Hồi còn đi học mà gặp phải mấy bà cô già khó tính, đám học trò thế nào cũng to nhỏ với nhau “Tới tuổi này mà chưa có chồng nên khó chịu là phải rồi.” Khi đó, em thầm nghĩ, em chẳng muốn trở thành bà cô già cau có, khó tính như thế. Nhất định lớn lên em sẽ lấy chồng.
Khi em bắt đầu đi làm, nhìn các chị senior và manager cặm cụi làm việc đến khuya, cuối tuần vẫn hì hục vô công ty làm, em chợt hiểu tại sao các chị vẫn lẻ bóng đi về. Lúc đó, em không muốn em trở thành manager nữa, em vẫn muốn em là assistant và hạnh phúc trong tình yêu.
Nhưng cuộc sống không bao giờ như ý muốn. Bây giờ em chẳng là manager nhưng em vẫn một mình. Nếu em vẫn còn làm ở công ty cũ, thế nào mấy em assistant cũng sẽ nhìn em và tự hỏi vì sao bà chị này vẫn còn ế nhỉ. Thỉnh thoảng em cũng soi gương và tự hỏi em có khuyết điểm gì lớn lao không.
Và hình như em đã tìm được câu trả lời sau khi em đọc xong cuốn truyện “Cô gái đeo đôi hoa tai ngọc trai”. Em mua cuốn sách này tình cờ khi em đi dạo nhà sách sau bữa ăn trưa. Em đã cầm cuốn sách này lên và đọc lời giới thiệu in trên bìa “một cuốn sách như ngọc.” Một cuốn sách được so sánh với …em thì chắc hẳn đặc biệt lắm, thế là em mua ngay. Đó là một câu truyện đơn giản về một cô gái nghèo đi ở cho một gia đình quý tộc của một họa sĩ tài ba. Cô đã đem lòng ngưỡng mộ, kính phục và yêu ông họa sĩ ấy. Nhưng ông đã có vợ và một bầy con và quan trọng hơn, làm sao ông có thể lấy một cô hầu. Hằng ngày khi cô gái đi chợ mua thịt thì con trai của ông bán thịt đã để ý và yêu thương cô. Anh còn để dành những miếng thịt vụn cho cô mang về nhà cho ba mẹ. Ban đầu cô không thích anh bán thịt vì cô nhận thấy bàn tay của anh không bao giờ được rửa sạch sẽ, lúc nào cũng còn một ít máu đọng ở móng tay. Lần nào gặp anh, cô cũng nhìn vào bàn tay anh và không hài lòng. Lúc đó trong cô, hình ảnh ông họa sĩ là quá tuyệt vời, đâu có khuyết điểm nào của ông ấy mà cô nhìn thấy… Nhưng may mắn thay, cuối cùng cô đã nhận thấy tình yêu chân thành nơi anh bán thịt. Cô thấy được ở anh những phẩm chất cần thiết để trở thành một người chồng, người cha tốt cho những đứa con của cô. Và cô đã lấy anh bán thịt và sống rất hạnh phúc sau đó…
Câu chuyện chỉ có thế mà làm em thay đổi. Em nghĩ em đã gặp một “anh hoạ sĩ” trong cuộc đời. Trước đây, em luôn ngưỡng mộ và yêu mến anh ấy với tài năng của anh và những “tác phẩm” trứ danh cho “nhân loại”. Nhưng em đâu nhận ra một điều là sẽ chẳng bao giờ “anh họa sĩ” vẽ bức tranh có em và anh ấy, chẳng bao giờ anh ấy muốn xây dựng một cuộc đời với em. Bây giờ đã đến lúc em phải tìm “anh bán thịt” cho riêng mình. Em biết, con người không ai hoàn hảo. Đã qua rồi cái thời em mơ mộng và thần tượng hóa hình ảnh “anh họa sĩ” với chân dung hoàn hảo. Thế nào em cũng sẽ nhận thấy một vài khuyết điểm của “anh bán thịt”, chẳng hạn như trong truyện bàn tay anh không được sạch sẽ. Nhưng em tin là khi yêu thì em sẽ yêu cả những khuyết điểm của người ấy.
Em ước gì em đã đọc cuốn sách này sớm hơn thì em đã không quá mơ mộng, hão huyền trong tình yêu và chắc hẳn em đã đang hạnh phúc bên cạnh “anh bán thịt” của em… Nhưng em nghĩ vẫn còn chưa muộn nhỉ, một khi em đã biết chắc đó là “anh bán thịt”, chứ không phải là “anh họa sĩ.” Vậy anh hãy nói cho em biết anh làm nghề gì, và em sẽ trả lời liệu anh có phải là người em đang tìm kiếm...