Tuesday, April 17, 2007

Tại sao cha cưng con gái hơn?

(Tâm sự của một người cha)

Thương Huyền (theo Internet)
(Bài viết đăng trên báo Phụ nữ, trang 8, số 28, ngày 17/04/2007)

Hồi nhỏ tôi hay ghen tỵ với em gái về cách đối xử mà cha tôi dành cho nó. Hai anh em cãi nhau, chuyện đến tai cha thì tôi xin cá với bạn rằng thế nào thì tôi cũng chịu phần thiệt. Tôi thấy cha luôn xét nét, nghiêm khắc và đòi hỏi tôi nhiều hơn em gái của tôi. Niềm tin ấy được củng cố thêm bằng thái độ khéo léo bênh vực tôi của mẹ. Thậm chí cũng có lúc tôi cảm tưởng rằng mẹ cũng khó chịu với sự chiều chuộng con gái của cha!


Đám bạn trai của tôi đứa nào cũng có chung nổi niềm 'uất ức' nói trên và tôi nghĩ, tuổi ấu thơ của đứa con trai nào cũng phải sống qua những tình cảm như vậy. Lúc nhỏ, trí óc non nớt của tôi đôi lúc đã thử tìm hiểu xem tại sao cha chiều con gái hơn con trai nhưng mấy chục năm trôi qua, câu hỏi đó vẫn bị bỏ ngỏ. Tôi chưa hài lòng với những câu trả lời của chính tôi.


Thế rồi tôi lấy vợ, sinh con một gái một trai, gái trước trai sau. Vợ tôi là một người phụ nữ giống hàng triệu phụ nữ khác đang làm vợ làm mẹ, nghĩa là cũng tất tả chợ búa, cơm nước, hò la con cái - thậm chí cả chồng nữa - lo toan cân đối ngân sách gia đình cùng hàng trăm thứ việc không tên mà giới đàn ông gọi là 'việc vặt', nhưng tổng cộng lại còn cao và nặng hơn núi Thái Sơn.


Thật oang uổng nếu người ta bảo đàn ông 'vô tâm'. Bạn có biết chăng là nhìn vợ khệ nệ xách giỏ đồ ăn đầy ắp rau cá thịt từ chợ hay siêu thị về, ít tóc mai bám bết vào thái dương lấm tấm mồ hôi, tôi cũng xót lắm chứ. Thằng đàn ông nào chả muốn vợ sung túc, nhàn hạ!


Và một ngày kia, tôi 'kinh hoàng' phát giác ra rằng tôi cũng o bế con gái hơn con trai. Kỳ thực, lý trí của tôi luôn nhắc nhở rằng tôi sẽ phải là người cha công bằng nhưng rút cuộc thì một tình cảm 'bí mật' nào đó vẫn thắng thế. Con trai tôi cũng nhận ra rằng cha cưng chị nó hơn một chút và vợ tôi - giống như mẹ tôi hồi trước - ngấm ngầm bất bình hộ cậu con trai.


Nhưng bây giờ tôi hiểu ra tại sao tôi cưng con gái hơn. Vì tôi thấy trước những nổi vất vả mà con gái tôi sẽ phải gánh vác trên đường đời trong vai trò người vợ, người mẹ. Vì tôi thấy những ưu ái mà tập quán xã hội sẽ dành cho con trai tôi - và trước đó là tôi, cha tôi, ông nội tôi, ... Phải chăng những người đàn ông của các thế hệ trước cũng đã nhìn ra cái 'bí mật' đó và họ dồn tình cảm và sự chiều chuộng cho con gái như một lời xin lỗi ngầm?

No comments:

Post a Comment