Sunday, February 22, 2009

Ông và tui

Tui có nhiều bạn trai nhưng tui chỉ có kêu một mình ông là “ông” và xưng “tui” như vầy. Nếu ai đó hỏi tui có tin vào tình bạn giữa nam và nữ không, tui cũng sẽ hơi ngập ngừng với câu trả lời. Bản thân tui thấy thế nào cũng có phát sinh tình cảm của một trong hai người. Mấy người bạn trai thân hiện nay của tui cũng vậy, thế nào trước đây cũng là người yêu cũ của tui, hay là đơn phương thích tui… Nhưng mà tui với ông không phải như vậy.

Nghĩ cũng tức cười há ông. Tui với ông nhìn cũng xứng đôi quá mà. Trong mắt tui, ông khá đẹp trai (cho dù dạo này ông hơi mập). Ông thông minh, học giỏi, nói tiếng Anh hay, con nhà giàu nhưng không chảnh chẹ. Tui biết ông là một người rất tình cảm mặc dù bề ngoài có vẻ hơi lầm lì, ít nói. Ông cũng hay đọc blog tui mặc dù không bao giờ thấy ông để lại một cái comment nào. Nhưng mỗi khi tui buồn, ông đều nói chuyện rất nhiều để an ủi tui. Tui còn nhớ hồi xưa, chắc chừng 5-7 năm về trước, ông viết email cho tui khi biết tui thất tình sau khi chia tay bạn trai. Ông hỏi tui có dám đánh đổi gia đình, bạn bè (trong đó có ông) để lấy được tình cảm của người kia không. Nhờ câu hỏi đó của ông mà tui không còn thấy buồn hay day dứt nữa. Lúc đó tui nghĩ ông vậy mà cũng sâu sắc và tâm lý ghê. Nói túm lại là tui hổng thấy ông có điều gì để chê hết. Mấy người làm chung với tui cũng thắc mắc là sao tui lại để “sổng” ông vô tay người khác như vậy.

Ừ lạ héng. Sao tui với ông không yêu nhau mặc dù tui với ông có quá trời cơ hội để phát sinh tình cảm? Tui nhớ hoài mười ngày ông ở Carbondale chơi với tui. Ông là người con trai xa lạ đầu tiên ngủ với tui chung một phòng. Ông với tui đi chụp hình khắp trường tui. Có tấm ảnh tui với ông ngồi dựa lưng vô nhau trên bãi cỏ khiến cho bồ của ông khi xem ảnh này lên cơn ghen với tui nữa. Tui còn nhớ ông nấu bún cá cho tui ăn và ông nói bồ ông còn chưa được ăn đồ ông nấu mà tui được ăn. Rồi lúc ông ngồi đàn ở cây piano đặt ở Student Center, lúc đó hình như ông đang đàn bài “Right here waiting” thì tụi sinh viên đi ngang qua, thấy vậy trầm trồ khen ông với tui là một cặp đẹp đôi và ông thật là ngọt ngào. Lúc đó tui mắc cỡ ghê vì ông với tui có gì đâu mà mọi người hiểu lầm quá xá…

Nhưng cũng may là tui với ông hổng có gì ngoài tình bạn trong sáng. Không thôi giờ này tui thất tình lắm nhỉ vì tuần sau ông đi lấy vợ rồi. Lúc đó ai ngồi nói chuyện hay email an ủi tui đây. Ừ, thiệt là may là tui với ông chỉ là bạn nên tui mừng lắm khi thấy ông lấy được người ông yêu. Thiệt là may cho tui nữa là tui có một người bạn tốt và đáng yêu như ông, luôn quan tâm và chia sẻ mọi vui buồn với tui. Trước ngày ông đi lấy vợ, tui muốn nói với ông là lúc nào tui cũng muốn là bạn thân của ông (và cả vợ ông nữa) và cầu chúc hai vợ chồng ông thật nhiều hạnh phúc.

Monday, February 16, 2009

Như chưa bắt đầu

Đêm Valentine, đi đâu cũng thấy người ta đứng bán bông hồng và em bỗng mỉm cười nhớ lại Valentine cách đây 11 năm. Hình đó là Valetine đầu tiên của em, hay đúng ra đó là Valentine xa nhất mà em còn nhớ. Năm đó em cùng năm sáu người bạn thân ở đại học đứng bán hoa hồng trên đường Ba Tháng Hai. Em phải nói dối ba mẹ là đi học thêm vì em biết thế nào ba mẹ em cũng chẳng cho đứa con gái cưng của mình đứng ngoài đường bán bông như thế. Lúc đó em đang để ý một cậu bạn trong nhóm. Chắc cũng vì cậu ấy cao nhất lớp và cũng học giỏi nhất lớp. Vừa đứng bán em vừa liếc mắt coi cậu ấy có để ý gì mình không. Nhưng hình như cậu chẳng thèm để ý gì em cả. Duy chỉ có một lúc, em mỏi chân quá, bèn ngồi bệt xuống đất nên cậu lấy chân đá vào lưng em và bảo em đứng dậy mau, ngồi vậy thì sao bán được. Hôm ấy em chỉ bán được đến 8 giờ tối vì đến giờ “giới nghiêm” phải về nhà. Hôm sau nghe tụi bạn nói lại là cuối cùng cũng bán được gần hết đống hoa, còn lại thì mỗi đứa đem về một vài cái. Nghe đâu cậu ấy đem đến nhà một cô bạn xinh đẹp trong lớp để tặng. Nghe đến đây lòng em bừng bừng nổi giận. Giờ nghĩ lại thấy em vô lý nhỉ, cậu ấy đã là gì của em đâu mà em lại ghen...

Không hiểu sao em lại nhớ rõ Valentine năm đó nhất, dù em chẳng nhận được hoa hồng, chocolate hay lời chúc ngọt ngào từ ai cả. Nhưng em nghĩ cũng nhờ Valentine năm đó cùng nhau đứng bán bông mà chỉ một tháng sau đó cậu bạn ấy và em chính thức quen nhau. Mối tình đầu của em khởi đầu như thế đó. Sau này em nhớ là em có trách cậu ấy sao hôm đó cậu lại đem hoa hồng đến tặng cô gái kia. Cậu phân bua rằng bông đó là bông bán ế mà, làm sao đem tặng em được. Em xứng đáng được tặng bông hồng tươi tắn từ sáng sớm kìa. Cậu ấy cũng khéo nịnh nhỉ. Nhưng cậu ấy đã giữ đúng lời hứa vì những mùa Valentine bên nhau, bao giờ em cũng nhận được hoa hồng tươi thắm từ sáng tinh mơ…

Bây giờ nghĩ lại em thấy những phút giây ban đầu ấy thật đẹp. Có khi nào mọi chuyện cứ “như chưa bắt đầu” vậy mà lại hay không nhỉ? Và em lại thầm hát…

“ Xin yêu thương như chưa bắt đầu

Xin quen nhau như quen phút đầu

Vẩn vơ kỷ niệm yêu dấu…”