Saturday, November 15, 2008

10 things I hate about you

Em ghét anh lúc nào cũng đi làm về sớm hơn em. Lúc nào anh cũng là người tạm biệt em về trước, bỏ em ngồi lại bơ vơ và bỗng dưng buổi chiều trở nên dài lê thê đối với em.

Em ghét anh lúc nào cũng chọc em theo cách đủ thông minh để em không biết đối đáp lại thế nào ngoại trừ nhe răng ra cười hì hì hoặc làm mặt giận để anh phải năn nỉ.

Em ghét anh những khi anh gọi điện thoại cho em mà giả vờ kiếm em Lan hay em Huệ nào đó, rồi chặc lưỡi nói thôi anh lỡ gọi cho em rồi thì nói chuyện với em một chút vậy.

Em ghét anh khi anh lắc đầu nói anh có gọi cho em đâu dù em thấy có 3 missed calls từ private number. Phải chi số điện thoại của anh hiện ra thì em đã có thể dùng làm bằng chứng rồi nhỉ.

Em ghét anh vì những buổi sáng em đi làm, hăm hở online để nhìn thấy tên anh cũng sáng đèn nhưng anh lại chẳng chào em. (Em biết là anh bận nhưng vẫn để em thấy anh online. Thế là em lại mỉm cười và thấy ấm áp khi biết anh đang ở bên em.)

Em ghét anh khi anh ở quá xa em mà em lại có cảm giác rất gần.

Em ghét giọng nói đặc biệt của anh, không lẫn với ai cả.

Em ghét cái cách anh cười haha mỗi khi em kể chuyện gì tức cười.

Em ghét anh khi biết anh có nhiều sở thích giống em và đặc biệt anh cũng yêu thích bộ phim “10 things I hate about you.”

Và cuối cùng, em ghét anh vì cái cách anh chẳng hề ghét em chút nào cả cho dù em có ghét anh thêm 1.000 điều đi nữa…

I hate the way you talk to me
And the way you cut your hair.
I hate the way you drive my car.
I hate it when you stare.
I hate your big dumb combat boots
And the way you read my mind.
I hate you so much it makes me sick.
It even makes me rhyme.

I hate it...
I hate the way you're always right.
I hate it when you lie.
I hate it when you make me laugh;
Even worse when you make me cry.

I hate it when you're not around
And the fact that you didn't call,
But mostly I hate the way I don't hate you;
Not even close;
Not even a little bit;
Not even at all.

Sunday, November 2, 2008

THÁNG MƯỜI MỘT

Mọi người quen đều biết tại sao nó thích tháng mười một nhất.

Nó đã nhận được quà sớm từ mấy ngày trước của một người em trai thương mến ở xa. Khi nó đem chú gấu bông cứu hỏa ở xứ sở sương mù về văn phòng sau bữa ăn trưa, ai ở văn phòng cũng reo lên thích thú với chú gấu xinh xắn và đáng yêu này. Thật là cảm động vì đã lâu lắm hai chị em không còn thường xuyên liên lạc nhưng em vẫn luôn dành tình cảm thương mến cho chị, nghĩ về chị và ngày đặc biệt trong tháng mười một này.

Sáng ngày 1, H gọi điện thọai từ rất sớm hỏi nó định tố chức như thế nào. Nó kể cho T nghe, T hỏi nó sau này nó có ghen khi chồng nó vẫn còn liên lạc và nhớ ngày sinh nhật của người yêu cũ. Nó không biết. Nhưng nếu ai cũng cắt đứt rạch ròi sau một mối quan hệ xa cách hay tan vỡ thì có khi chẳng ai nhớ đến nó trong tháng mười một nữa.

Sáng ngày 2, nó có hẹn đi ăn sáng. Anh T thông báo sắp lấy vợ. Chị N quay sang nó hỏi em có thể lấy ai đó sau khi quen biết chỉ vài tháng như anh T không. Nó không biết. Tương lai sao nói trước được chị nhỉ và nó bâng quơ nghĩ đến một người.

Ngày mai là ngày 3. Còn một tuần nữa để nó suy nghĩ liệu có nên nói với người ta về một ngày-bình-thường-nhưng-đặc-biệt trong tháng mười một này không?