Friday, September 19, 2008

TA VÀ NÓ

(Ta: ngôi thứ nhất, số ít.

Nó: ngôi thứ hai, có khi số ít, có khi số nhiều.

Không biết ai là đứa nghĩ ra cách xưng hô này nhưng Ta thích vô cùng vì nó rất đặc trưng và không lẫn lộn đâu được. Ta khoái cái nữa là vì cách xưng hô này khiến nhiều người nhầm lẫn và chẳng hiểu được tụi mình đang nói chuyện gì, về ai. Chẳng hạn, Nó hỏi Ta “Nó đi đâu vậy?” mà đứa bên cạnh không biết là Nó đang hỏi Ta, con nhỏ đó cứ đinh ninh là Nó đang hỏi về một con nhỏ hay thằng nhỏ thứ ba nào đó.)

Ta quen 2 Nó vì tụi mình học chung với nhau bốn năm cấp hai ở TNSP. Lúc đó Ta bé xíu như ốc tiêu còn 2 Nó đã to, cao (bằng bây giờ) và ra dáng thiếu nữ lắm rồi. Ta hay bị mấy thằng con trai bắt nạt, ăn hiếp (những trò trẻ con đấy mà, như là giựt tập, giựt thước của Ta.) Mà tính Ta hay mít ướt. Thế là Nó bao giờ cũng xuất hiện hiên ngang, tay chống nạnh, chỉ tay vào mặt thằng đó “Trả lại cho con N. ngay.” Tụi con trai sợ Nó vì Nó là lớp phó kỷ luật mà. Lên lớp 8, Ta vẫn không lớn hơn bao nhiêu, cứ bị bạn bè chọc là “bà lùn”. Hèn gì chẳng có một “cái đuôi” nào theo Ta. Hic... Trong khi 2 Nó xinh đẹp nên có quá trời các anh lớp 9 theo đuổi. Ta cứ thế được “hưởng ké” các chầu kem, chè, bột chiên miễn phí. Rồi đến lớp 9, ba đứa vẫn học chung, vẫn chơi chung nhóm. Ta nhớ có lần Ta giận lẫy vì có chuyện gì đó mà 2 Nó không kể Ta nghe. Ta nghĩ là 2 Nó muốn tách Ta ra khỏi nhóm. Hôm sau Ta đi học, gặp 2 Nó đạp xe chở nhau đi học chung, Ta càng thêm giận 2 Nó. Thế là Ta đạp xe qua đường khác, không thèm chạy theo kêu 2 Nó như mọi lần. Vậy mà vẫn đến trường cùng một lúc. Ta không nói chuyện với 2 Nó, làm mặt lạnh, xách cặp chạy thẳng vô lớp. 2 Nó có nhớ 2 Nó chạy theo và giải thích với Ta, còn Ta thì khóc quá trời không. Ta vẫn còn nhớ và vẫn còn xấu hổ vì tính ghen tị của mình. Nhưng rồi hiểu lầm nào cũng được giải quyết hết và Ta và 2 Nó vẫn luôn khắn khít với nhau khi lên cấp 3. Có một đứa học khác lớp nhưng khi nào tan học thì 2 đứa còn lại vẫn đứng chờ để về chung. Ta nhớ có lần xe đạp của Ta bị đứt thắng, 2 Nó phải đi hai bên, mỗi lúc Ta cần thắng lại, Ta kêu lên thì 2 Nó dùng tay kéo xe Ta lại. Bữa đó về đến nhà mà 3 đứa được một trận cười no bụng.

Rồi khi lên đại học, 3 đứa học 3 trường khác nhau. Môi trường mới, bạn bè mới, những lo toan mới… Nhưng mỗi lần gặp 2 Nó, Ta vẫn cảm giác mình gặp nhau thường xuyên lắm.. Ta thỉnh thoảng vẫn nhớ quán cà phê Mộ ở Thanh Đa. Lâu lâu tụi mình cùng cúp cua trốn ra đó ngồi từ 7 giờ sáng, nhìn khung cảnh huyền ảo bên kia bờ sông và kể nhau nghe nhiều truyện cười mới sưu tập được. Sau này ai cũng khen Ta sao Ta biết nhiều truyện cười vậy, đó là nhờ Ta và 2 Nó “tâm đầu ý hợp” trong khoản mục này, Nó nhỉ.

Khi tụi mình đi làm thì thời gian gặp nhau cũng ít dần, nhưng Ta không nghĩ tình cảm của tụi mình cũng ít theo. Có khi cả năm tụi mình gặp nhau chỉ có 3 lần vào 3 ngày sinh nhật của 3 đứa lần lượt vào 3 tháng 9, 10,11. Bạn trai Ta hay chọc Ta là “bạn thân một năm 3 lần” và không tin là mình vẫn duy trì được một tình bạn thân thiết dù gặp nhau ít ỏi như vậy. Nhưng Ta vẫn chun mũi và xác nhận 2 Nó là bạn thân nhất của Ta và Ta chỉ có vài người bạn thân thôi. Ta nhớ có lần mình ngồi uống nước và còn đặt tên trước cho con cái của nhau sau này, rồi phân công con đứa nào lấy con đứa nào. Bây giờ 1 Nó đã có con và đã lấy đúng cái tên ngày nào tụi mình cùng nhau chọn. Nó còn lại thì cũng yên ổn rồi và chắc cũng sắp cần đến cái tên ngày nào. Còn Ta thì vẫn chưa biết khi nào mới giống 2 Nó đây.

Hồi đó 3 đứa hay ngồi tranh nhau ai lấy chồng trước, ai cũng không muốn là người cuối cùng vì sợ bị lẻ loi. Ta không nhớ rõ Ta cuối cùng giành được vị trí thứ mấy, mà bây giờ Ta lại là người cuối cùng. Với nhiều bạn bè khác, Ta bắt đầu ngại gặp mọi người vì ai cũng hỏi han Ta chừng nào lấy chồng. Còn không thì Ta thấy lạc lõng khi mọi người nói chuyện chồng con, tả sữa, trong khi Ta vẫn còn loay hoay với câu hỏi có tình yêu đích thực trên đời này không (như thuở mười tám đôi mươi.) Nhưng mà đối với 2 Nó thì Ta không hề thấy lẻ loi. Ta quan tâm đến cuộc sống của 2 Nó, đến chuyện con cái và nhiều chuyện linh tinh khác. Và 2 Nó cũng không bao giờ dò xét soi mói chuyện vì sao Ta vẫn độc thân, mà 2 Nó làm cho Ta cảm thấy được chia sẻ, cảm thông. Và quan trọng hơn hết là Ta cảm thấy Ta được yêu thương. Vẫn là những tình cảm trong sáng và thơ ngây từ ngày đầu học chung với nhau ở lớp 6 và ngày càng sâu sắc và bền vững theo thời gian.

Ta viết những dòng này vào khi ngày mai Ta có hẹn gặp 2 Nó để mừng sinh nhật chung cho 3 đứa. (Bây giờ có khi anh bạn ngày nào của Ta sẽ phải gọi 2 Nó là “bạn thân một năm 1 lần.) Nhưng có gì đâu, gặp nhau ít thì càng trân trọng thời gian bên nhau chứ sao. Đúng không Nó?

Cuối cùng, Ta muốn nói cám ơn 2 Nó vì Nó đã bên cạnh Ta suốt 18 năm nay, đã chia sẻ với Ta nhiều vui buồn trong cuộc sống. 2 Nó đã thật sự góp phần làm cho cuộc sống của Ta có nhiều ý nghĩa và hạnh phúc. Ta vẫn chưa tìm ra câu trả lời cho tình yêu trai gái đích thực có tồn tại hay không. Nhưng Ta biết chắc chắn là có tình bạn đích thực. Đó là tình cảm giữa Ta và 2 Nó.

CHÚC MỪNG SINH NHẬT 30 CỦA TA VÀ NÓ!

Tuesday, July 29, 2008

Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ

Mấy ngày gần đây, tôi nhận được nhiều tin không vui về những người bà con và người quen biết của tôi. Những tin đó khiến tôi cảm giác cuộc sống thật mong manh và ngắn ngủi. Không ai biết trước được cuộc sống của mình sẽ chấm dứt ở đâu. Tôi tự hỏi là nếu con người có khả năng biết trước khi nào mình sẽ phải rời bỏ cuộc sống này thì mình có thể sắp xếp mọi thứ tốt đẹp hơn, hay ít ra là sẽ sống có trách nhiệm và tích cực hơn hay không.

Tôi nhớ lại mười mấy năm về trước, khi tôi còn là một cô bé mười ba, mười bốn tuổi, ông nội tôi, khi đó đã hơn tám mươi, có lần nói với tôi là “Bé ơi, con biết không, cuộc sống này thấy vậy mà trôi qua nhanh lắm. Ông nhìn lại 80 năm của ông trôi qua như chớp mắt. Có nhiều cái ông chưa kịp làm nữa. Nhanh lắm, Bé ơi…” Lúc đó tôi nghĩ thầm trong bụng ông nội già nên lẩn thẩn rồi. Tôi thấy sao lâu quá tôi chưa lớn nổi đây nè, cứ mãi bị coi là một đứa con nít, bị ba me la rầy hoài. Lúc đó tôi ao ước thời gian qua nhanh nhanh để tôi lớn mau, để được tự ý làm những gì tôi thích.

Thật ra tôi không cần ước thì cuộc sống vẫn cứ thế vùn vụt lao đi. Giờ ngồi đây, tôi giật mình nhìn lại, tôi nhớ lại lời ông nội thủ thỉ bên tai tôi ngày nào và tôi thấm thía lời ông nói. Vậy nói như lời bài hát “sáu mươi năm cuộc đời” thì tôi đã bước qua phía bên kia quả đồi rồi đó nhỉ. Hèn gì hôm qua thằng em tôi viết email chọc tôi là “over the hill” và gọi tôi là “bà chị già ế ơi.” Tôi viết lại cho nó và giảng đạo nó một bài về cuộc đời này. Hy vọng nó không nghĩ thầm trong bụng là bà chị già này bắt đầu lẩn thẩn rồi như ngày nào tôi nghĩ về ông tôi như vậy. Tôi mong là nó hiểu ý tôi muốn nói với nó (và với cả tôi) rằng “cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ”…

Thursday, July 10, 2008

Em và tôi

Vậy là em đã xa tôi nửa vòng trái đất. Tôi cũng không nhớ là tôi bắt đầu thân với em từ khi nào. Tôi cũng chưa hiểu tại sao tôi có thể thân với em vì em không có gì nổi bật. Em rất bình thường trong khi tôi vốn thích những người xinh đẹp và nhí nhảnh. Có lẽ tôi thích em vì em thông minh giống tôi? Hay vì em quá dữ trong khi tôi hiền lành nên tôi cần ai đó để che chở?

Trong suốt thời gian quen em, em luôn cùng tôi chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống. Em cũng là người động viên tôi phải cố gắng theo đuổi giấc mơ những khi tôi nhụt chí. Những lúc đó em hay hỏi tôi “Chị sao vậy, mọi ngày chị tự tin lắm mà?” Còn những khi tôi quá kiêu ngạo, em lại là người nhắc tôi bằng cái bĩu môi “Này, chị soi gương lại đi. Chị không phải là hoa hậu Mai Phương Thúy đâu nha.” Em luôn là người tôi nghĩ đến mỗi khi tôi có vấn đề rối rắm trong chuyện tình cảm. Và em luôn làm cho tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì em lúc nào cũng hiểu tôi, và hơn hết là yêu quý tôi như một người chị.

Tôi không biết tôi có xứng đáng là một người chị không vì trong nhiều trường hợp, em giống chị hai của tôi hơn. Em sẵn sàng “ra tay” bảo vệ và bênh vực tôi. Tôi thấy tôi yếu đuối quá còn em mạnh mẽ biết bao. Nhưng tôi biết cho dù em có mạnh mẽ như thế nào thì em vẫn chỉ là một cô gái cần được che chở. Và tôi cầu mong ở nơi ấy có một người sẽ nhận thấy dưới dáng vẻ lầm lì và “hung dữ” ấy bóng dáng thiên thần ở trái tim em. Thiên thần thì chắc chắn sẽ được hạnh phúc, em iêu ạ!

Monday, April 28, 2008

BLOG, EM VÀ CHUYẾN TÀU CUỘC ĐỜI

Tuần trước em đi Hà Nội, em gặp một người bạn ở sân bay. Bạn hỏi em dạo này bận rộn lắm hay sao mà không thấy em viết blog nữa. Hôm nay em đi ăn trưa với một người bạn khác. Bạn cũng nhắc em là lâu quá em không viết gì mới. Em nhận ra cũng có nhiều người quan tâm đến em và thích đọc những gì em viết.

Có người comment hầu hết trên mỗi bài viết của em như một cách chia sẻ và động viên em. Có người thỉnh thoảng đọc và thỉnh thoảng comment. Có người chỉ đọc nhưng chẳng bao giờ comment (vì không biết nói gì hay vì sợ bị lộ tung tích?) Cũng có người lúc trước rất đều đặn xuất hiện ở mục comment nhưng sau này vắng bóng dần.

Em tự hỏi liệu anh nằm trong nhóm nào trên đây. Có lúc nào đó anh không buồn comment hay đọc những gì em viết nữa?

Thật ra, mục đích của em đâu phải có nhiều người comment. Nếu muốn vậy thì em đã cho nhiều người khác vô đọc hoặc để blog ở chế độ public rồi, chứ em đâu có chỉ cho một số những người bạn và người thân thiết đọc như bây giờ.

Nhưng em chỉ hỏi anh như vậy thôi, chứ em không buồn gì hết. Em nhớ có người ví cuộc đời này như một chuyến tàu. Có người sẽ đi lâu với em (như ba mẹ, em trai hay bạn bè thân), nhưng cũng có người chỉ lên gặp em ở một trạm, rồi xuống trạm kia, thậm chí có người rồi mình sẽ chẳng còn nhớ là mình đã từng gặp họ nữa. Nhưng điều quan trọng là làm sao giữ được người mình thương yêu đi cũng với mình mãi mãi hay ít ra là cũng đến ga cuối cùng của mình hoặc của họ.

Vậy em phải làm sao để lúc nào anh cũng sẽ đọc blog của em?

Sunday, March 16, 2008

Anh họa sĩ và anh bán thịt

(Tng ai mun cùng em đi hết cuc đi này)

Hi còn đi hc mà gp phi my bà cô già khó tính, đám hc trò thế nào cũng to nh vi nhau “Ti tui này mà chưa có chng nên khó chu là phi ri.” Khi đó, em thm nghĩ, em chng mun tr thành bà cô già cau có, khó tính như thế. Nht đnh ln lên em s ly chng.

Khi em bt đu đi làm, nhìn các ch senior và manager cm ci làm vic đến khuya, cui tun vn hì hc vô công ty làm, em cht hiu ti sao các ch vn l bóng đi v. Lúc đó, em không mun em tr thành manager na, em vn mun em là assistant và hnh phúc trong tình yêu.

Nhưng cuc sng không bao gi như ý mun. Bây gi em chng là manager nhưng em vn mt mình. Nếu em vn còn làm công ty cũ, thế nào my em assistant cũng s nhìn em và t hi vì sao bà ch này vn còn ế nh. Thnh thong em cũng soi gương và t hi em có khuyết đim gì ln lao không.

Và hình như em đã tìm được câu tr li sau khi em đc xong cun truyn “Cô gái đeo đôi hoa tai ngc trai”. Em mua cun sách này tình c khi em đi do nhà sách sau ba ăn trưa. Em đã cm cun sách này lên và đc li gii thiu in trên bìa “mt cun sách như ngc.” Mt cun sách được so sánh vi …em thì chc hn đc bit lm, thế là em mua ngay. Đó là mt câu truyn đơn gin v mt cô gái nghèo đi cho mt gia đình quý tc ca mt ha sĩ tài ba. Cô đã đem lòng ngưỡng m, kính phc và yêu ông ha sĩ y. Nhưng ông đã có v và mt by con và quan trng hơn, làm sao ông có th ly mt cô hu. Hng ngày khi cô gái đi ch mua tht thì con trai ca ông bán tht đã đ ý và yêu thương cô. Anh còn đ dành nhng miếng tht vn cho cô mang v nhà cho ba m. Ban đu cô không thích anh bán tht vì cô nhn thy bàn tay ca anh không bao gi được ra sch s, lúc nào cũng còn mt ít máu đng móng tay. Ln nào gp anh, cô cũng nhìn vào bàn tay anh và không hài lòng. Lúc đó trong cô, hình nh ông ha sĩ là quá tuyt vi, đâu có khuyết đim nào ca ông y mà cô nhìn thy… Nhưng may mn thay, cui cùng cô đã nhn thy tình yêu chân thành nơi anh bán tht. Cô thy được anh nhng phm cht cn thiết đ tr thành mt người chng, người cha tt cho nhng đa con ca cô. Và cô đã ly anh bán tht và sng rt hnh phúc sau đó…

Câu chuyn ch có thế mà làm em thay đi. Em nghĩ em đã gp mt “anh ho sĩ” trong cuc đi. Trước đây, em luôn ngưỡng m và yêu mến anh y vi tài năng ca anh và nhng “tác phm” tr danh cho “nhân loi”. Nhưng em đâu nhn ra mt điu là s chng bao gi “anh ha sĩ” v bc tranh có em và anh y, chng bao gi anh y mun xây dng mt cuc đi vi em. Bây gi đã đến lúc em phi tìm “anh bán tht” cho riêng mình. Em biết, con người không ai hoàn ho. Đã qua ri cái thi em mơ mng và thn tượng hóa hình nh “anh ha sĩ” vi chân dung hoàn ho. Thế nào em cũng s nhn thy mt vài khuyết đim ca “anh bán tht”, chng hn như trong truyn bàn tay anh không được sch s. Nhưng em tin là khi yêu thì em s yêu c nhng khuyết đim ca người ấy.

Em ước gì em đã đc cun sách này sm hơn thì em đã không quá mơ mng, hão huyn trong tình yêu và chc hn em đã đang hnh phúc bên cnh “anh bán tht” ca em… Nhưng em nghĩ vn còn chưa mun nh, mt khi em đã biết chc đó là “anh bán tht”, ch không phi là “anh ha sĩ.” Vy anh hãy nói cho em biết anh làm ngh gì, và em s tr li liu anh có phi là người em đang tìm kiếm...

Friday, February 22, 2008

Lam Trường

Hôm nay mình cùng mọi người ở công ty đi xem Lam Trường hát ở M&Tôi. Lâu rồi mới gặp lại Lam Trường ở ngoài đời, thấy ảnh vẫn trẻ trung và dễ thương như ngày nào.Khi Lam Trường xuống chỗ mình hát, anh Tùng lấy máy chụp hình cho mình và Lam Trường vì biết mình là fan hâm mộ. Mình cũng nghĩ là anh Tùng chụp hình nên nhe răng ra cười miết. Ai dè ảnh bấm lộn nút quay phim. haha... Thế là có đoạn phim này rất ngộ nghĩnh... Mọi người khỏi thắc mắc là tại sao có một con nhỏ cứ nhe răng ra cười suốt như vậy nhé.

Thursday, February 7, 2008

KHAI BÚT ĐẦU NĂM

Hôm nay là mùng một Tết. Thế là sau hai năm mình mới được ăn Tết ở nhà và cũng là cái Tết đầu tiên của mình ở nhà mới. Cảm giác vừa quen thuộc, vừa lạ lẫm. Mọi năm, nhớ đâu phải khiêng bàn lên sân thượng cao như thế này để cúng giao thừa. Mọi năm cũng đâu có mất nhiều thời gian lau chùi nhà cửa như vầy. Giao thừa mà mình còn loay hoay cọ rửa phòng tắm. Chợt nhận ra là có ba thì ba sẽ làm giúp mình xong từ lâu rồi, hay ít ra có thằng Rô thì nó sẽ lau phòng nó, mình đâu cần lau cho nó nhỉ… Tự nhiên nhận ra Tết bây giờ không còn hương vị của những mùa Tết cũ…

Năm nay chắc sẽ không có ai lì xì cho mình. Mình đã nghĩ như vậy, nhưng trong lòng vẫn mong có ai đó lì xì để mình cảm thấy mình còn nhỏ, để mình còn cảm giác của những lần Tết trước… Mọi năm, sáng mùng một nào ba cũng bắt mình và em Rô chúc Tết ba me đàng hoàng thì ba mới chịu rút ra những bao lì xì đỏ cho hai đứa. Hôm nay ngủ dậy đã trưa vì không có ai kêu mình dậy để nhận lì xì. Ngậm ngùi nhận ra là quá khứ đã lùi xa lắm rồi…

Như tục lệ mỗi năm, mình gọi điện thoại chúc Tết bà ngoại. Bà nói chúc con năm nay lấy chồng nha. Thằng L. cũng gọi điện về nói chúc mày mau lấy chồng. Vô số lời chúc của bạn bè là chúc mình sớm tìm được một nửa thất lạc, sớm tìm thấy tình yêu hay đại loại như vậy. Bỗng nhiên nhận ra mình đã được chúc như thế này từ lâu lắm rồi, chắc suốt 10 năm nay. Vậy mà năm nào mình cũng bắt mọi người phải chúc đi chúc lại có nhiêu đó. Mình phải cố gắng để năm sau mọi người có cái gì mới hơn mà chúc chứ nhỉ.

Thế là mình mơ về cái Tết năm sau, sẽ có người phụ mình khiêng bàn ghế, lau chùi nhà cửa. Bà con, bạn bè sẽ không còn phải chúc lại điệp khúc 10 năm nữa. Và hổng chừng, sáng mồng một năm sau mình sẽ đánh thức con mình và bắt nó chúc Tết mình rồi mình mới lì xì cho nó – như ba vẫn hay dùng cách đó để kêu mình dậy vào những sáng mùng một Tết năm xưa…