Monday, December 3, 2007

Món mì thịt cừu

Định Lập Mai (Phạm Tú Châu dịch)

Thật ra cô là người rất sợ ăn thịt cừu. Cô không chịu được mùi hôi của thịt cừu, hễ ngửi thấy là chỉ muốn ói. Hồi nhỏ, người nhà lấy thịt cừu băm nhỏ làm nhân bánh cảo rồi nói dối là cảo nhân thịt lợn, nhưng dù đã cách một lần vỏ bằng bột mì, cô vẫn ngửi thấy.

Nhưng Phó Văn lại rất thích ăn. Anh nói, cừu có thớ thịt rất mịn, ăn vào ấm dạ dày, làm cho da cũng đẹp. Phó Văn còn thích ăn mì nấu nước dùng bằng thịt cừu. Một bát tộ to vật mì nước thịt cừu, anh ăn hết veo, cả nước cũng húp hết.

Cô thích nghe Phó Văn trò truyện, lại thích cả dáng vẻ khi anh trò chuyện nữa. Thực ra Phó Văn chỉ là một chàng trai bình thường, nhưng trong mắt cô, anh khác hẳn những chàng trai khác, nhất là khi anh nói đến thịt cừu thì tia sáng ấm áp trong mắt anh chiếu ra khiến cô mê mẩn. Cô cho rằng anh là người đàn ông tràn trề tình yêu đối với cuộc sống.

Con gái khi đã yêu thì thường si tình. Cô cũng vậy. Vì Phó Văn, cô đã nhiều lần mua thịt cừu mang về nhà tập ăn. Lần đầu tiên, cô nôn thốc nôn tháo tới mức nôn cả ra nước mật. Em gái kém cô một tuổi đứng cạnh thấy ghê quá, bực mình đổ tuột cả nồi thịt cừu vào thùng rác, bảo cô, sao chị tự hành hạ mình khổ sở thế? Cô cố lấy lại tinh thần, mấy hôm sau lại mua thịt cừu đem về, cười bảo em gái, cô em ngốc nghếch của chị ơi, em chẳng hiểu gì cả!

Kết quả khổ luyện là cô khiến cho vị giác của mình hoàn toàn mất đi sức phản kháng đối với thịt cừu. Phó Văn đến, cô có thể tự mình vào bếp làm món sườn cừu chiên và nấu mì thịt cừu mời anh. Mỗi khi ngồi trước mặt Phó Văn, ngắm người đàn ông mà cô yêu ăn hết đũa này đến đũa khác món mì và món sườn cừu cô nấu cho anh, cô thấy vô cùng hạnh phúc. Tình yêu ấy ấm áp chẳng khác gì bát mì thịt cừu nóng hổi, bốc hơi nghi ngút.
Cô tưởng có thể nấu mì thịt cừu cho anh suốt đời, nhưng khi mùa đông đã đi qua, Phó Văn đề nghị chia tay. Lý do chia tay là anh không sao chịu nổi mùi cừu hôi không bao giờ tan đi trên người cô. Ngoài món mì thịt cừu ra, thử hỏi em còn làm được những gì nào? Đó là câu Phó Văn cuối cùng quẳng lại cho cô...

Cô ngơ ngẩn cả người trong ánh nắng xuân. Nắng xuân tán phát những tia nắng lung linh như những đoá hoa. Nắng ấm áp như hơi nóng bốc lên từ bát mì thịt cừu, nhưng tình yêu thì không còn đấy nữa.

Khi quen một chàng trai khác thì trái tim cô đã bao bọc trong một lớp kén. Chàng trai này lại rất thích cô, hết mời cô xem phim, ăn cơm, lại mời cô đi hát karaoke. Cô đối với anh không vồn vã cũng chẳng lạnh nhạt, mỗi lần anh nói gì, cô đều mỉm cười gật đầu khen hay. Chỉ đến khi ăn cơm thì cô cố chấp, gọi mỗi một món ăn chính là mì thịt cừu. Chàng trai thấy cô gọi món mì thịt cừu thì cũng theo cô gọi món đó, nhưng cô rõ ràng nhìn thấy khi anh đưa đũa mì đầu tiên vào miệng, lông mày anh nhíu nhẹ một cái, sau đó mới giãn ra như thường. Anh hồ hởi bảo cô, mùi vị món mì này rất ngon.

Nhân sinh nhật của cô, chàng trai đích thân đi chợ mua thức ăn, về đến nhà là xắn tay áo lên, làm cơm mời cô ăn trong căn phòng nhỏ mà anh thuê. Khi cô đến theo đúng hẹn, căn phòng hơn mười mét vuông đó tràn ngập mùi hôi của cừu. Chàng trai đang múa bàn sản đảo sườn cừu chiên. Thấy cô đến, anh hớn hở nói, hôm nay anh làm món sườn cừu, món thịt cừu xiên que nướng và ninh một nồi xương lấy nước cho em nấu mì.

Tựa người vào cửa, cô lẳng lặng nhìn anh, nhớ lại mùa đông năm ấy, cô cũng đã làm những món như thế cho Phó Văn. Hồi ấy chính tình yêu đã nâng đỡ cô. Nghĩ miên man rồi bất giác nước mắt cô chảy dài.

Chàng trai hoảng lên, tưởng khói mỡ làm cô chảy nước mắt, vội vàng tắt bếp ga, mang khăn mặt lau nước mắt cho cô, nhưng càng lau, nước mắt cô càng ứa ra. Cuối cùng cô nói, em không hề thích ăn mì thịt cừu, thật đấy, không thích một chút nào. Chàng trai lập tức ngớ người, một lúc sau mới lắp bắp nói, trời ơi, anh cũng thế..., vì em mà anh khổ luyện... đến hai tháng trời!

Trái tim cô phá vỏ kén chui ra. Chàng trai chịu khó ăn mì thịt cừu chiều theo ý cô đáng được cô nương tựa suốt đời. Cô nhìn thấy tình yêu có đôi cánh đang bay tới.

(Theo Lao Động)

Sunday, December 2, 2007

THƯ GỬI EM TRAI

Em Ngoan ơi,

Vậy là năm nay em phải ăn Noel một mình mà không có me hay chị ở gần. Me kể năm kia em dẫn me đi chụp hình trong Diamond Plaza. Ở đó năm nào cũng trang hoàng rất đẹp em nhỉ. Năm ngoái thì chị em mình cùng nhau đón Noel ở nhà dì Huê. Hai chị em và anh Bốp ngồi hát bài Jingle Bell rồi đưa lên You Tube vui quá chừng… Còn năm nay chị và me ở nhà mà lại không có em.

Nhà mình không theo đạo Thiên Chúa nhưng trước giờ ai cũng thích có một cây thông để chưng trong nhà cho vui. Hồi đó nhà mình nghèo và chật chội lắm nên đó chỉ là mơ ước. Bây giờ nhà mình rộng rãi và chị đi làm có tiền rủng rỉnh nên chị và me quyết tâm “rinh” một cây thông về. Tiếc là em không có ở đây mà ngắm nó. Em thấy cây thông này đẹp không? Hồi nãy cô P.A. qua nhà chơi và trầm trồ khen ngợi cây thông đẹp quá. Chị treo tấm thiệp em gửi về dịp Thanksgiving lên đấy, em có nhận ra không?

Em có tin vào ông già Noel không? Chị tin đấy. Chị tin là ông già Noel sẽ đem đến cho em nhiều may mắn để em sớm có việc làm tốt, có nhiều tiền để mua quà gửi về cho chị.

Chị thương nhớ em!

Chị BTT của em,

Christmas

Monday, November 26, 2007

TAO NHỚ MÀY

Không biết tao và mày bắt đầu kêu nhau như thế này từ bao giờ. Tao vẫn nhớ lúc mới quen, tao vẫn gọi mày bằng tên đàng hoàng. Con trai và con gái, ai lại kêu nhau tao mày như thế này. Nhưng có một bữa, mày phân bì với đám con gái tụi tao, tại sao lại kêu nhau bằng tao mày, còn mày lại kêu tên. Thế là tụi tao hỏi, mày muốn vậy không. Mày gật đầu. Thế là từ đó tao gọi mày bằng mày và xưng tao. Kể cũng buồn cười nhỉ. Mày có nhớ cái lần tao và mày in charge chung job F, tao và mày họp planning meeting, tao nói một hồi về chi nhánh của tao, sau đó tao nói, xong rồi, đến phiên mày đó. Chị sếp ngồi tròn mắt nhìn tao và mày, nói sao mà trong cuộc họp mà hai em cũng kêu nhau tao mày nữa hả.

Tao thích mày vì mày rất tốt bụng, vui tính và nhất là mày cũng hay “tám” giống tao. Tao, mày và một đứa nữa thành lập câu lạc bộ “3 số 8.” Không có chuyện gì mình không tám được, mày nhỉ, kể cả chuyện không có, mình cũng tám sao cho thành có. Vậy mới tài! Tao và mày còn hợp nhau ở khoản kể chuyện cười nữa. Kể đến đâu là đứa kia hiểu đến đó, có khi chưa kể đã hiểu và ôm bụng cười ngặt ngoẽo rồi.

Tao phải công nhận mày rất lanh và thông minh. Cái gì mày cũng nói được. Tao rủ mày lại nhà chơi lần nào là mày làm live-show lần đó, khiến “mấy cái đuôi” của tao sợ chạy mất. Vậy là đúng ý đồ của tao rồi… Vậy mà tao lại thỉnh thoảng la mày “Mày ngu quá!” khi mày làm không được cái gì đó. Gặp người khác là người ta giận tao luôn từ kiếp nào rồi. Nhưng mày chỉ nhăn nhở cười. Mày hiền ghê! (Vậy mới chơi được với tao.) Rồi khi tao đi học 2 năm, ít nói chuyện với mày, mày than là không ai chửi mày ngu, mày nhớ. Có ai thật lòng như mày không?

Hôm ở sân bay đưa mày đi, mày nói mày đem hết mấy tấm thiệp và hình của tao gửi cho mày sang bên đó. Mày làm tao xúc động lắm. Có mấy người nâng niu những tấm thiệp tao gửi cho họ như mày nhỉ?

Tối nay, tao đọc email của mày viết cho tao từ một miền quê hẻo lánh ở một đất nước xa xôi, tao tự nhiên thấy buồn ghê. Tao nhớ mày, L. ạ! Biết là mày sẽ còn về lại thường xuyên, là tao cũng có cơ hội để đi thăm mày… Nhưng mà sao tao thấy xa cách quá. Lại thêm một người tao thương yêu mà tao lại không được ở gần rồi…

Nhưng mày đừng đọc blog này mà xúc động và nghĩ đến chuyện về gặp tao nha. Biết bao người ao ước được đi như mày đó. Mày ngu lắm! Cố gắng lên nha mày. Hạnh phúc ở dưới chân mày đó. Khoảng cách lớn nhất là khi ta ở gần người ta thương yêu mà ta không biết. Còn tao, tao biết tao thương mến mày, thành ra khoảng cách địa lý giữa tao và mày là không đáng kể… Nhưng dù vậy, tao cũng mong lắm ngày được gặp lại mày dưới những tàn nho xanh rợp…

Sunday, October 7, 2007

MẸ ĐI VẮNG

Me đi vắng gần một tuần nay…

Căn nhà càng trở nên rộng hơn.

Sao lại thấy nhớ me nhiều hơn cả lúc bên Mỹ.

Bà Hai nói mình phải ghi số trên đồng hồ điện và nước ra trước cửa kẻo lúc người ta đến mình không có nhà. Loay hoay mãi chẳng biết ghi số nào, ra sao. Phải gọi điện thoại hỏi me.

Thứ bảy đi chợ, lang thang chẳng biết mua gì. Chợt nhớ lúc đi Walmart, trong đầu bao giờ cũng biết mình cần mua cái gì hoặc có cả shopping list trong tay. Về đây, mình đâm ra ỷ lại vào me rồi.

Bật mãi bếp ga chẳng lên lửa. Hết ga à? Lại phải gọi điện ra Huế hỏi me. Me nói mới thay bình ga tuần trước mà. Chắc con quên mở van an toàn. Đúng là mình hậu đậu quá! Năm tháng nay hình như đây là lần đầu mình đụng vào chuyện bếp núc.

Cái chuông trước cửa nhà trở chứng không kêu nữa. Cái bóng đèn trong phòng tắm bị cháy. Phải chi có ba hay em Rô ở nhà thì đâu phải khổ sở không biết làm sao. Anh D. nhắn tin rủ đi cà phê. Mình hỏi anh biết sửa điện không. Anh nói không rồi thôi. Lại nhắn tin cho H. H. và N. qua loay hoay cũng không được, phải kêu thợ đến sửa. Bây giờ chuông cửa đã kêu thánh thót rồi. Đèn cũng đã sáng. Nhưng cảm giác thiếu một chỗ dựa thì vẫn còn ở đó…

Ngày mai me về rồi…

Wednesday, September 19, 2007

NHỚ MỸ

Đôi lúc trên đường đi làm về, giữa dòng xe cộ tấp nấp, nó lại bất chợt nhớ đến Mỹ và có cảm giác hai năm vừa qua như là một kiếp trước của nó vậy, xa xôi lắm…

Dì H. gửi hình dì chụp xung quanh nhà dì, hình công viên mà nó vẫn hay được dì và bác dắt đi chụp hình mỗi dịp nó về thăm. Xem hình, nó lại nhớ những cây cầu, hồ nước, con đường nó đã từng quen thuộc. Nhắm mắt lại, nó vẫn có thể thấy được mọi thứ mồn một…

Tối kia, nó có hẹn ăn tối dưới ánh nến ở một nhà hàng lịch sự và ấm cúng. Những món ăn ở đó làm nó nhớ Philly quá. Anh B. hay dắt nó đi ăn ở những nhà hàng sang trọng như vậy mỗi khi nó ghé Philly. Khi trò chuyện, người bạn nhắc đến New York và nó lại thấy rất rõ hình ảnh nó và em C. giữa đêm tối lạc đường, không tìm ra China Town để đến bến xe đi về nhà. Và hơn hết, giọng Mỹ của người bạn khiến nó có cảm giác nó đang ở Mỹ. Và không phải nó cũng đang nói tiếng Mỹ đó sao?

Em nó mới chạy marathon về và kể với nó. Thế là nó nhớ hai lần trước nó chạy ở Phoenix và Nashville. Nó tự hỏi khi nào nó mới được chạy nữa đây? Chắc nó phải để dành tiền qua Mỹ để chạy một lần nữa. Sẽ là ở đâu đây? Boston hay Miami? Sẽ rủ ai đi cùng nữa nhỉ?

Từ đây đến lúc quay lại thăm Mỹ, thế nào thỉnh thoảng những nỗi nhớ kiểu như vậy sẽ còn trở lại. Nhưng không phải những nỗi nhớ đó rất ngọt ngào hay sao? Ừ, đủ ngọt ngào để mỗi khi nhớ đến, nó lại mỉm cười và tự hỏi xứ sở đó có gì mà nó lại nhớ quá vậy nè?

Tuesday, September 11, 2007

Lặng nhớ mùa đông

Phạm Thanh Thúy

Khi bạn đọc câu chuyện này có thể là mùa đông đã đi qua. Nhưng mà chẳng sao, năm nào mà chẳng có mùa đông. Sẽ lại có một mùa đông khác. Rồi một mùa đông khác…

Tôi không thích mùa đông. Mùa đông là mùa của nhà giàu và son phấn. Tôi thì nghèo và lại dị ứng với phấn son.

Hồi tôi học tiểu học, một lần cô giáo tôi hỏi cả lớp: “Em thích nhất mùa gì trong năm?”. Đứa nào cũng trả lời là thích mùa hạ, mùa xuân và mùa thu. Chỉ có tôi trả lời là thích mùa đông. Vì tự nhiên tôi thấy thương mùa đông. Vì không ai thích mùa đông cả. Có lẽ đó là lời nói dối hoàn hảo đầu tiên trong đời.

Năm nay tôi bước vào tuổi ba mươi. Người ta bảo phụ nữ ở tuổi ba mươi bắt đầu lo lắng cho tuổi tác. Bình thường người ta sống được bao nhiêu năm nhỉ? Sáu mươi năm như lời một bài hát cũ chăng? Tôi thì cho rằng mình vẫn còn sướng chán.

Phụ nữ ở Bangladesh phần đông thậm chí còn không biết chính xác là mình bao nhiêu tuổi cơ mà. Có khi không biết mình bao nhiêu tuổi lại hay. Bởi như thế người ta sẽ không bao giờ lo lắng khi bước sang tuổi ba mươi. Bọn bạn tôi trêu: “Vân ơi mùa đông lại đến rồi đấy!”.

Tôi cười hì hì: “Hai mươi chín mùa đông đã qua tớ vẫn ổn, lo gì mùa đông thứ ba mươi?”. Nói thế cho vui, chứ thực lòng đôi khi trái tim tôi tê tái khi đứng trên lan can tầng ba nhìn dòng người xuôi ngược với những lứa đôi nhiều lo toan và hạnh phúc.

Trái tim tôi trống rỗng. Cuộc đời tôi trống rỗng. Thi thoảng tôi gặp Hạnh. Hạnh là vợ Huy. Huy là người yêu đầu tiên của tôi. Hạnh kể: “Bà già chồng em kỳ lắm. Lần nào mắng em bà ấy cũng mắng lây sang anh Huy: “Giá mà ngày ấy mày lấy con Vân thì có phải bây giờ tao đỡ khổ không?”.

Và lần nào nghe mẹ chì chiết thế thì dù có bận mắc việc gì anh ấy cũng bỏ lên giường nằm thu lu. Có hôm còn khóc”. Chả biết Hạnh nói thật hay đùa, trong lòng tôi có chút hãnh diện. Tôi lại đâm ra thương mến Hạnh. Nếu là Hạnh, tôi sẽ chẳng bao giờ kể cho người yêu cũ của chồng mình nghe những chuyện như thế hoặc tương tự thế.

Ngày ấy là Huy bỏ tôi. Hai đứa yêu nhau tha thiết, tưởng không lấy được nhau sẽ ôm hận cả đời. Đùng một cái, Huy lặn một hơi không sủi tăm. Đến khi sủi tăm thì đề nghị chia tay. Chia tay thì chia tay. Tình đầu là lẽ sống nhưng không phải là sự sống.

Mà sao năm đó mùa đông kéo dài lạ lùng. Cái rét mùa xuân mà cứ se sắt lạ. Tôi không khóc như nhiều cô gái thường khóc khi chia tay tình đầu. Nhưng tôi hay ngồi một mình nhìn vào một khoảng không nhất định. Khoảng không ấy là khu vườn nhà với những gốc cây đen đúa xù xì, xấu xí. Nền đất vườn màu nâu và những chiếc lá đã rụng cũng màu nâu ẩm ướt.

Tôi tưởng là tôi không còn có thể yêu được nữa. Huy đã đánh cắp trái tim tôi, làm sao tôi còn có thể yêu với một trái tim đã mất? Một sáng nọ, tôi thức dậy và trông thấy cả vườn cây đang rực rỡ nắng vàng. Một đàn gà con nhỏ xíu đang líu ríu bên gà mẹ.

Chúng nhiệt tình bới tãi trên nền đất vườn màu nâu và những chiếc lá đã rụng cũng màu nâu ẩm ướt. Tôi cố nhớ về Huy. Lần đầu tiên tôi nhận ra là mình đang cố hình dung lại khuôn mặt Huy.

Từ ngày Huy kết hôn, tôi có gặp lại Huy vài lần. Không nhiều để đến nỗi lôi được tình đầu đã ngủ yên thức giấc. Huy vẫn cố ra vẻ tự nhiên như ngày nào nhưng Huy chẳng bao giờ nhìn thẳng vào mắt tôi nữa. Huy có vẻ buồn buồn.

Tôi đã không còn buồn nữa sao Huy lại phải buồn?

Có người bảo tôi có đôi mắt biết đọc rạch ròi những suy nghĩ của người khác.

Khi tôi quen với Thạch. Thạch bảo: “Mắt chị đẹp thế sao cứ luôn không nhìn thẳng vào người khác. Chị không tự tin à?”. Tôi đáp: “Không phải. Là chị sợ sẽ phải biết quá nhiều. Mà biết nhiều không hẳn đã tốt”.

Thạch cười ha ha.

Tôi rất ấn tượng bởi những buổi tối đi uống cà phê cùng với Thạch. Nói cũng chẳng có gì đặc biệt lắm đâu. Nói là đi uống cà phê. Chứ thực ra thứ mà tôi vẫn uống không phải là cà phê. Tôi ghét cà phê bởi chúng khiến tôi mất ngủ.

Tôi sợ những đêm không ngủ được và phải vật lộn với những buồn vui do mình tưởng tượng ra. Mỗi khi tôi hỏi chủ quán về thành phần của thứ nước uống là họ bưng ra cho tôi. Chủ quán chỉ đáp lại bằng một nụ cười vô thưởng vô phạt.

Thạch bảo: “Họ không muốn tiết lộ bí mật đấy. Cũng có thể họ nghĩ chị đùa!”. Tôi lý sự: “Nghe chị giống nói đùa lắm à? Đã qua lâu rồi cái thời mà người ta uống nhưng không biết mình uống gì. Chị đang đòi hỏi cái quyền ấy đây”.

Nói thế chứ tôi vẫn cứ uống hết ly nước trước khi ra về. Thạch lại nghiện cà phê, còn bảo: “Bao giờ chị thích uống cà phê, em sẽ giới thiệu cho chị một loại cà phê có tên là Salệ. Uống cà phê đó không dưng người ta sẽ khóc. Nước mắt hòa cùng cà phê đem lại cảm giác không văn nào tả nổi”.

Ngó qua, thấy mắt Thạch xa xăm.

Loại cà phê đó nếu có thực chắc tôi cũng chẳng bao giờ được thưởng thức. Tôi không có nước mắt. Đúng hơn là rất ít. Ngày còn nhỏ, dẫu có bị đánh mắng vì hư hay oan ức thì tôi cũng gào thật to.

Nhưng mắt lại ráo hoảnh. Giọt nước mắt hiếm hoi thì đã khô từ đời tám hoánh. Mẹ tôi từng than: “Con này kỳ quá. Có một trên đời”. Bố lại tỏ ra khoái chí: “Quý tướng đó chứ không phải đùa. Sau này không bao giờ phải buồn”.

Nếu như không có nước mắt mà cả đời không bao giờ phải buồn thì đời tôi đã rẽ sang ngả khác.

Nhiều người bảo tôi sở dĩ khóc không có nước mắt là do khóc giả vờ.

… Tôi mua hoa hồng. Toàn hoa hồng màu kem đem đến cắm đầy bình rồi trang trọng đặt nó ở giữa phòng làm việc. Cả phòng ngạc nhiên: “Vân hôm nay yêu đời nhỉ? Yêu ai rồi phải không?”… Rồi bung ra những chuỗi cười hi hi… ha ha… Thạch không cười, mắt nhìn chăm chăm vào những bông hoa và bằng một nét mặt không thể nào phân tích được.

“À, sáng nay cháu ra chợ, thấy hoa vừa đẹp vừa rẻ nên mua. Nếu các chú không thích thì…”. “Không, không, thích chứ…”. Mấy ông chú cuống lên như thể sắp bị tước mất phần thưởng cuối năm quý giá. Hết giờ làm việc, Thạch túm tay tôi bảo: “Em sẽ giới thiệu cho chị một người. Anh ấy thích hoa hồng màu kem lắm”. “Thật à?”.

“Thật chứ”. Thạch nói vội vã như thể không nói thì không bao giờ được nói. Tôi gật đầu. Gật là để gật vậy thôi chứ tôi chẳng quan tâm. Chẳng hứng thú gì về cái con người yêu hoa hồng màu kem ấy. Với lại, tôi cũng đâu có yêu hoa hồng màu kem. Với tôi hoa nào cũng thế cả thôi, miễn là chúng đừng quá xấu và đừng có mùi hôi.

Mùa đông dần đi qua. Với tôi, ngày nào cũng như ngày nào, chẳng có gì thay đổi. Trong khi đó thì có rất nhiều thứ đang thay đổi. Quán cà phê “Chiều Tím” nơi tôi và Thạch thường đến giờ đổi thành một cái tên rất tây: “Tiamo”. Tôi nhớ có một bài hát cũng tên là Tiamo.

Ngày xưa Huy rất thích nghe bài hát này dù chẳng hiểu gì. Huy chống chế: “Không hiểu mà vẫn thích, đó mới là chỗ tuyệt với của âm nhạc”. Lại còn lý luận thêm: “Trên đời chỉ có ba thứ không biên giới không phân biệt ngôn ngữ, sắc tộc. Đó là ẩm thực, hội họa và âm nhạc”.

Tôi thường không còn thích một bài hát hay một bài thơ khi đã thuộc nó trọn vẹn. Ai đó nói: “Khi yêu chẳng nên hiểu nhau quá. Bởi khi đã hiểu nhau quá thì người ta lại chẳng muốn cưới nhau nữa”. Tôi yêu Huy mà lại chẳng hiểu gì về Huy cả. Giờ Huy đã vĩnh viễn bước ra khỏi nỗi nhớ của tôi thì tôi lại chẳng thể nào hiểu nổi mình.

“Chị có biết Tiamo nghĩa là không?”.

“Không. Chị đã tra từ điển Anh Việt nhưng không thấy”. “Đó không phải là một từ tiếng Anh chị ạ. Em cũng không chắc lắm. Nhưng hình như là tiếng Ý. Nó có nghĩa là Anh yêu em”.

Thạch lại cười, nhưng không nhìn thẳng vào mắt tôi. Nếu Thạch nhìn vào mắt tôi. Chắc tôi lại không dám nhìn vào mắt Thạch. Tôi nhớ câu nói dối ngày tiểu học. Cô giáo lại khen tôi có trái tim nhân hậu.

… “Này Vân sao cháu và thằng Thạch lại không yêu nhau nhỉ? Chú thấy nó rất quan tâm cháu đấy”. – Chú Thảo, Trưởng phòng nói với tôi như thế vào một hôm chỉ có hai chú cháu. Mặt tôi nóng bừng, dù vẻ bề ngoài vẫn lạnh tanh như tiền xu thời cổ. Mà vì điều gì nhỉ? Vì điều mà chú Thảo nói hay sao?

“Thạch nó chuẩn bị đi công tác mấy tháng ở Lào Cai, nó đã nói với cháu chưa?”,

“Có ạ, Thạch nói với cháu rồi – Thực ra Thạch chưa hề nói điều đó với tôi. Tôi trả lời thế mà không hiểu sao lại trả lời thế. Tôi sợ là tôi đã quen nói dối. Dù điều đó chẳng nghiêm trọng gì. Cũng có thể tôi muốn nhanh chóng khỏa lấp một khoảng vỡ mơ hồ trong lòng.

Chú Thảo vẫn nhìn như muốn đọc hết vẻ bí mật sau vẻ mặt bình thản của tôi: “Đừng lo. Nó chỉ đi ba tháng thôi mà”. “Ơ, cháu có lo gì đâu chú. Thạch chẳng liên quan gì đến cháu cả”.

Chú Thảo rít một hơi thuốc dài rồi nhả khói. Những vòng tròn khói thuốc bay lên, dăng ra, rồi tan vào không khí. “Vân ạ, cháu hãy mở rộng lòng mình một chút. Đôi khi ta phải cho trái tim một cơ hội. Nếu phải nuối tiếc một cơ hội mà mình không muốn níu giữ thì buồn lắm”.

Tôi không mua hoa về cắm lọ nữa. Tôi sợ mọi người trêu.

Thạch chuẩn bị đi Bắc Hà – Lào Cai. Thạch bảo ở Bắc Hà có loại rượu đặc sản ngon nhất nhì nước ta. Rượu đó được nấu bằng ngô cao sản trồng trên núi đã hấp thụ tinh hoa trời đất và men Hồng Ly. Tôi không nói gì, chỉ chống cằm nhìn những chùm đèn màu viền theo chữ Tiamo đang đuổi theo nhau nhấp nháy. Cứ như thế chủ quán muốn nói “Tình yêu là trò đuổi bắt” vậy.

“Chị có muốn gặp người mà em sẽ giới thiệu cho chị không?”

“Để làm gì? Chắc gì anh ta đã thích chị?”

“Có chứ”

“Làm sao em biết trong lòng người ấy nghĩ gì khi họ không phải là em?”

“À, có đôi khi phải cảm nhận bằng trực giác chị ạ”.

“Thạch có bao giờ nghĩ: Nếu gặp nhau rồi mà người ấy không thích chị thì chị sẽ rất buồn không?”

Tôi không muốn gặp người đó. Bởi dẫu anh ta có tồn tại và có yêu tôi, chắc gì tôi đã yêu anh ta.

Nếu phải yêu thêm một ai đó trên đời này. Biết đâu tôi sẽ yêu Thạch.

Thạch đi công tác vào một ngày chớm hạ. Cả phòng giao cho nhiệm vụ: Phải đem bằng được đặc sản rượu Bắc Hà về làm quà. Ngày Thạch lên đường, tôi cáo ốm nghỉ ở nhà.

Thực ra tôi chỉ hơi nhức đầu chứ có đau ốm gì đâu. Nhiều lần giả vờ thành công tôi đã nghiệm ra một điều: Đôi khi giả vờ cũng khiến cuộc sống dễ chịu hơn. Nói là một dạng của nghệ thuật sống. Tôi cũng nghe nói có nhiều người giả vờ tuyệt vời đến nỗi anh ta chẳng thể nào tìm lại mình nữa.

* * *

Saturday, September 8, 2007

Chuyện tình New York

Mọi người đang bàn tán về cuốn truyện “Chuyện tình New York.” Hôm qua D. hỏi tôi đã đọc chưa. Tôi định sẽ đi mua để đọc thử xem sao. Chưa kịp mua thì chiều nay đi làm về, me ra mở cửa và hồ hởi nói với tôi là có người mua tặng tôi cuốn sách đó và gửi đến tận nhà. Tôi không tin, tôi tưởng me tôi nói giỡn. Nhưng đúng là như vậy. Có một người muốn giấu tên, đã mua tặng tôi cuốn sách này và nhờ người đem giao tận nơi cho tôi nữa. Tôi vui quá. Tôi càng vui hơn khi me tôi nói với tôi tên người gửi sách. Me tôi biết được vì me tôi nằng nặc bắt thằng giao sách đưa cho me tôi xem tờ giấy giao hàng để biết tên người gửi. Nếu không mẹ tôi không chịu nhận. Me tôi thông minh thật. Nhờ vậy mà tôi đã biết ai gửi tặng tôi. Nhưng người ta muốn tôi bất ngờ thì tôi cũng vậy. Tôi cũng muốn người ta bất ngờ. Tôi sẽ không nói gì hết. Tôi viết blog này vậy thôi, chừng nào người đó đọc được thì biết tôi đã biết là ai rồi và tôi rất cảm động trước tấm lòng này. Đây không phải là lần đầu tiên tôi được tặng sách… nhưng là lần đầu tiên người tặng lại muốn giấu tên. (Nhưng tôi lại biết tỏng là ai rồi nhé!)

Tôi đã đọc trang giới thiệu của tác giả rồi. Tôi nghĩ đây sẽ là một câu chuyện thú vị, ít ra là đối với một người vẫn đang còn tìm kiếm tình yêu như tôi. Chắc chắn, tôi sẽ thích cuốn truyện này vì tấm lòng của ai đó đã nghĩ về tôi dù đang ở một nơi rất xa xôi. Cám ơn người đó lắm lắm vì đã cho tôi một cảm giác ấm áp và sung sướng vì được quan tâm và yêu thương. Và hơn hết, cám ơn vì đã cho tôi một niềm hạnh phúc bất ngờ mà từ lâu rồi tôi không có… Sau khi đọc xong truyện này, tôi nghĩ tôi có thể bắt đầu viết một câu chuyện tình mới cho mình rồi.