Tuesday, December 15, 2009

VIẾT CHO CHÀNG PHI CÔNG CỦA TÔI

 

Tôi có cảm hứng viết bài này sau khi chị P làm chung công ty gửi tôi xem một bài với nhan đề tương tự của bạn chị. Thế là tôi nảy sinh ý tưởng viết tặng chàng nhân dịp chàng sắp trở thành “phi công” độc quyền của tôi mãi mãi…

 

Ai cũng nói tôi trẻ, mà bản thân tôi cũng thấy tôi trẻ, từ hình dáng đến tính tình. Tôi thấy tôi toàn chơi thân với mấy em trẻ tuổi hơn. Tôi cũng dễ dàng làm bạn với đám con nít, từ mấy đứa trong xóm đến mấy đứa con của các đồng nghiệp. Chắc vì vậy mà tôi có sức quyến rũ với những người trẻ tuổi. Anh chàng của tôi cũng nằm trong số đó. Lúc đầu mới gặp, tôi nói phải kêu tôi là chị à nha. Chàng nói thích kêu chị à, sung sướng gì đâu, ít quyền lợi hơn mà thôi. Nghe đến lợi lộc bị giảm sút là tôi thôi ý định đó ngay. Bệnh nghề nghiệp mà… :)

 

Thế là tôi không bắt chàng kêu chị nữa, mà bắt đầu là xưng tên với nhau. Đến khi hai đứa chính thức quen nhau, chàng kêu tôi tập gọi chàng bằng anh. Nhưng đôi khi tôi cũng quên, tôi lại kêu chàng bằng tên. Chàng liền bắt bẻ “N là ai vậy em?” “N là anh đó.” tôi trả lời. Và tôi thấy chàng nở một nụ cười sung sướng và … đáng yêu. Biết chàng thích già hơn tôi vậy, ngay từ bữa đầu gặp nhau tôi kêu bằng anh luôn cho rồi.

 

Nhưng cái việc xưng hô không chỉ rắc rối giữa tôi và chàng, mà còn nảy sinh khi tôi đưa chàng đi gặp bạn bè tôi. Chồng bạn tôi nói chuyện với chàng, hỏi thăm qua lại té ra hai người học chung đại học. Nhưng rồi mới lòi ra, chàng học khóa sau. Thế là chàng tự động kêu chồng bạn tôi là anh, xưng em. Rồi con bạn tôi hỏi chàng gì đó, chàng luôn đà kêu nó là chị. Tôi trợn mắt với chàng. Tôi gọi tụi nó là mày xưng tao, quay qua chàng kêu anh xưng em ngọt sớt, vậy mà sao chàng xưng em, kêu tụi nó là anh chị. Thiệt là ngược đời quá đi! Trên đường đi về, chàng phân bua nói sao quen tôi rắc rối quá. Tôi giận dỗi nói anh muốn đơn giản không, dễ lắm. Chàng lật đật nắm tay tôi nói “Không, không, anh thích rắc rối vậy đó, em yêu ạ”.

 

Nhiều người thắc mắc không biết chàng có gì hấp dẫn tôi, một đứa cũng hơi kiêu ngạo và kén chọn. Ba năm nay tôi gặp gỡ cũng nhiều người nhưng không ai lọt mắt xanh tôi. Vậy mà tôi gặp chàng vài lần là tôi “kết” chàng ngay. Nhiều lúc tôi cũng tự hỏi tại sao vậy. Và đây là những lý do tôi phát hiện ra cho đến hôm nay.

 

Đầu tiên phải kể đến sự nhiệt tình và chân thành trong tình yêu chàng dành cho tôi theo kiểu “khi người ta trẻ.” Chàng sẵn sàng bộc lộ với tôi những gì chàng suy nghĩ, chàng cảm thấy mà không hề đắn đo, lo âu là liệu điều đó có nên không. Chàng luôn chứng tỏ cho tôi biết tôi luôn hiện diện trong ý nghĩ của chàng. Mỗi buổi sáng thức dậy, tôi đều nhận được tin nhắn của chàng với đủ nội dung từ tình cảm lãng mạn “sến như con hến”, đến kiểu tuổi teen thế hệ 9X hay kiểu “dở hơi biết bơi”… Nhưng dù là nội dung gì, tin nhắn của chàng cũng đều đem lại cho tôi một cảm giác vui vẻ và sảng khoái để bắt đầu một ngày mới.

 

Hôm sinh nhật tôi, chàng vơ hết các loại hoa trong tiệm để tặng tôi. Hậu quả là tôi hì hụi cắm hoa cả đêm vẫn không biết cắm làm sao với một đống hoa đủ loại như thế. Nhưng mà tôi vui vì nhà tôi ngập tràn hoa và bạn tôi coi hình tôi post trên Facebook nói là số hoa của bạn nhận được 30 năm nay không bằng một ngày của tôi. Mà bạn chưa biết toàn bộ là của một người tặng thôi đó. Thêm nữa, chàng sẵn sàng đến bên tôi, ở cạnh tôi bất cứ lúc nào tôi cần chàng. Có người sẽ nói chàng ngông, nhưng tôi đồng ý với nhạc sỹ Đức Huy khi ông phát biểu trên một tờ báo đại ý là phải ngông cuồng một chút thì mới gọi là yêu.

 

Và trong sự ngông cuồng ấy, chàng luôn làm tôi cảm thấy tôi được trân trọng và yêu thương. Đôi lúc tôi cảm thấy tôi giống bà hoàng, à không, công chúa chứ nhỉ (cho nó trẻ.) khi chàng làm dùm tôi những việc đáng là của tôi, chẳng hạn rửa chén bát hay quét nhà. Mấy anh lớn tuổi, tính tình gia trưởng, đời nào chịu đi làm những việc như vậy. Và thế là tôi càng yêu chàng “phi công” của tôi, sẵn sàng làm “nô bộc” của tôi.

 

Tôi còn yêu cả trí tưởng tượng và khả năng sáng tạo phong phú của chàng mỗi khi chàng tung hứng với tôi. Tôi chọc chàng điều gì đó, chàng nghiêm mặt nói "Anh giận em. Anh có thể giận trong 2 phút." À, chàng dám chơi trò chơi âm nhạc với tôi à. Muốn thì tôi chiều, tôi nói liền "Mời bạn giận." Chàng liền lập tức xích ra, ngồi xa tôi cả thước. Nhưng mà mới 2 giây là chàng trở về chỗ cũ và cười toe tóet "Anh hết giận rồi." Tôi nói sao nhanh vậy, chưa đủ 2 phút đâu. Chàng nói 2 phút của chàng khi giận tôi là vậy thôi, chàng không bao giờ muốn giận tôi lâu hết, đâu có vui vẻ gì. Trời, ai mà thấy vẻ mặt chàng lúc đó, đảm bảo cũng phải hun chàng một cái như tôi thôi. :)

 

Hôm kia, chàng chờ tôi đi làm ra và rủ tôi đi ăn kem ở quán mà tôi và chàng lần đầu hẹn hò. Tôi nói kem ở đó ngon thiệt là ngon mà mắc quá (lại bệnh nghề nghiệp “cost saving” mà sếp tôi ra rả suốt năm nay.) Thế là chàng nói ngay “Em tranh thủ đi ăn mấy chỗ đó với anh trước khi anh đi lấy vợ đi, sau này vợ anh quản lý hết tiền bạc của anh. Anh không có tiền rủ em đi ăn như vậy nữa đâu.” Tôi giả đò ngây thơ “Con nào dữ dằn như vậy mà anh lấy làm gì.” Chàng liền nghiêm mặt la tôi “Anh cấm em không được gọi vợ sắp cưới của anh là con. Em phải gọi là chị ấy.” Tôi liền cong mặt “Nó bằng tuổi em, mắc gì em kêu là chị.” Anh cũng đâu vừa “ Anh quên hai chị em già như nhau héng. Vậy em kêu là bạn cũng được.” Bữa đó tôi được một trận cười no bụng và một ly kem ngọt ngào đến tận … tim.

 

Chàng còn đáng yêu theo kiểu "ngây thơ" như khi bị tôi tình cờ bắt quả tang chàng lưu số điện thoại nhà tôi là "Home" trong điện thoại của chàng mặc dù khi đó tôi mới quen chàng chưa được ít lâu, hay dáng vẻ lúng túng của chàng khi chàng xin phép mẹ tôi dẫn tôi về nhà chàng chơi. Không ai thấy vẻ rụt rè của chàng khi chàng đặt tay lên tay tôi lúc hai đứa chạy hai xe, đứng chờ đèn đỏ. Những điều đơn giản vậy thôi mà khiến trái tim tôi lâng lâng hạnh phúc.

 

Người ta nói chàng trẻ tuổi hơn và sợ chàng không biết lo cho tôi. Nhưng họ không biết chàng luôn chờ để đi cùng tôi về nhà mỗi ngày. Chàng lo lắng khi thấy tôi chạy ra lòng đường và một chiếc xe buýt chạy vụt qua tôi. Chàng luôn bắt tôi chạy sát trong lề và nhắc nhở tôi đừng chạy nhanh khi đèn sắp đỏ làm gì, sớm thêm vài ba phút có được gì đâu. Lúc đó tôi thấy chàng giống ba tôi lạ lùng. Ba lúc trước vẫn hay nhắc tôi như thế.

 

Tôi đồng ý là chàng của tôi trẻ trung và hồn nhiên nhưng chàng không hề hời hợt. Chàng để ý xe tôi bị rung cổ xe và hứa sẽ sửa cho tôi vì chàng biết xe đó là kỷ niệm của ba tôi tặng tôi mặc dù tiền sửa xe còn đắt hơn tiền bán chiếc xe đó. Hôm kia chàng còn hỏi tôi vài bữa có thích nuôi cá như ở nhà tôi không, thì mình mua cá về nuôi. Tôi nói tôi không biết thay nước hồ cá. Chàng nói để chàng thay cho tôi. Sao chàng để ý là tôi thích nuôi cá nhỉ?

 

Và tôi chợt nhận ra một điều là khi mình yêu thương một ai đó thật lòng thì mình sẽ để ý đến những điều tưởng chừng nhỏ nhặt nhất để làm cho người đó vui. Vì vậy, tôi tin tưởng vào tình yêu chàng dành cho tôi. Và tôi không biết nói gì hơn là cám ơn chàng “phi công” của tôi vì tất cả những gì chàng đã đem đến cho tôi. Tôi tin chắc rằng trong cuộc sống chung của hai đứa sắp tới, tôi sẽ tiếp tục cảm nhận được tình cảm của chàng qua những điều giản dị như thế.

Saturday, November 21, 2009

Và như thế, em yêu anh!

Em không thích được mai mối, giới thiệu. Đơn giản là vì em tin là nếu có duyên thì sẽ gặp nhau. Vậy em quen anh là do giới thiệu hay tình cờ mình gặp nhau?

 

Em tin vào tình yêu sét đánh. Nhưng em không có ấn tượng gì đặc biệt trong lần đầu tiên gặp anh, kể cả lần thứ hai nữa. Vậy tại sao chỉ cần thêm vài lần gặp gỡ nữa, trái tim em đã "rung rinh" vì anh?

 

Em không thuộc dạng phải quen ai đó để lấp đầy khoảng trống. Ba năm nay em vẫn vui vẻ và thoải mái khi chẳng có ai đặc biệt bên cạnh em. Nhưng sao từ khi gặp anh, mọi người lại nhắc nhở em không có gì phải vội vàng? Còn em và anh lại tự hỏi sao mình không gặp nhau sớm hơn?
 
Em biết có nhiều câu hỏi kiểu như vậy, em sẽ không cách nào lý giải nổi. Thật ra, bây giờ em đã có anh thì có quan trọng gì nữa để trả lời những câu hỏi đó. Nhưng có một câu hỏi dù em đã biết câu trả lời, dù anh đã nói ngàn lần thì em vẫn muốn nghe mãi. Và em biết chắc là anh sẽ sẵn lòng lặp lại câu trả lời đó cho em nghe hết suốt cuộc đời này... Và như thế, em yêu anh!

Sunday, August 16, 2009

Places I have been to


Chi Trang and her boyfriend took me to Myrtle beach on my second day in the US. It was great as I love swimming and I love beach! Myrtle beach is considered one of the most beautiful beaches in the US.

Chi Trang is also a Fulbrighter and studying in Atlanta. How I met chi Trang was a long story. She knew that I was coming to South Carolina on Friday. So she tried to contact me to let me know that she was going to see me, but all failed. She decided to drive all the way to see me anyway. On Saturday, when I was wandering around the university of SC, suddenly I heard someone calling me "Ngoc. Ngoc!" I thought it was so weird. Who in this country could know me and pronounce my name so correctly (since I've just arrived previous night.)? Then I saw her. I couldn't tell how happy and surprised I was when I saw her, right in front of the library of USC. She told me she went everywhere to look for me. She even found the dorm and went to my room but I was not there. At the time she thought she couldn't meet me, she saw me. Wow, it's so lucky to meet someone you know in a strange place. It's much better when that someone is chi Trang who is very pretty, nice and lovely. She's the one who guided me all the way to get this scholarship. So, it was absolutely a nice surprise for me to meet her, and to spend a day with her at Myrtle.

My family - Me of the old days


My Mom was on the top floor of our house. I like this picture as she's so cute in my pink pyjamas which she gave me on my birthday 10 years ago. :) She thought I would grow fast so she bought a big size. But I haven't grown that much since then, so the pyjamas is still big for me. Anyway, it fits her perfectly, that's why she sometimes wears it though it's in my closet. Maybe she thinks it will make her feel I am around when she puts on my clothes. :) Mom, when I see you in this pyjamas, I love you so much!

Mom in the States




Friday, May 29, 2009

Hãy để chúng ta đưa nhau về trong thương nhớ...

(Nguyễn Phong Việt)

Không phải con đường nào cũng đẹp như một ước mơ
hãy để chúng ta đưa nhau về...
trong thương nhớ...

Có lẽ không ai muốn nhắc về ngày mai lần nữa
có lẽ khoảnh khắc này là thứ còn lại sau tất cả
có lẽ nên mỉm cười để cảm ơn một phần duyên nợ
có lẽ nên dành cho những cơn mưa tối tìm về trên vòm cây than thở
và chúng ta chỉ giữ lại bình yên...

Hãy để chúng ta đưa nhau về như một thói quen
rồi từ mai sẽ từ bỏ...
rồi từ mai có thể người sẽ đi về cùng ai đó...
rồi từ mai một trong hai chúng ta phải học lại cách bày tỏ...
rồi từ mai biết rằng còn quá ít niềm vui được xếp dưới đáy cuộc đời vốn nhiều đau khổ...
làm sao mới tìm thấy được nhau trên con đường này?

Hãy xắn tay áo cao lên một chút để chạm vào cái lạnh đêm nay
vén tóc cho vành tai mà nghe rét buốt
chúng ta cần hôn nhau như lần đầu biết hôn mà vẫn cười khúc khích
cho phép mình nhìn thấy cả quãng đời vào một giây phút
để dù mai sau có đánh mất
vẫn biết cách tìm lại trong giấc mơ!

Hãy để chúng ta đưa nhau về như những ngày xưa
trong tim vang tiếng chuông gió
mỗi bước chân đều có một giọt sương nhắc nhở
mỗi tiếng cười đều có một vì sao cùng rạng rỡ
như thiên đường...

Đừng trách gì và cũng đừng ủi an
hết con đường này sẽ đến con đường khác
biết thế sao chúng ta vẫn muốn dừng mãi nơi con đường đang bước
biết thế sao chúng ta vẫn muốn hoán đổi tương lai thành kí ức
biết thế sao chúng ta cứ phải tự nhủ mình đừng khóc
khi khoé mắt rung lên...

Hãy để chúng ta đưa nhau về trên đường vắng lặng im
vì nhìn thấy nhau còn hơn vạn lời nói
vì được xác tín niềm tin rằng chúng ta chưa bao giờ nông nổi
kể cả khi cần phải đánh đổi
một phần đời...

Hãy để chúng ta đưa nhau về
dù là tận xa xôi *...

* Hãy chọn con đường dài nhất để bước đi bên cạnh nhau khi chúng ta không thể biết yêu thương kia tan vỡ vào lúc nào…

Sunday, February 22, 2009

Ông và tui

Tui có nhiều bạn trai nhưng tui chỉ có kêu một mình ông là “ông” và xưng “tui” như vầy. Nếu ai đó hỏi tui có tin vào tình bạn giữa nam và nữ không, tui cũng sẽ hơi ngập ngừng với câu trả lời. Bản thân tui thấy thế nào cũng có phát sinh tình cảm của một trong hai người. Mấy người bạn trai thân hiện nay của tui cũng vậy, thế nào trước đây cũng là người yêu cũ của tui, hay là đơn phương thích tui… Nhưng mà tui với ông không phải như vậy.

Nghĩ cũng tức cười há ông. Tui với ông nhìn cũng xứng đôi quá mà. Trong mắt tui, ông khá đẹp trai (cho dù dạo này ông hơi mập). Ông thông minh, học giỏi, nói tiếng Anh hay, con nhà giàu nhưng không chảnh chẹ. Tui biết ông là một người rất tình cảm mặc dù bề ngoài có vẻ hơi lầm lì, ít nói. Ông cũng hay đọc blog tui mặc dù không bao giờ thấy ông để lại một cái comment nào. Nhưng mỗi khi tui buồn, ông đều nói chuyện rất nhiều để an ủi tui. Tui còn nhớ hồi xưa, chắc chừng 5-7 năm về trước, ông viết email cho tui khi biết tui thất tình sau khi chia tay bạn trai. Ông hỏi tui có dám đánh đổi gia đình, bạn bè (trong đó có ông) để lấy được tình cảm của người kia không. Nhờ câu hỏi đó của ông mà tui không còn thấy buồn hay day dứt nữa. Lúc đó tui nghĩ ông vậy mà cũng sâu sắc và tâm lý ghê. Nói túm lại là tui hổng thấy ông có điều gì để chê hết. Mấy người làm chung với tui cũng thắc mắc là sao tui lại để “sổng” ông vô tay người khác như vậy.

Ừ lạ héng. Sao tui với ông không yêu nhau mặc dù tui với ông có quá trời cơ hội để phát sinh tình cảm? Tui nhớ hoài mười ngày ông ở Carbondale chơi với tui. Ông là người con trai xa lạ đầu tiên ngủ với tui chung một phòng. Ông với tui đi chụp hình khắp trường tui. Có tấm ảnh tui với ông ngồi dựa lưng vô nhau trên bãi cỏ khiến cho bồ của ông khi xem ảnh này lên cơn ghen với tui nữa. Tui còn nhớ ông nấu bún cá cho tui ăn và ông nói bồ ông còn chưa được ăn đồ ông nấu mà tui được ăn. Rồi lúc ông ngồi đàn ở cây piano đặt ở Student Center, lúc đó hình như ông đang đàn bài “Right here waiting” thì tụi sinh viên đi ngang qua, thấy vậy trầm trồ khen ông với tui là một cặp đẹp đôi và ông thật là ngọt ngào. Lúc đó tui mắc cỡ ghê vì ông với tui có gì đâu mà mọi người hiểu lầm quá xá…

Nhưng cũng may là tui với ông hổng có gì ngoài tình bạn trong sáng. Không thôi giờ này tui thất tình lắm nhỉ vì tuần sau ông đi lấy vợ rồi. Lúc đó ai ngồi nói chuyện hay email an ủi tui đây. Ừ, thiệt là may là tui với ông chỉ là bạn nên tui mừng lắm khi thấy ông lấy được người ông yêu. Thiệt là may cho tui nữa là tui có một người bạn tốt và đáng yêu như ông, luôn quan tâm và chia sẻ mọi vui buồn với tui. Trước ngày ông đi lấy vợ, tui muốn nói với ông là lúc nào tui cũng muốn là bạn thân của ông (và cả vợ ông nữa) và cầu chúc hai vợ chồng ông thật nhiều hạnh phúc.

Monday, February 16, 2009

Như chưa bắt đầu

Đêm Valentine, đi đâu cũng thấy người ta đứng bán bông hồng và em bỗng mỉm cười nhớ lại Valentine cách đây 11 năm. Hình đó là Valetine đầu tiên của em, hay đúng ra đó là Valentine xa nhất mà em còn nhớ. Năm đó em cùng năm sáu người bạn thân ở đại học đứng bán hoa hồng trên đường Ba Tháng Hai. Em phải nói dối ba mẹ là đi học thêm vì em biết thế nào ba mẹ em cũng chẳng cho đứa con gái cưng của mình đứng ngoài đường bán bông như thế. Lúc đó em đang để ý một cậu bạn trong nhóm. Chắc cũng vì cậu ấy cao nhất lớp và cũng học giỏi nhất lớp. Vừa đứng bán em vừa liếc mắt coi cậu ấy có để ý gì mình không. Nhưng hình như cậu chẳng thèm để ý gì em cả. Duy chỉ có một lúc, em mỏi chân quá, bèn ngồi bệt xuống đất nên cậu lấy chân đá vào lưng em và bảo em đứng dậy mau, ngồi vậy thì sao bán được. Hôm ấy em chỉ bán được đến 8 giờ tối vì đến giờ “giới nghiêm” phải về nhà. Hôm sau nghe tụi bạn nói lại là cuối cùng cũng bán được gần hết đống hoa, còn lại thì mỗi đứa đem về một vài cái. Nghe đâu cậu ấy đem đến nhà một cô bạn xinh đẹp trong lớp để tặng. Nghe đến đây lòng em bừng bừng nổi giận. Giờ nghĩ lại thấy em vô lý nhỉ, cậu ấy đã là gì của em đâu mà em lại ghen...

Không hiểu sao em lại nhớ rõ Valentine năm đó nhất, dù em chẳng nhận được hoa hồng, chocolate hay lời chúc ngọt ngào từ ai cả. Nhưng em nghĩ cũng nhờ Valentine năm đó cùng nhau đứng bán bông mà chỉ một tháng sau đó cậu bạn ấy và em chính thức quen nhau. Mối tình đầu của em khởi đầu như thế đó. Sau này em nhớ là em có trách cậu ấy sao hôm đó cậu lại đem hoa hồng đến tặng cô gái kia. Cậu phân bua rằng bông đó là bông bán ế mà, làm sao đem tặng em được. Em xứng đáng được tặng bông hồng tươi tắn từ sáng sớm kìa. Cậu ấy cũng khéo nịnh nhỉ. Nhưng cậu ấy đã giữ đúng lời hứa vì những mùa Valentine bên nhau, bao giờ em cũng nhận được hoa hồng tươi thắm từ sáng tinh mơ…

Bây giờ nghĩ lại em thấy những phút giây ban đầu ấy thật đẹp. Có khi nào mọi chuyện cứ “như chưa bắt đầu” vậy mà lại hay không nhỉ? Và em lại thầm hát…

“ Xin yêu thương như chưa bắt đầu

Xin quen nhau như quen phút đầu

Vẩn vơ kỷ niệm yêu dấu…”

Monday, December 22, 2008

CHAT

Em không thích chat như nhiều người khác. Em chẳng thấy chat có gì vui, chỉ tốn thời gian. Em ghét những lúc đang tập trung làm việc, lại có những nick nhảy vào màn hình nói vài ba câu vớ vẩn. Thế là em có những quy tắc của riêng em: không chat trong giờ làm việc, không chat với người lạ và luôn luôn invisible để mọi người khỏi làm phiền.

Gần đây em lại phá vỡ những quy tắc đó vì một người … xa lạ. Hôm nào đi làm em cũng online từ sáng đến chiều để người đó thấy em online. Hôm nào người đó không nhảy vào màn hình của em, dù chỉ là vài ba câu vớ vẩn, là em thấy thiếu thiếu điều gì đó. Đôi lúc em phải kềm lòng để không phải là người nhảy vào nói hello trước.

Hôm nay người ta nói ghét mấy thứ blog, facebook hay photo flickr. Mấy thứ này em đều có và em thấy có cái hay chứ. Ít ra là em có thể kiểm soát lúc nào em thích vào xem, chứ không tự dưng có những màn hình nhảy vào chat lúc em đang bận. Em trả lời em thì không thích chat. Email thì hay hơn. Nửa tiếng viết email nói được quá trời chuyện, còn chat từ sáng đến giờ chẳng nói được chuyện gì ra đầu đuôi… Người ta giận hay muốn chọc tức em, em chưa biết… Thế là cái nick vẫn hay sáng đèn xanh xanh cùng em bấy lâu nay bỗng nhiên tắt mất. Sau đó em nhận được bốn email, mỗi email có một câu. Bây giờ mình sẽ email cho nhau, không chat nữa em ha. Em có gì cứ email cho anh. Anh sẽ trả lời em nhanh, trong vòng 1 ngày em há. Đến giờ anh đi về rồi, bye em.

Bỗng dưng em thấy giận anh quá. Thế là em nghĩ em phải kể tội anh trên blog này. Có điều sẽ chẳng bao giờ anh đọc được. Anh ghét blog mà. Hay là em sẽ nghĩ một câu status gì để bêu xấu anh trên Facebook nhỉ. Mà anh chẳng có account trên Facebook để xem. Em cũng định lấy một tấm hình nào thiệt xấu của anh để post trên Flickr. Mà anh có bao giờ vô Flickr để coi đâu…

Thôi em nghĩ ra rồi. Em sẽ gửi cho anh một email như thế này “Trước kia, em không thích chat anh ạ. Chat làm gì để nói những điều hiển nhiên kiểu như trái đất quay quanh mặt trời. Nhưng từ khi chat với anh, em nhận ra một vài điều mới mẻ xung quanh. Em bỗng thấy anh là mặt trời. Và hình như em đang quay quanh anh...”

Saturday, November 15, 2008

10 things I hate about you

Em ghét anh lúc nào cũng đi làm về sớm hơn em. Lúc nào anh cũng là người tạm biệt em về trước, bỏ em ngồi lại bơ vơ và bỗng dưng buổi chiều trở nên dài lê thê đối với em.

Em ghét anh lúc nào cũng chọc em theo cách đủ thông minh để em không biết đối đáp lại thế nào ngoại trừ nhe răng ra cười hì hì hoặc làm mặt giận để anh phải năn nỉ.

Em ghét anh những khi anh gọi điện thoại cho em mà giả vờ kiếm em Lan hay em Huệ nào đó, rồi chặc lưỡi nói thôi anh lỡ gọi cho em rồi thì nói chuyện với em một chút vậy.

Em ghét anh khi anh lắc đầu nói anh có gọi cho em đâu dù em thấy có 3 missed calls từ private number. Phải chi số điện thoại của anh hiện ra thì em đã có thể dùng làm bằng chứng rồi nhỉ.

Em ghét anh vì những buổi sáng em đi làm, hăm hở online để nhìn thấy tên anh cũng sáng đèn nhưng anh lại chẳng chào em. (Em biết là anh bận nhưng vẫn để em thấy anh online. Thế là em lại mỉm cười và thấy ấm áp khi biết anh đang ở bên em.)

Em ghét anh khi anh ở quá xa em mà em lại có cảm giác rất gần.

Em ghét giọng nói đặc biệt của anh, không lẫn với ai cả.

Em ghét cái cách anh cười haha mỗi khi em kể chuyện gì tức cười.

Em ghét anh khi biết anh có nhiều sở thích giống em và đặc biệt anh cũng yêu thích bộ phim “10 things I hate about you.”

Và cuối cùng, em ghét anh vì cái cách anh chẳng hề ghét em chút nào cả cho dù em có ghét anh thêm 1.000 điều đi nữa…

I hate the way you talk to me
And the way you cut your hair.
I hate the way you drive my car.
I hate it when you stare.
I hate your big dumb combat boots
And the way you read my mind.
I hate you so much it makes me sick.
It even makes me rhyme.

I hate it...
I hate the way you're always right.
I hate it when you lie.
I hate it when you make me laugh;
Even worse when you make me cry.

I hate it when you're not around
And the fact that you didn't call,
But mostly I hate the way I don't hate you;
Not even close;
Not even a little bit;
Not even at all.

Sunday, November 2, 2008

THÁNG MƯỜI MỘT

Mọi người quen đều biết tại sao nó thích tháng mười một nhất.

Nó đã nhận được quà sớm từ mấy ngày trước của một người em trai thương mến ở xa. Khi nó đem chú gấu bông cứu hỏa ở xứ sở sương mù về văn phòng sau bữa ăn trưa, ai ở văn phòng cũng reo lên thích thú với chú gấu xinh xắn và đáng yêu này. Thật là cảm động vì đã lâu lắm hai chị em không còn thường xuyên liên lạc nhưng em vẫn luôn dành tình cảm thương mến cho chị, nghĩ về chị và ngày đặc biệt trong tháng mười một này.

Sáng ngày 1, H gọi điện thọai từ rất sớm hỏi nó định tố chức như thế nào. Nó kể cho T nghe, T hỏi nó sau này nó có ghen khi chồng nó vẫn còn liên lạc và nhớ ngày sinh nhật của người yêu cũ. Nó không biết. Nhưng nếu ai cũng cắt đứt rạch ròi sau một mối quan hệ xa cách hay tan vỡ thì có khi chẳng ai nhớ đến nó trong tháng mười một nữa.

Sáng ngày 2, nó có hẹn đi ăn sáng. Anh T thông báo sắp lấy vợ. Chị N quay sang nó hỏi em có thể lấy ai đó sau khi quen biết chỉ vài tháng như anh T không. Nó không biết. Tương lai sao nói trước được chị nhỉ và nó bâng quơ nghĩ đến một người.

Ngày mai là ngày 3. Còn một tuần nữa để nó suy nghĩ liệu có nên nói với người ta về một ngày-bình-thường-nhưng-đặc-biệt trong tháng mười một này không?

Friday, September 19, 2008

TA VÀ NÓ

(Ta: ngôi thứ nhất, số ít.

Nó: ngôi thứ hai, có khi số ít, có khi số nhiều.

Không biết ai là đứa nghĩ ra cách xưng hô này nhưng Ta thích vô cùng vì nó rất đặc trưng và không lẫn lộn đâu được. Ta khoái cái nữa là vì cách xưng hô này khiến nhiều người nhầm lẫn và chẳng hiểu được tụi mình đang nói chuyện gì, về ai. Chẳng hạn, Nó hỏi Ta “Nó đi đâu vậy?” mà đứa bên cạnh không biết là Nó đang hỏi Ta, con nhỏ đó cứ đinh ninh là Nó đang hỏi về một con nhỏ hay thằng nhỏ thứ ba nào đó.)

Ta quen 2 Nó vì tụi mình học chung với nhau bốn năm cấp hai ở TNSP. Lúc đó Ta bé xíu như ốc tiêu còn 2 Nó đã to, cao (bằng bây giờ) và ra dáng thiếu nữ lắm rồi. Ta hay bị mấy thằng con trai bắt nạt, ăn hiếp (những trò trẻ con đấy mà, như là giựt tập, giựt thước của Ta.) Mà tính Ta hay mít ướt. Thế là Nó bao giờ cũng xuất hiện hiên ngang, tay chống nạnh, chỉ tay vào mặt thằng đó “Trả lại cho con N. ngay.” Tụi con trai sợ Nó vì Nó là lớp phó kỷ luật mà. Lên lớp 8, Ta vẫn không lớn hơn bao nhiêu, cứ bị bạn bè chọc là “bà lùn”. Hèn gì chẳng có một “cái đuôi” nào theo Ta. Hic... Trong khi 2 Nó xinh đẹp nên có quá trời các anh lớp 9 theo đuổi. Ta cứ thế được “hưởng ké” các chầu kem, chè, bột chiên miễn phí. Rồi đến lớp 9, ba đứa vẫn học chung, vẫn chơi chung nhóm. Ta nhớ có lần Ta giận lẫy vì có chuyện gì đó mà 2 Nó không kể Ta nghe. Ta nghĩ là 2 Nó muốn tách Ta ra khỏi nhóm. Hôm sau Ta đi học, gặp 2 Nó đạp xe chở nhau đi học chung, Ta càng thêm giận 2 Nó. Thế là Ta đạp xe qua đường khác, không thèm chạy theo kêu 2 Nó như mọi lần. Vậy mà vẫn đến trường cùng một lúc. Ta không nói chuyện với 2 Nó, làm mặt lạnh, xách cặp chạy thẳng vô lớp. 2 Nó có nhớ 2 Nó chạy theo và giải thích với Ta, còn Ta thì khóc quá trời không. Ta vẫn còn nhớ và vẫn còn xấu hổ vì tính ghen tị của mình. Nhưng rồi hiểu lầm nào cũng được giải quyết hết và Ta và 2 Nó vẫn luôn khắn khít với nhau khi lên cấp 3. Có một đứa học khác lớp nhưng khi nào tan học thì 2 đứa còn lại vẫn đứng chờ để về chung. Ta nhớ có lần xe đạp của Ta bị đứt thắng, 2 Nó phải đi hai bên, mỗi lúc Ta cần thắng lại, Ta kêu lên thì 2 Nó dùng tay kéo xe Ta lại. Bữa đó về đến nhà mà 3 đứa được một trận cười no bụng.

Rồi khi lên đại học, 3 đứa học 3 trường khác nhau. Môi trường mới, bạn bè mới, những lo toan mới… Nhưng mỗi lần gặp 2 Nó, Ta vẫn cảm giác mình gặp nhau thường xuyên lắm.. Ta thỉnh thoảng vẫn nhớ quán cà phê Mộ ở Thanh Đa. Lâu lâu tụi mình cùng cúp cua trốn ra đó ngồi từ 7 giờ sáng, nhìn khung cảnh huyền ảo bên kia bờ sông và kể nhau nghe nhiều truyện cười mới sưu tập được. Sau này ai cũng khen Ta sao Ta biết nhiều truyện cười vậy, đó là nhờ Ta và 2 Nó “tâm đầu ý hợp” trong khoản mục này, Nó nhỉ.

Khi tụi mình đi làm thì thời gian gặp nhau cũng ít dần, nhưng Ta không nghĩ tình cảm của tụi mình cũng ít theo. Có khi cả năm tụi mình gặp nhau chỉ có 3 lần vào 3 ngày sinh nhật của 3 đứa lần lượt vào 3 tháng 9, 10,11. Bạn trai Ta hay chọc Ta là “bạn thân một năm 3 lần” và không tin là mình vẫn duy trì được một tình bạn thân thiết dù gặp nhau ít ỏi như vậy. Nhưng Ta vẫn chun mũi và xác nhận 2 Nó là bạn thân nhất của Ta và Ta chỉ có vài người bạn thân thôi. Ta nhớ có lần mình ngồi uống nước và còn đặt tên trước cho con cái của nhau sau này, rồi phân công con đứa nào lấy con đứa nào. Bây giờ 1 Nó đã có con và đã lấy đúng cái tên ngày nào tụi mình cùng nhau chọn. Nó còn lại thì cũng yên ổn rồi và chắc cũng sắp cần đến cái tên ngày nào. Còn Ta thì vẫn chưa biết khi nào mới giống 2 Nó đây.

Hồi đó 3 đứa hay ngồi tranh nhau ai lấy chồng trước, ai cũng không muốn là người cuối cùng vì sợ bị lẻ loi. Ta không nhớ rõ Ta cuối cùng giành được vị trí thứ mấy, mà bây giờ Ta lại là người cuối cùng. Với nhiều bạn bè khác, Ta bắt đầu ngại gặp mọi người vì ai cũng hỏi han Ta chừng nào lấy chồng. Còn không thì Ta thấy lạc lõng khi mọi người nói chuyện chồng con, tả sữa, trong khi Ta vẫn còn loay hoay với câu hỏi có tình yêu đích thực trên đời này không (như thuở mười tám đôi mươi.) Nhưng mà đối với 2 Nó thì Ta không hề thấy lẻ loi. Ta quan tâm đến cuộc sống của 2 Nó, đến chuyện con cái và nhiều chuyện linh tinh khác. Và 2 Nó cũng không bao giờ dò xét soi mói chuyện vì sao Ta vẫn độc thân, mà 2 Nó làm cho Ta cảm thấy được chia sẻ, cảm thông. Và quan trọng hơn hết là Ta cảm thấy Ta được yêu thương. Vẫn là những tình cảm trong sáng và thơ ngây từ ngày đầu học chung với nhau ở lớp 6 và ngày càng sâu sắc và bền vững theo thời gian.

Ta viết những dòng này vào khi ngày mai Ta có hẹn gặp 2 Nó để mừng sinh nhật chung cho 3 đứa. (Bây giờ có khi anh bạn ngày nào của Ta sẽ phải gọi 2 Nó là “bạn thân một năm 1 lần.) Nhưng có gì đâu, gặp nhau ít thì càng trân trọng thời gian bên nhau chứ sao. Đúng không Nó?

Cuối cùng, Ta muốn nói cám ơn 2 Nó vì Nó đã bên cạnh Ta suốt 18 năm nay, đã chia sẻ với Ta nhiều vui buồn trong cuộc sống. 2 Nó đã thật sự góp phần làm cho cuộc sống của Ta có nhiều ý nghĩa và hạnh phúc. Ta vẫn chưa tìm ra câu trả lời cho tình yêu trai gái đích thực có tồn tại hay không. Nhưng Ta biết chắc chắn là có tình bạn đích thực. Đó là tình cảm giữa Ta và 2 Nó.

CHÚC MỪNG SINH NHẬT 30 CỦA TA VÀ NÓ!

Tuesday, July 29, 2008

Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ

Mấy ngày gần đây, tôi nhận được nhiều tin không vui về những người bà con và người quen biết của tôi. Những tin đó khiến tôi cảm giác cuộc sống thật mong manh và ngắn ngủi. Không ai biết trước được cuộc sống của mình sẽ chấm dứt ở đâu. Tôi tự hỏi là nếu con người có khả năng biết trước khi nào mình sẽ phải rời bỏ cuộc sống này thì mình có thể sắp xếp mọi thứ tốt đẹp hơn, hay ít ra là sẽ sống có trách nhiệm và tích cực hơn hay không.

Tôi nhớ lại mười mấy năm về trước, khi tôi còn là một cô bé mười ba, mười bốn tuổi, ông nội tôi, khi đó đã hơn tám mươi, có lần nói với tôi là “Bé ơi, con biết không, cuộc sống này thấy vậy mà trôi qua nhanh lắm. Ông nhìn lại 80 năm của ông trôi qua như chớp mắt. Có nhiều cái ông chưa kịp làm nữa. Nhanh lắm, Bé ơi…” Lúc đó tôi nghĩ thầm trong bụng ông nội già nên lẩn thẩn rồi. Tôi thấy sao lâu quá tôi chưa lớn nổi đây nè, cứ mãi bị coi là một đứa con nít, bị ba me la rầy hoài. Lúc đó tôi ao ước thời gian qua nhanh nhanh để tôi lớn mau, để được tự ý làm những gì tôi thích.

Thật ra tôi không cần ước thì cuộc sống vẫn cứ thế vùn vụt lao đi. Giờ ngồi đây, tôi giật mình nhìn lại, tôi nhớ lại lời ông nội thủ thỉ bên tai tôi ngày nào và tôi thấm thía lời ông nói. Vậy nói như lời bài hát “sáu mươi năm cuộc đời” thì tôi đã bước qua phía bên kia quả đồi rồi đó nhỉ. Hèn gì hôm qua thằng em tôi viết email chọc tôi là “over the hill” và gọi tôi là “bà chị già ế ơi.” Tôi viết lại cho nó và giảng đạo nó một bài về cuộc đời này. Hy vọng nó không nghĩ thầm trong bụng là bà chị già này bắt đầu lẩn thẩn rồi như ngày nào tôi nghĩ về ông tôi như vậy. Tôi mong là nó hiểu ý tôi muốn nói với nó (và với cả tôi) rằng “cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ”…

Thursday, July 10, 2008

Em và tôi

Vậy là em đã xa tôi nửa vòng trái đất. Tôi cũng không nhớ là tôi bắt đầu thân với em từ khi nào. Tôi cũng chưa hiểu tại sao tôi có thể thân với em vì em không có gì nổi bật. Em rất bình thường trong khi tôi vốn thích những người xinh đẹp và nhí nhảnh. Có lẽ tôi thích em vì em thông minh giống tôi? Hay vì em quá dữ trong khi tôi hiền lành nên tôi cần ai đó để che chở?

Trong suốt thời gian quen em, em luôn cùng tôi chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống. Em cũng là người động viên tôi phải cố gắng theo đuổi giấc mơ những khi tôi nhụt chí. Những lúc đó em hay hỏi tôi “Chị sao vậy, mọi ngày chị tự tin lắm mà?” Còn những khi tôi quá kiêu ngạo, em lại là người nhắc tôi bằng cái bĩu môi “Này, chị soi gương lại đi. Chị không phải là hoa hậu Mai Phương Thúy đâu nha.” Em luôn là người tôi nghĩ đến mỗi khi tôi có vấn đề rối rắm trong chuyện tình cảm. Và em luôn làm cho tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì em lúc nào cũng hiểu tôi, và hơn hết là yêu quý tôi như một người chị.

Tôi không biết tôi có xứng đáng là một người chị không vì trong nhiều trường hợp, em giống chị hai của tôi hơn. Em sẵn sàng “ra tay” bảo vệ và bênh vực tôi. Tôi thấy tôi yếu đuối quá còn em mạnh mẽ biết bao. Nhưng tôi biết cho dù em có mạnh mẽ như thế nào thì em vẫn chỉ là một cô gái cần được che chở. Và tôi cầu mong ở nơi ấy có một người sẽ nhận thấy dưới dáng vẻ lầm lì và “hung dữ” ấy bóng dáng thiên thần ở trái tim em. Thiên thần thì chắc chắn sẽ được hạnh phúc, em iêu ạ!

Monday, April 28, 2008

BLOG, EM VÀ CHUYẾN TÀU CUỘC ĐỜI

Tuần trước em đi Hà Nội, em gặp một người bạn ở sân bay. Bạn hỏi em dạo này bận rộn lắm hay sao mà không thấy em viết blog nữa. Hôm nay em đi ăn trưa với một người bạn khác. Bạn cũng nhắc em là lâu quá em không viết gì mới. Em nhận ra cũng có nhiều người quan tâm đến em và thích đọc những gì em viết.

Có người comment hầu hết trên mỗi bài viết của em như một cách chia sẻ và động viên em. Có người thỉnh thoảng đọc và thỉnh thoảng comment. Có người chỉ đọc nhưng chẳng bao giờ comment (vì không biết nói gì hay vì sợ bị lộ tung tích?) Cũng có người lúc trước rất đều đặn xuất hiện ở mục comment nhưng sau này vắng bóng dần.

Em tự hỏi liệu anh nằm trong nhóm nào trên đây. Có lúc nào đó anh không buồn comment hay đọc những gì em viết nữa?

Thật ra, mục đích của em đâu phải có nhiều người comment. Nếu muốn vậy thì em đã cho nhiều người khác vô đọc hoặc để blog ở chế độ public rồi, chứ em đâu có chỉ cho một số những người bạn và người thân thiết đọc như bây giờ.

Nhưng em chỉ hỏi anh như vậy thôi, chứ em không buồn gì hết. Em nhớ có người ví cuộc đời này như một chuyến tàu. Có người sẽ đi lâu với em (như ba mẹ, em trai hay bạn bè thân), nhưng cũng có người chỉ lên gặp em ở một trạm, rồi xuống trạm kia, thậm chí có người rồi mình sẽ chẳng còn nhớ là mình đã từng gặp họ nữa. Nhưng điều quan trọng là làm sao giữ được người mình thương yêu đi cũng với mình mãi mãi hay ít ra là cũng đến ga cuối cùng của mình hoặc của họ.

Vậy em phải làm sao để lúc nào anh cũng sẽ đọc blog của em?

Sunday, March 16, 2008

Anh họa sĩ và anh bán thịt

(Tng ai mun cùng em đi hết cuc đi này)

Hi còn đi hc mà gp phi my bà cô già khó tính, đám hc trò thế nào cũng to nh vi nhau “Ti tui này mà chưa có chng nên khó chu là phi ri.” Khi đó, em thm nghĩ, em chng mun tr thành bà cô già cau có, khó tính như thế. Nht đnh ln lên em s ly chng.

Khi em bt đu đi làm, nhìn các ch senior và manager cm ci làm vic đến khuya, cui tun vn hì hc vô công ty làm, em cht hiu ti sao các ch vn l bóng đi v. Lúc đó, em không mun em tr thành manager na, em vn mun em là assistant và hnh phúc trong tình yêu.

Nhưng cuc sng không bao gi như ý mun. Bây gi em chng là manager nhưng em vn mt mình. Nếu em vn còn làm công ty cũ, thế nào my em assistant cũng s nhìn em và t hi vì sao bà ch này vn còn ế nh. Thnh thong em cũng soi gương và t hi em có khuyết đim gì ln lao không.

Và hình như em đã tìm được câu tr li sau khi em đc xong cun truyn “Cô gái đeo đôi hoa tai ngc trai”. Em mua cun sách này tình c khi em đi do nhà sách sau ba ăn trưa. Em đã cm cun sách này lên và đc li gii thiu in trên bìa “mt cun sách như ngc.” Mt cun sách được so sánh vi …em thì chc hn đc bit lm, thế là em mua ngay. Đó là mt câu truyn đơn gin v mt cô gái nghèo đi cho mt gia đình quý tc ca mt ha sĩ tài ba. Cô đã đem lòng ngưỡng m, kính phc và yêu ông ha sĩ y. Nhưng ông đã có v và mt by con và quan trng hơn, làm sao ông có th ly mt cô hu. Hng ngày khi cô gái đi ch mua tht thì con trai ca ông bán tht đã đ ý và yêu thương cô. Anh còn đ dành nhng miếng tht vn cho cô mang v nhà cho ba m. Ban đu cô không thích anh bán tht vì cô nhn thy bàn tay ca anh không bao gi được ra sch s, lúc nào cũng còn mt ít máu đng móng tay. Ln nào gp anh, cô cũng nhìn vào bàn tay anh và không hài lòng. Lúc đó trong cô, hình nh ông ha sĩ là quá tuyt vi, đâu có khuyết đim nào ca ông y mà cô nhìn thy… Nhưng may mn thay, cui cùng cô đã nhn thy tình yêu chân thành nơi anh bán tht. Cô thy được anh nhng phm cht cn thiết đ tr thành mt người chng, người cha tt cho nhng đa con ca cô. Và cô đã ly anh bán tht và sng rt hnh phúc sau đó…

Câu chuyn ch có thế mà làm em thay đi. Em nghĩ em đã gp mt “anh ho sĩ” trong cuc đi. Trước đây, em luôn ngưỡng m và yêu mến anh y vi tài năng ca anh và nhng “tác phm” tr danh cho “nhân loi”. Nhưng em đâu nhn ra mt điu là s chng bao gi “anh ha sĩ” v bc tranh có em và anh y, chng bao gi anh y mun xây dng mt cuc đi vi em. Bây gi đã đến lúc em phi tìm “anh bán tht” cho riêng mình. Em biết, con người không ai hoàn ho. Đã qua ri cái thi em mơ mng và thn tượng hóa hình nh “anh ha sĩ” vi chân dung hoàn ho. Thế nào em cũng s nhn thy mt vài khuyết đim ca “anh bán tht”, chng hn như trong truyn bàn tay anh không được sch s. Nhưng em tin là khi yêu thì em s yêu c nhng khuyết đim ca người ấy.

Em ước gì em đã đc cun sách này sm hơn thì em đã không quá mơ mng, hão huyn trong tình yêu và chc hn em đã đang hnh phúc bên cnh “anh bán tht” ca em… Nhưng em nghĩ vn còn chưa mun nh, mt khi em đã biết chc đó là “anh bán tht”, ch không phi là “anh ha sĩ.” Vy anh hãy nói cho em biết anh làm ngh gì, và em s tr li liu anh có phi là người em đang tìm kiếm...

Friday, February 22, 2008

Lam Trường

Hôm nay mình cùng mọi người ở công ty đi xem Lam Trường hát ở M&Tôi. Lâu rồi mới gặp lại Lam Trường ở ngoài đời, thấy ảnh vẫn trẻ trung và dễ thương như ngày nào.Khi Lam Trường xuống chỗ mình hát, anh Tùng lấy máy chụp hình cho mình và Lam Trường vì biết mình là fan hâm mộ. Mình cũng nghĩ là anh Tùng chụp hình nên nhe răng ra cười miết. Ai dè ảnh bấm lộn nút quay phim. haha... Thế là có đoạn phim này rất ngộ nghĩnh... Mọi người khỏi thắc mắc là tại sao có một con nhỏ cứ nhe răng ra cười suốt như vậy nhé.

Thursday, February 7, 2008

KHAI BÚT ĐẦU NĂM

Hôm nay là mùng một Tết. Thế là sau hai năm mình mới được ăn Tết ở nhà và cũng là cái Tết đầu tiên của mình ở nhà mới. Cảm giác vừa quen thuộc, vừa lạ lẫm. Mọi năm, nhớ đâu phải khiêng bàn lên sân thượng cao như thế này để cúng giao thừa. Mọi năm cũng đâu có mất nhiều thời gian lau chùi nhà cửa như vầy. Giao thừa mà mình còn loay hoay cọ rửa phòng tắm. Chợt nhận ra là có ba thì ba sẽ làm giúp mình xong từ lâu rồi, hay ít ra có thằng Rô thì nó sẽ lau phòng nó, mình đâu cần lau cho nó nhỉ… Tự nhiên nhận ra Tết bây giờ không còn hương vị của những mùa Tết cũ…

Năm nay chắc sẽ không có ai lì xì cho mình. Mình đã nghĩ như vậy, nhưng trong lòng vẫn mong có ai đó lì xì để mình cảm thấy mình còn nhỏ, để mình còn cảm giác của những lần Tết trước… Mọi năm, sáng mùng một nào ba cũng bắt mình và em Rô chúc Tết ba me đàng hoàng thì ba mới chịu rút ra những bao lì xì đỏ cho hai đứa. Hôm nay ngủ dậy đã trưa vì không có ai kêu mình dậy để nhận lì xì. Ngậm ngùi nhận ra là quá khứ đã lùi xa lắm rồi…

Như tục lệ mỗi năm, mình gọi điện thoại chúc Tết bà ngoại. Bà nói chúc con năm nay lấy chồng nha. Thằng L. cũng gọi điện về nói chúc mày mau lấy chồng. Vô số lời chúc của bạn bè là chúc mình sớm tìm được một nửa thất lạc, sớm tìm thấy tình yêu hay đại loại như vậy. Bỗng nhiên nhận ra mình đã được chúc như thế này từ lâu lắm rồi, chắc suốt 10 năm nay. Vậy mà năm nào mình cũng bắt mọi người phải chúc đi chúc lại có nhiêu đó. Mình phải cố gắng để năm sau mọi người có cái gì mới hơn mà chúc chứ nhỉ.

Thế là mình mơ về cái Tết năm sau, sẽ có người phụ mình khiêng bàn ghế, lau chùi nhà cửa. Bà con, bạn bè sẽ không còn phải chúc lại điệp khúc 10 năm nữa. Và hổng chừng, sáng mồng một năm sau mình sẽ đánh thức con mình và bắt nó chúc Tết mình rồi mình mới lì xì cho nó – như ba vẫn hay dùng cách đó để kêu mình dậy vào những sáng mùng một Tết năm xưa…