Monday, June 25, 2007

Tình nhỏ làm sao quên?

Máy bay hạ dần độ cao, nhìn ra khung cửa sổ nó thấy rất rõ thành phố thân yêu sáng loáng đèn. Tự nhiên nó có cảm giác nao nao. Đến khi máy bay chạm mặt đất và lao vun vút trên đường băng, nó bật khóc. Vậy là nó đã về nhà. Suốt hai năm nay, nó mong chờ giây phút này. Nhưng liệu có người vẫn còn chờ mong nó? Nó không hề liên lạc với M suốt mấy tháng nay. Chắc chắn M sẽ không biết hôm nay nó về. Nhưng khi đẩy xe chất đầy hành lý ra khỏi cổng, nó vẫn rảo mắt tìm kiếm một gương mặt quen thuộc. Nó vẫn hy vọng mong manh là M vẫn còn quan tâm đến nó và dò hỏi trong đám bạn bè nó để biết hôm nay nó về và đi đón nó. Nhưng đó chỉ là giấc mơ mà thôi. Giờ này có khi M đã đi ngủ rồi. Có khi nào M mơ về nó?

Hai ngày đầu nó tất bật dọn dẹp hành lý, gặp gỡ bà con, bạn bè. Không còn thời gian để nghĩ đến M. Nhưng đến ngày thứ ba, nó bắt đầu thấy bứt rứt. Không phải M là người nó ao ước gặp nhất trong đám bạn bè sao? Nó lấy máy nhắn tin hỏi M có khỏe không. Trả lời tin nhắn của nó là môt câu hỏi cụt ngủn “Who’s that?” Chỉ hai từ ngắn ngủi thế thôi mà làm nó đau nhói ở tim. Vậy là M đã xóa cả số điện thoại nó ra khỏi danh sách rồi. Nó nhớ hồi mới quen nhau. Có hôm M đưa nó cầm giùm điện thoại để vào restroom. Nó táy máy lấy điện thoại của nó gọi vào điện thoại của M để nghe nhạc chuông có hay không. Trên màn hình điện thoại hiện ra chữ “Sweetie is calling”. Nó lật đật tắt máy mà trong lòng hạnh phúc không thể tả…

Sau khi nói chuyện với M trên điện thoại, nó nằm lăn ra giường, cảm giác chán nản kinh khủng. M không muốn gặp nó. Nó nói với mẹ “Con thất tình quá mẹ ơi!” Nó thấy mắt mẹ nó tối lại. Mẹ nói con hãy thương con trước đi, rồi thương cho tình yêu của con đặt không đúng người. Người ta không thương mình nữa thì mình thương người ta làm gì cho khổ hả con. Nó biết mà, nó có muốn sống lây lất vậy đâu. Nó đã thử nhiều cách để quên, mà quên được một thời gian thì lại càng nhớ hơn. T, bạn thân của nó, bảo chắc kiếp trước nó nợ nần gì M nên kiếp này phải khổ sở với M như vậy. Nó lại nghĩ khác. Nó nghĩ ông trời công bằng lắm. Hồi xưa nó cũng từng làm khổ V nhiều như vậy nên bây giờ nó phải trả giá lại.

V vẫn hay email cho nó và đến nhà thăm mẹ nó khi nó đi học xa. Ngay ngày hôm sau nó về, V đã gọi điện thoại nói chuyện với nó. Nghe giọng nói của V vui vẻ và hồ hởi kể về thằng con trai mới sinh được ba tháng, nó cảm thấy như trút được gánh nặng vì nó luôn có cảm giác có lỗi với V, với tình cảm của V dành cho nó. Nó thấy mừng cho V vì cuối cùng V đã tìm được một người xứng đáng hơn nó. V hỏi nó tìm được anh nào chưa, hay vẫn cứ kén chọn. Nó nghĩ đến M và trả lời vẫn chưa nữa V ơi.

Hôm qua V đến nhà thăm nó. (Nó vẫn chưa gặp được M. M nói M đang bận và phải đi công tác suốt, còn nhiều thời gian để gặp sau mà.) V hỏi nó và M thế nào rồi. Nó cố gắng gượng cười và trả lời bình thường thôi. Nó và V ngồi im lặng. Bỗng dưng nó muốn hỏi V lắm lắm. Làm thế nào để V quên nó vậy? Mất bao lâu thì hình ảnh nó không còn trong trái tim V nữa? Nhưng nó không dám hỏi. Nó nhìn ra con hẻm đầy nắng và nói chắc chiều nay trời lại mưa to…

Sunday, June 24, 2007

Trở về

Mọi người hỏi sao mình về VN rồi mất tăm, không thấy “blốc bliếc” gì nữa cả. Đúng là về nhà thì nhiều việc để làm quá. Hơn nữa mạng internet ở nhà chậm chạp, mình lại chưa biết cách nối wireless thành ra cứ xài tạm máy của me. Mà dùng máy người khác thì không có tâm hồn để viết lách được.

Hôm nay thư thả đôi chút, lại có nhiều chuyện vui vui nên muốn khoe với mọi người. Đầu tiên là mình đã có chỗ nhận mình vô làm, lương bổng cũng tàm tạm như mình mong muốn. Như vậy là dẹp được nỗi lắng bấy nay về vụ đi học cho dữ vào mà về không kiếm ra job. Tiếp đến là mình đi tập gym và ăn uống ít lại nên có vẻ ốm bớt khoảng 2 ký. Mừng ghê! Bên cạnh đó, mình còn chăm lo đến sắc đẹp bằng cách đi học trang điểm. Mình mới về đến VN hôm trước, hôm sau mấy em ex-PwCers đã rủ đi học trang điểm. Đầu tiên cả nhóm học ở trung tâm TN. Sau một bữa đầu đi học, từ bị dụ dỗ, hăm dọa mua đồ trang điểm của họ, đến bị xỉa xói về tinh thần và thể xác, cả nhóm quyết định không học ở đó nữa. Thế là cả nhóm mời một cô giáo xinh xắn đến tận nhà mình dạy. Hôm nay là bữa đầu học với cô. Thấy thích ghê vì cô vừa hiền, vừa đẹp. Hy vọng sau một tháng học với cô, mình cũng sẽ biết cách làm đẹp như cô vậy.

Mấy ngày này gặp mình, ai cũng hỏi về VN thấy sao. Ừ, thì hơi nóng, hơi bụi, hơi ồn ào và đông đúc. Mấy ngày đầu có vẻ ngộp, nhưng bây giờ thì quen rồi. Mình chạy xe ngon lành quá rồi. Thỉnh thoảng cũng có nhớ Mỹ đó, nhưng cũng thoảng qua như một giấc mơ thôi. Hiện tại của mình là ở đây nè. Nhưng đôi lúc mình cũng thấy buồn nữa. Thành phố này mình có quá nhiều kỷ niệm. Khi mình đi ngang SG Tower, mình tự hỏi hồi xưa ba hay đứng ở đâu khi đến rước mình đi làm về. Khi mình vào Diamond Plaza, mình nhìn hoài những gương mặt hạnh phúc của những đôi tình nhân đang sánh bước bên nhau. Đâu là hình ảnh của mình mấy năm về trước? Thế là mình ước ao được quay lại thời gian 2 năm trước lắm… Lạ nhỉ, trước giờ mình luôn tự hào là mình không bao giờ hối tiếc việc gì. Thế mà bây giờ lại muốn quay ngược thời gian… Mà cũng có được gì đâu?

Bạn bè mình bây giờ cũng thay đổi nhiều quá. Ai cũng có chồng, có vợ, có con. Câu chuyện trao đổi giữa tụi nó đã thay đổi đề tài rồi. Bây giờ chỉ là bầu bì, cơm nước, con cái… Mình thấy bị lạc lõng rồi. Mình có cảm giác sau 2 năm, mình vẫn đứng yên vậy nè, còn mọi người bỏ mình chạy đi hết rồi. Thành ra đôi lúc cũng thấy nóng ruột lắm, muốn bỏ dép ra chạy theo để đuổi kịp người ta. Nhưng nghĩ lại, chắc gì đã kịp. Mỗi người có một số phận hết rồi. Mình được mặt này thì phải mất mặt kia thôi. Đâu ai được hết mọi thứ. Thế là mình lại thấy vui trở lại. Nhất là nhiều người mới gặp mình tưởng mình còn đang học đại học. Sao mình nhìn trẻ thế nhỉ? Mà suy nghĩ của mình cũng trẻ lắm kìa. Mấy đứa em gặp lại mình, tụi nó nói em vẫn thấy chị N như chục năm về trước, không gì thay đổi hết. Vậy là tốt hay xấu nhỉ? Thôi nghĩ theo hướng tích cực đi. Bề ngoài, bề trong gì mình cũng trẻ hết. Không phải là mọi người đang tìm kiếm loại thuốc gì để trẻ mãi không già ư? Mình đâu cần thuốc đó. Bí quyết hả? Là luôn luôn giữ nụ cười trên môi nè!

Thursday, June 21, 2007

Những ngày có nhau

Hoàng Lan Anh

“Yêu một người đã khó. Từ chối một người còn khó hơn nhiều”. Nhân vật Dung trong truyện đã nghĩ như vậy, nhưng cô vẫn chia tay người yêu vì “không thể nào sống được với một tình yêu mà bất đồng đã thành bản chất”. Điều kỳ lạ trong tình yêu là khi hai người xóa “cái tôi” đi, tình yêu biến mất. Nhưng khi hai người để “cái tôi” quá lớn, tình yêu cũng bay đi. Vậy hãy nâng niu những ngày có nhau và hãy sống như nhà thơ Tản Đà đã viết: “Mình với ta tuy hai mà một. Ta với mình tuy một mà hai”. Nhà báo - nhà văn Hoàng Lan Anh cũng đã biết dung hòa giữa “hai nhà” trong sáng tác của mình.

(Đoàn Thạch Biền)

Friday, June 8, 2007

Tạm biệt

Nói lời tạm biệt thật không dễ dàng, đặc biệt là khi mình không biết khi nào thì trở lại. Hai năm qua thật ngắn ngủi nhưng chắc chắn đủ để làm dài nỗi nhớ của mình khi chia xa đất nước này. Mãi mãi Mỹ vẫn sẽ là một miền đất xinh đẹp mà mình ước ao được trở lại…

Tự dưng mình lại nhớ đến những câu thơ mình yêu thích từ thưở nhỏ (nhưng không nhớ của tác giả nào nữa) viết về Huế. Mình mạo muội đạo văn một chút để “thay lời muốn nói” nhé.

Ngày mai tôi xa Mỹ.

Nói gì đây Mỹ ơi

Nghe nỗi lòng như thể

Những giọt buồn rụng rơi.

Nói thế cũng nhiều rồi

Yêu thế cũng nhiều rồi

Dùng dằng làm chi nữa

Mai xa rồi Mỹ ơi!

Tuesday, June 5, 2007

Khoảng tim trống

Thanh Xuân

"Anh à, tim em có khoảng trống". Tôi nói với anh điều đó. " Chuyện lạ quá? Anh chưa nghe điều đó bao giờ". Anh ngẩng lên nhìn, trong khi tôi đặt tay mình lên ngực trái.

"Và thủng một lỗ rất sâu. Em có thể dùng tay và đâm xuyên qua nó".

Tôi nhíu mày, tỏ vẻ rất khổ sở. Cây son rớt xuống nền nhà chát chúa! Nó nhảy bập bênh.

Ít lõi son văng ra, cái nắp lăn tọt vào đáy tủ. Tôi dám chắc là trong đấy có chuột. Vì tôi còn nghe rõ tiếng con chuột cái bịt mũi "Tôi không thích cái mùi của cô, xê ra!". Xê thì xê, cái nắp son của tôi trả lời, nhưng, do mệt mỏi nó nằm tựa vào miếng bánh mì con chuột đực mới tha về. "Chẳng có gì cả, một cái nắp son. Anh không ghét" - chuột đực vểnh râu nhìn cái nắp son của tôi. Nếu tôi rảnh, tôi sẽ cho bạn biết hai con chuột này sẽ làm gì, còn bây giờ tôi đang bận nghĩ về trái tim có lỗ của mình.

"Em nghĩ rằng, cái lỗ đó không do anh tạo ra".

Tôi ngồi xuống bên anh, tôi nhìn vào mắt anh. Cái mông tôi ấn xuống nệm ghế cũ tạo thành một mớ phồng phồng bên viền nó. Anh gập sách, ngón tay vẫn kẹp giữa hai trang giấy. Cặp mắt kính không đẩy lên, nó nằm trên cánh mũi. Nếp nhăn trên trán chau lại. Anh ở đây đã được 2 giờ 15 phút. Không hiểu sao, có những cơ duyên nào đó mơ hồ, tôi với anh dán chặt nhau khi cả hai có quá nhiều thứ khác xa.

" Em đang nói cái gì thế, đùa à".

Anh bắt đầu cáu kỉnh. Trong những lúc như thế, tôi luôn là người biết dừng lại.

"Em chỉ đang nói về giấc mơ thôi hà. Anh có nghĩ tim người ta có khoảng trống không?".

"Khoảng trống chỉ là cảm giác mà phụ nữ luôn tưởng tượng để có". Anh nói bằng cái nhún vai. "Anh cần yên tĩnh một chút".

Anh đứng dậy, không trả lời và đi ra cửa. Tay không quên cầm theo quyển sách đọc còn dang dở. Lúc ở cùng phòng với một người phụ nữ, điều tồi tệ nhất của đàn ông là cứ chăm chăm đọc sách. Cho dù quyển sách có là best-sale thì cũng nên cất kỹ trong cặp táp.

Và tôi thì cực ghét điều đó.

Tôi đến thành phố này theo chương trình của một tổ chức phi chính phủ. Công việc những ngày đầu thật mệt mỏi. Phải thu thập ý kiến, khảo sát hàng trăm phụ nữ vùng nông thôn, sau đó trở về đây để chuẩn bị cho buổi hội thảo tổng kết. Mọi thứ đã xong và hội thảo cũng kết thúc. Tôi cho mình kéo dài hai ngày để được gặp thêm anh. Anh không cùng chương trình với tôi, anh là người nghiên cứu khoa học. Chúng tôi gặp nhau trong một buổi tiệc sau hội thảo có liên quan đến chuyên ngành của anh nghiên cứu mà tổ chức của tôi tài trợ.

Một người đàn ông trung niên và một chàng trai hai mươi khác nhau nhiều thứ. Con trai hai mươi thì vồ vập, săn đón và háo hức với người phụ nữ của họ. Còn gã đàn ông đang ngồi bên ngoài ban công kia thì không.

Tôi thì vừa ba mươi tuổi.

***

Tôi luôn phải đi xa và những chuyến đi thường không xuất phát từ cổng nhà.

Mẹ tôi thường gọi điện và thở dài. Con gái tuổi ngựa. Long nhong ngoài đường.

Xấc láo, lì lợm, bất cần biết đến các giá trị truyền thống mà một người phụ nữ đoan chính cần gìn giữ. Có lần, năm tôi 25 tuổi, trong một lần hiếm hoi tôi về nhà lâu ngày hơn mọi khi, bà đã nhìn vào mắt tôi, lúc hai mẹ con nằm ngủ.

"Nói thật mẹ nghe, con đã ngủ với... đàn ông chưa?".

Mẹ kéo dài hai chữ đàn ông. Hình như bà lo sợ. Tôi chưa bao giờ buồn cười với những lo lắng rất đời của mẹ.

"Điều đó khủng khiếp lắm hả mẹ?".

Tôi cười khanh khách và ôm chặt bà. Tôi bảo bà đừng lo, thời này có cả trăm cách để chẳng phải mang một đứa con nếu như mình chưa muốn.

Mẹ tôi từng là một cô gái nổi loạn. Và bây giờ, theo cách nhìn của tôi, bà là một người mẹ thuộc thế hệ mới. Dù năm mười tám của bà và của tôi khác nhau như đêm và ngày.

***

Có tiếng gõ cửa phòng. Ai đó gửi cho tôi một bó hoa hồng vàng vừa được cắt, bọc trong giấy dầu quấn lọn. Anh lễ tân nhã nhặn cúi thấp người và hỏi rằng, tôi có cần một cái lọ thủy tinh thật tuyệt để cắm không. Tôi cảm ơn. Tôi chưa bao giờ thích cắm hoa. Tôi chỉ thích treo ngược chúng lên, hoặc cắm trong một cái xô nhựa và để trong phòng tắm. Anh bảo, tôi có một sở thích kỳ quặc. Sở thích nào cũng kỳ quặc, chỉ có điều người ta thường gán thêm chút tự do cá nhân mà cho thành sở thích đặc biệt của từng người. Mấy đồng nghiệp tôi hay đùa, vì màu vàng là màu phản bội. Thực ra, phản bội trong tình yêu chẳng qua là một trò trả thù của một cuộc tình nên chấm dứt.

Khi tôi cắt dây và lột giấy bó màu bánh dầu, thì tôi bắt gặp một vệt máu còn đọng trên lá. Có thể, người cắt hoa bị đứt tay. Vết dao có lẽ rất sâu, vì tôi thấy còn vài vết máu khô quệt trong tấm giấy dầu bị nhũn nước. Tôi cảm thấy bất an và khó thở. Lúc nhỏ, trong một lần róc mía với người anh họ ở quê, tôi đã bị dao cứa vào tay. Tôi hoảng hốt đến mức chỉ đứng im như tượng và đếm từng giọt máu chảy càng lúc càng nhanh xuống đất cho đến lúc xanh tái rồi xỉu mà không biết phải làm gì.

Có tiếng gõ cửa phòng. Tôi chạy như bay đến cánh cửa. Nhưng không có tiếng gõ lần hai. Tôi mở cửa. Có bóng ai đó vừa bước vào thang máy. Nhầm phòng. Chắc là vậy. Tôi ngồi phịch xuống gường. Tôi nhìn vào kẹt đáy tủ. Cái nắp thỏi son hôm trước chắc hẳn còn trong đó. Một vệt son hồng nhỏ còn dính bên cánh cửa mà người dọn phòng quên lau, nó làm tôi nhớ anh cồn cào.

Tôi quyết định ra phố và tìm một hiệu cắt tóc. Đổi kiểu tóc là cách phụ nữ hay làm khi họ muốn trừng phạt ai đó thật tàn nhẫn, bằng cách làm mất đi hình ảnh cũ của mình trong tim người khác.

Lúc anh thợ cắt tóc xỉa những nhát đầu tiên, tôi bỗng dưng thấy tiếc...

Tôi quyết định mai sẽ về với mẹ.

Có khi, tôi sẽ không trở lại thành phố này.

Và tôi sẽ thôi nhớ người đàn ông cặm cụi đọc sách trong phòng khi chỉ có hai người.

(Theo Thanh Niên Tuần San)