải thương yêu và chung thủy với vợ suốt đời đó. Hai anh phải thấy là hai anh thật may mắn vì đã kiếm ra hai người vợ xinh đẹp và tốt bụng như vậy. Hai anh ráng làm việc nhà phụ giúp vợ nữa vì ba đứa này lười nội trợ lắm! Haha…Image/

Thôi, tao dừng đây nha vì tao có viết đến sáng cũng không hết chuyện của ba đứa mình nữa! À, L. ơi, tao nhớ mày hay gọi điện thoại cho tao vào những lúc tao vui vẻ. Thế là mày cứ nói tao chúc mày cứ vui vẻ như tao là được. Lần này đến phiên mày chúc tao cũng sớm thấy hạnh phúc giống mày đó! Còn nữa, giống như câu ở trên tao đã trích “Whoever he is, he starts off as a stranger.” Thành ra từ ngày mai, gặp người lạ nào tao cũng sẽ cười chào vui vẻ hết vì biết đâu đó sẽ là soul mate của mình nhỉ?Image/

Wonderful Wedding Wishes

Tuesday, December 5, 2006

My instructor’s comments

I have just submitted my last critical review for a class – the LAST one. In stead of having such a feeling of relief, I feel like I’m losing something. So strange! I feel kind of sad too… So this class is going to the end and I will miss it and … my instructor too. Image/ I really think I did learn something more valuable from this undergrad class than other classes, even those grad ones. Especially I keep thinking about what my instructor wrote to me as his comments to my critical reviews. I copied it here so that I will have a chance to look at it again when I get back to work for a multinational.Image/

“I am sure you are also working with people who lack the talent that you do, Ngoc. How many of your colleagues think an MBA will be access to higher paying jobs and better company positions? How many of them actually possess the skills and talent to bring something unique and better to those positions?”

“Make sure that while you are working for multinational corporations that you remain critical of them. They do serve an important function in our world, but this does not mean that the people who work for them should allow the company to take on a life of its own. It is very much made of the sum of its parts (workers). We just need to be better agents in the system. I hope, if anything, this is what you got out of my class.”

Definitely! I got what you mean. I have reasons to believe that I will become such a “better agent in the system.” You can count on me, my instructor. Thank you and good bye!

Sunday, November 12, 2006

Sinh nhật

 

Hôm nay là sinh nhật của mình. Từ mấy ngày trước, mình đã bắt đầu nhận được những lời chúc mừng của mọi người rồi. Nhưng người đầu tiên thì đó là me. Mình nhận được thiệp sinh nhật me gửi cho mình từ tuần trước. Me lúc nào cũng viết thiệp rất hay và tình cảm… Nhân dịp sinh nhật con, con muốn nói con cám ơn ba me đã sinh con ra, nuôi nấng con nên người và cho con biết cuộc sống tươi đẹp và quý giá biết chừng nào. Con thương ba me lắm! Còn em Rô, em tặng mình món quà rất dễ thương và hợp ý. Tấm thiệp của em cũng đáng yêu nữa. Chị cũng rất thương em, Ngoan ạ.Image/

Các bạn ở xa của Ngọc ơi, cám ơn mọi người đã nhớ đến sinh nhật của mình. Những tấm ecard, birthday card, điện thoại (cả từ Việt Nam và Úc xa xôi) và những email đầy tình cảm của các bạn làm mình cảm động lắm. Đặc biệt có email của CD. dài hơn một trang, chan chứa tình cảm và kỷ niệm, đã làm mình bật khóc. Tấm thiệp gửi từ hai tuần trước của em T. và các kiểm toán viên quốc tế cũng làm mình vui lắm. Mọi người bận rộn mà cũng dành chút thời gian để nghĩ đến mình…

Mình cũng thích email của Nh. vì nó làm mình suy nghĩ và tâm đắc. Nh. viết “Hạnh phúc không nhất thiết phải có chồng hoặc người yêu. Hạnh phúc vì cảm thấy mình đang tồn tại và có ý nghĩa với nhiều người. Tao tin là mày sẽ luôn là người hạnh phúc”… Đã có một thời gian dài mình quan niệm hạnh phúc là phải có ai đó đặc biệt ở cạnh bên. Mối quan hệ tình cảm đã chi phối nhiều đến cái gọi là “hạnh phúc” của mình. Sinh nhật lần này là lần đầu tiên sau rất nhiều năm, mình không có ai “đặc biệt” để mong đợi quà và hoa hồng. Nhưng mình bắt đầu nhận ra bên cạnh tình cảm đôi lứa thì còn rất nhiều tình cảm khác đủ để làm mình cảm thấy hạnh phúc vì được quan tâm và thương yêu… Tự đáy lòng, mình đang cảm thấy rất hạnh phúc… Mình nhận thấy mình phải cám ơn ba me, em Ngoan, các cô, dì, chú, cậu, các anh chị họ hàng, các bạn bè xa gần và cả những người lạ mình chưa gặp mặt nữa. Mọi người đã giúp mình nhận thấy hạnh phúc không chỉ bó hẹp như trước đây mình vẫn nghĩ. Hạnh phúc là “cảm thấy mình đang tồn tại và có ý nghĩa với nhiều người.” Phải vậy không Nh.?

Và sinh nhật năm nay của mình cũng đặc biệt vì HH, một người bạn rất thân, đã sinh một bé gái vào lúc 0 giờ 18 phút sáng 11 tháng 11. Chao ôi, vậy là bé Ty và mẹ Ngọc năm sau sẽ làm sinh nhật chung được rồi. Vui hơn nữa là mình nhận được ecard của HH sáng nay. Mình tự hỏi làm sao mới sinh em bé trong bệnh viện mà HH gửi ecard cho mình được nhỉ?Image/ Chắc là HH nhờ chồng gửi dùm đây!Image/ Cám ơn hai vợ chồng và chúc mừng hai vợ chồng chính thức lên chức bố mẹ nhé. Chúc bé Ty mau ăn chóng lớn và xinh đẹp như mẹ của bé vậy.Image/

Cuối cùng, mình phải cám ơn anh L., em P. và đại gia đình ở Carbondale. Mọi người đã lặn lội đường sá xa xôi, thời tiết lạnh lẽo để đi chợ và làm một bữa ăn rất thịnh soạn. Cám ơn cô A. đã làm đến hai cái bánh sinh nhật cho mình. Tuy chỉ mới biết nhau trong một thời gian ngắn nhưng bạn bè ở Carbondale đã làm mình thấy ấm áp như đang ở nhà. Những tấm chân tình này sao cám ơn hết nhỉ?

Khi mình chuẩn bị post blog này lên thì ngày sinh nhật đã qua, tiệc đã tan và nến cũng đã thổi… Mình cầu mong một năm tuổi mới vui vẻ và an lành sẽ đến với mình… Mình sẽ sống tốt để mọi người vẫn mãi yêu mến mình và nhớ đến sinh nhật mình chứ nhỉ? Image/ CHÚC MỪNG SINH NHẬT!Image/

 

\r\n
Image/Image/