Monday, April 28, 2008

BLOG, EM VÀ CHUYẾN TÀU CUỘC ĐỜI

Tuần trước em đi Hà Nội, em gặp một người bạn ở sân bay. Bạn hỏi em dạo này bận rộn lắm hay sao mà không thấy em viết blog nữa. Hôm nay em đi ăn trưa với một người bạn khác. Bạn cũng nhắc em là lâu quá em không viết gì mới. Em nhận ra cũng có nhiều người quan tâm đến em và thích đọc những gì em viết.

Có người comment hầu hết trên mỗi bài viết của em như một cách chia sẻ và động viên em. Có người thỉnh thoảng đọc và thỉnh thoảng comment. Có người chỉ đọc nhưng chẳng bao giờ comment (vì không biết nói gì hay vì sợ bị lộ tung tích?) Cũng có người lúc trước rất đều đặn xuất hiện ở mục comment nhưng sau này vắng bóng dần.

Em tự hỏi liệu anh nằm trong nhóm nào trên đây. Có lúc nào đó anh không buồn comment hay đọc những gì em viết nữa?

Thật ra, mục đích của em đâu phải có nhiều người comment. Nếu muốn vậy thì em đã cho nhiều người khác vô đọc hoặc để blog ở chế độ public rồi, chứ em đâu có chỉ cho một số những người bạn và người thân thiết đọc như bây giờ.

Nhưng em chỉ hỏi anh như vậy thôi, chứ em không buồn gì hết. Em nhớ có người ví cuộc đời này như một chuyến tàu. Có người sẽ đi lâu với em (như ba mẹ, em trai hay bạn bè thân), nhưng cũng có người chỉ lên gặp em ở một trạm, rồi xuống trạm kia, thậm chí có người rồi mình sẽ chẳng còn nhớ là mình đã từng gặp họ nữa. Nhưng điều quan trọng là làm sao giữ được người mình thương yêu đi cũng với mình mãi mãi hay ít ra là cũng đến ga cuối cùng của mình hoặc của họ.

Vậy em phải làm sao để lúc nào anh cũng sẽ đọc blog của em?

Sunday, March 16, 2008

Anh họa sĩ và anh bán thịt

(Tng ai mun cùng em đi hết cuc đi này)

Hi còn đi hc mà gp phi my bà cô già khó tính, đám hc trò thế nào cũng to nh vi nhau “Ti tui này mà chưa có chng nên khó chu là phi ri.” Khi đó, em thm nghĩ, em chng mun tr thành bà cô già cau có, khó tính như thế. Nht đnh ln lên em s ly chng.

Khi em bt đu đi làm, nhìn các ch senior và manager cm ci làm vic đến khuya, cui tun vn hì hc vô công ty làm, em cht hiu ti sao các ch vn l bóng đi v. Lúc đó, em không mun em tr thành manager na, em vn mun em là assistant và hnh phúc trong tình yêu.

Nhưng cuc sng không bao gi như ý mun. Bây gi em chng là manager nhưng em vn mt mình. Nếu em vn còn làm công ty cũ, thế nào my em assistant cũng s nhìn em và t hi vì sao bà ch này vn còn ế nh. Thnh thong em cũng soi gương và t hi em có khuyết đim gì ln lao không.

Và hình như em đã tìm được câu tr li sau khi em đc xong cun truyn “Cô gái đeo đôi hoa tai ngc trai”. Em mua cun sách này tình c khi em đi do nhà sách sau ba ăn trưa. Em đã cm cun sách này lên và đc li gii thiu in trên bìa “mt cun sách như ngc.” Mt cun sách được so sánh vi …em thì chc hn đc bit lm, thế là em mua ngay. Đó là mt câu truyn đơn gin v mt cô gái nghèo đi cho mt gia đình quý tc ca mt ha sĩ tài ba. Cô đã đem lòng ngưỡng m, kính phc và yêu ông ha sĩ y. Nhưng ông đã có v và mt by con và quan trng hơn, làm sao ông có th ly mt cô hu. Hng ngày khi cô gái đi ch mua tht thì con trai ca ông bán tht đã đ ý và yêu thương cô. Anh còn đ dành nhng miếng tht vn cho cô mang v nhà cho ba m. Ban đu cô không thích anh bán tht vì cô nhn thy bàn tay ca anh không bao gi được ra sch s, lúc nào cũng còn mt ít máu đng móng tay. Ln nào gp anh, cô cũng nhìn vào bàn tay anh và không hài lòng. Lúc đó trong cô, hình nh ông ha sĩ là quá tuyt vi, đâu có khuyết đim nào ca ông y mà cô nhìn thy… Nhưng may mn thay, cui cùng cô đã nhn thy tình yêu chân thành nơi anh bán tht. Cô thy được anh nhng phm cht cn thiết đ tr thành mt người chng, người cha tt cho nhng đa con ca cô. Và cô đã ly anh bán tht và sng rt hnh phúc sau đó…

Câu chuyn ch có thế mà làm em thay đi. Em nghĩ em đã gp mt “anh ho sĩ” trong cuc đi. Trước đây, em luôn ngưỡng m và yêu mến anh y vi tài năng ca anh và nhng “tác phm” tr danh cho “nhân loi”. Nhưng em đâu nhn ra mt điu là s chng bao gi “anh ha sĩ” v bc tranh có em và anh y, chng bao gi anh y mun xây dng mt cuc đi vi em. Bây gi đã đến lúc em phi tìm “anh bán tht” cho riêng mình. Em biết, con người không ai hoàn ho. Đã qua ri cái thi em mơ mng và thn tượng hóa hình nh “anh ha sĩ” vi chân dung hoàn ho. Thế nào em cũng s nhn thy mt vài khuyết đim ca “anh bán tht”, chng hn như trong truyn bàn tay anh không được sch s. Nhưng em tin là khi yêu thì em s yêu c nhng khuyết đim ca người ấy.

Em ước gì em đã đc cun sách này sm hơn thì em đã không quá mơ mng, hão huyn trong tình yêu và chc hn em đã đang hnh phúc bên cnh “anh bán tht” ca em… Nhưng em nghĩ vn còn chưa mun nh, mt khi em đã biết chc đó là “anh bán tht”, ch không phi là “anh ha sĩ.” Vy anh hãy nói cho em biết anh làm ngh gì, và em s tr li liu anh có phi là người em đang tìm kiếm...

Friday, February 22, 2008

Lam Trường

Hôm nay mình cùng mọi người ở công ty đi xem Lam Trường hát ở M&Tôi. Lâu rồi mới gặp lại Lam Trường ở ngoài đời, thấy ảnh vẫn trẻ trung và dễ thương như ngày nào.Khi Lam Trường xuống chỗ mình hát, anh Tùng lấy máy chụp hình cho mình và Lam Trường vì biết mình là fan hâm mộ. Mình cũng nghĩ là anh Tùng chụp hình nên nhe răng ra cười miết. Ai dè ảnh bấm lộn nút quay phim. haha... Thế là có đoạn phim này rất ngộ nghĩnh... Mọi người khỏi thắc mắc là tại sao có một con nhỏ cứ nhe răng ra cười suốt như vậy nhé.

Thursday, February 7, 2008

KHAI BÚT ĐẦU NĂM

Hôm nay là mùng một Tết. Thế là sau hai năm mình mới được ăn Tết ở nhà và cũng là cái Tết đầu tiên của mình ở nhà mới. Cảm giác vừa quen thuộc, vừa lạ lẫm. Mọi năm, nhớ đâu phải khiêng bàn lên sân thượng cao như thế này để cúng giao thừa. Mọi năm cũng đâu có mất nhiều thời gian lau chùi nhà cửa như vầy. Giao thừa mà mình còn loay hoay cọ rửa phòng tắm. Chợt nhận ra là có ba thì ba sẽ làm giúp mình xong từ lâu rồi, hay ít ra có thằng Rô thì nó sẽ lau phòng nó, mình đâu cần lau cho nó nhỉ… Tự nhiên nhận ra Tết bây giờ không còn hương vị của những mùa Tết cũ…

Năm nay chắc sẽ không có ai lì xì cho mình. Mình đã nghĩ như vậy, nhưng trong lòng vẫn mong có ai đó lì xì để mình cảm thấy mình còn nhỏ, để mình còn cảm giác của những lần Tết trước… Mọi năm, sáng mùng một nào ba cũng bắt mình và em Rô chúc Tết ba me đàng hoàng thì ba mới chịu rút ra những bao lì xì đỏ cho hai đứa. Hôm nay ngủ dậy đã trưa vì không có ai kêu mình dậy để nhận lì xì. Ngậm ngùi nhận ra là quá khứ đã lùi xa lắm rồi…

Như tục lệ mỗi năm, mình gọi điện thoại chúc Tết bà ngoại. Bà nói chúc con năm nay lấy chồng nha. Thằng L. cũng gọi điện về nói chúc mày mau lấy chồng. Vô số lời chúc của bạn bè là chúc mình sớm tìm được một nửa thất lạc, sớm tìm thấy tình yêu hay đại loại như vậy. Bỗng nhiên nhận ra mình đã được chúc như thế này từ lâu lắm rồi, chắc suốt 10 năm nay. Vậy mà năm nào mình cũng bắt mọi người phải chúc đi chúc lại có nhiêu đó. Mình phải cố gắng để năm sau mọi người có cái gì mới hơn mà chúc chứ nhỉ.

Thế là mình mơ về cái Tết năm sau, sẽ có người phụ mình khiêng bàn ghế, lau chùi nhà cửa. Bà con, bạn bè sẽ không còn phải chúc lại điệp khúc 10 năm nữa. Và hổng chừng, sáng mồng một năm sau mình sẽ đánh thức con mình và bắt nó chúc Tết mình rồi mình mới lì xì cho nó – như ba vẫn hay dùng cách đó để kêu mình dậy vào những sáng mùng một Tết năm xưa…

Tuesday, January 15, 2008

EM

Hôm nay có người viết email cho em và nói rằng khi đọc blog của em thì thấy em là một người khác, không phải là em nữa. Chỉ một câu vậy thôi mà làm em suy nghĩ cả ngày. Trước đây có người nói em hay để ý đến người xung quanh nghĩ gì, đánh giá gì về em, sao em không thoải mái sống chứ đừng để tâm đến lời thiên hạ làm gì cho mệt. Nhưng em không làm như vậy được. Em nghĩ mình có làm gì thì người ta mới nói như vậy. Bây giờ có người nói em ngoài đời khác với em trên blog. Vậy phiên bản nào của em thì tốt hơn? Nếu em chỉ được chọn một và chỉ một phiên bản thôi thì em sẽ chọn sự sôi nổi, nhí nhảnh của em ở ngoài đời thật hay em đằm thắm và sâu sắc như mọi người thấy em qua blog?

Cũng hôm nay, một người bạn của em nói với em sao em lanh lợi trong công việc và giao tiếp bao nhiêu, thì trong tình yêu vừa ngây ngô, vừa mơ mộng bấy nhiêu. Lúc nghe xong, em giận quá, sao bạn lại có quyền đánh giá tình cảm của em. Em định bụng tối nay về sẽ viết một email cho bạn. Bạn biết gì về em? Ừ, cứ cho bạn quen em hơn 10 năm nay đi. Nhưng bạn đâu phải người trong cuộc, những gì bạn thấy, bạn nghe có chính xác để bạn kết luận em như vậy không… Lúc ăn tối, em kể với me chuyện này. Me nói em đâu nên giận bạn, cũng chẳng cần email dài dòng. Em cứ hỏi bạn trong tình yêu thì ai không khờ khạo và ngây ngô. Nếu bạn thông minh, sáng suốt trong tình yêu, sao bao năm nay bạn cứ lặng lẽ đi cạnh em, lo lắng cho em, mà em cứ vẫn ngây ngô không biết.?

Và em bỗng nhận ra em không cần phải lựa chọn giữa em-nhí nhảnh hay em-sâu sắc, giữa em-lanh-lợi hay em-khờ-khạo. Em vẫn có thể cười nói hồn nhiên, sôi nổi mỗi ngày và viết ra những gì em không nói được trên blog. Em vẫn có thể thông minh, sáng suốt trong công việc nhưng trong tình yêu em vẫn có quyền dại khờ. Đơn giản, em vẫn là em, thế thôi. Và em cảm thấy hạnh phúc khi mọi người vẫn còn rì rào bàn tán, nhận xét về em vì em biết, em đang tồn tại!

Friday, January 11, 2008

Rất Huế

Huỳnh Văn Dung

Giữ chút gì rất Huế đi em
Nét duyên là trời đất giao hòa
Dẫu xa một thời anh gặp lại
Vẫn được nhìn em say lá hoa

Giữ chút gì rất Huế hiền ngoan
Thề nguyện ai có cắt tóc dài
Làm sao gió thổi cho bay tóc
Và suốt mùa đông lạnh se vai

Giữ chút gì rất Huế mặn mà
Dạ thưa ngọt lịm ai mê say
Em đi gót nhẹ xanh hồn cỏ
Và hơi thở mềm sương khói bay

Giữ chút gì rất Huế trang đài
Nón nghiêng bóng nắng dáng thơ ngây
Gặp anh, nón hỡi đừng nghiêng xuống
Cho anh trông mắt ngọc mày ngài

Giữ chút gì rất Huế dịu dàng
Áo trắng hai tà chắp cánh thơ
Em như lụa mỏng bay trong phố
Một chiều sương trắng ngỡ như mơ

Dẫu em rất Huế tự bao giờ
Đừng để lòng như cung điện xưa
Đừng cho anh suốt đời đứng đợi
Trước cấm thành gọi chẳng ai thưa.

Monday, January 7, 2008

Singapore

Mọi người thắc mắc sao một người thích chụp hình như mình lại yên ắng sau chuyến đi Sing. Hình đâu rồi, up lên cho bà con coi cười cái coi. Mình nhận nhiều lời nhắn nhủ như vậy và thế là tối nay phải hì hục ngồi load hình và chọn lọc trong 700 tấm những tấm đặc sắc và tiêu biểu nhất để giới thiệu cho mọi người nè. Mình phải công nhận đây là một chuyến đi vô cùng thú vị và vui vẻ. Cám ơn hai bạn T. và H. đã đi cùng mình và đã góp phần không nhỏ cho sự thành công rực rỡ của chuyến đi này. Hy vọng hai bạn sẽ nhớ mãi những kỷ niệm “có một không hai” của tụi mình. Thương chúc hai bạn năm mới vui vẻ và điều ước của hai bạn trong năm mới sẽ sớm thành sự thật nhé.

Đây là tam cô nương xách hành lý ra sân bay TSN.

IMG_1590

Đây là hình chụp ở Night Safari

Xmas

Tam cô nương đến nhà chị V. và quậy tung tủ giày dép của chị.

Xmas

Buổi tối không chịu ngủ mà còn bày đặt điệu đàng, đắp mặt nạ dưỡng da với hy vọng mong manh là một ngày nào đó bạch mã hoàng tử sẽ xuất hiện ở ngưỡng cửa.

Xmas

Ai hỏi ba đứa qua Sing làm gì, đứa nào cũng nói để shopping. Sang dễ sợ. Nhưng hậu quả là mỏi chân quá xá. Đây là hình hai đứa oải chè đậu, ngồi ăn hết một gánh tàu hủ ở Suntec City.

Xmas

Đi shopping một hồi chán quá (vì hết đồ để mua rồi) thì ra ngồi làm dáng chụp hình như thế này. Haha…

IMG_1661

Nhưng Singapore đâu chỉ có shopping. Đây là Botanic Garden nè.XmasIMG_1671IMG_1717

Ba đứa còn tranh thủ một buổi sáng đẹp trời đi bơi nữa nè.

IMG_1767

Gặp V., em của Hải cũng rất vui. Em V. chỉ có một ông anh mà bị ba cô tranh giành quá trời.

Xmas

Em V. dẫn ba chị đi ra đảo Santosa.

XmasXmas

Còn đây là hình ảnh ba đứa cụng ly trước thềm năm mới ở Vivo City.

Xmas

Happy New Year mọi người nhé!