Tuesday, September 11, 2007

Lặng nhớ mùa đông

Phạm Thanh Thúy

Khi bạn đọc câu chuyện này có thể là mùa đông đã đi qua. Nhưng mà chẳng sao, năm nào mà chẳng có mùa đông. Sẽ lại có một mùa đông khác. Rồi một mùa đông khác…

Tôi không thích mùa đông. Mùa đông là mùa của nhà giàu và son phấn. Tôi thì nghèo và lại dị ứng với phấn son.

Hồi tôi học tiểu học, một lần cô giáo tôi hỏi cả lớp: “Em thích nhất mùa gì trong năm?”. Đứa nào cũng trả lời là thích mùa hạ, mùa xuân và mùa thu. Chỉ có tôi trả lời là thích mùa đông. Vì tự nhiên tôi thấy thương mùa đông. Vì không ai thích mùa đông cả. Có lẽ đó là lời nói dối hoàn hảo đầu tiên trong đời.

Năm nay tôi bước vào tuổi ba mươi. Người ta bảo phụ nữ ở tuổi ba mươi bắt đầu lo lắng cho tuổi tác. Bình thường người ta sống được bao nhiêu năm nhỉ? Sáu mươi năm như lời một bài hát cũ chăng? Tôi thì cho rằng mình vẫn còn sướng chán.

Phụ nữ ở Bangladesh phần đông thậm chí còn không biết chính xác là mình bao nhiêu tuổi cơ mà. Có khi không biết mình bao nhiêu tuổi lại hay. Bởi như thế người ta sẽ không bao giờ lo lắng khi bước sang tuổi ba mươi. Bọn bạn tôi trêu: “Vân ơi mùa đông lại đến rồi đấy!”.

Tôi cười hì hì: “Hai mươi chín mùa đông đã qua tớ vẫn ổn, lo gì mùa đông thứ ba mươi?”. Nói thế cho vui, chứ thực lòng đôi khi trái tim tôi tê tái khi đứng trên lan can tầng ba nhìn dòng người xuôi ngược với những lứa đôi nhiều lo toan và hạnh phúc.

Trái tim tôi trống rỗng. Cuộc đời tôi trống rỗng. Thi thoảng tôi gặp Hạnh. Hạnh là vợ Huy. Huy là người yêu đầu tiên của tôi. Hạnh kể: “Bà già chồng em kỳ lắm. Lần nào mắng em bà ấy cũng mắng lây sang anh Huy: “Giá mà ngày ấy mày lấy con Vân thì có phải bây giờ tao đỡ khổ không?”.

Và lần nào nghe mẹ chì chiết thế thì dù có bận mắc việc gì anh ấy cũng bỏ lên giường nằm thu lu. Có hôm còn khóc”. Chả biết Hạnh nói thật hay đùa, trong lòng tôi có chút hãnh diện. Tôi lại đâm ra thương mến Hạnh. Nếu là Hạnh, tôi sẽ chẳng bao giờ kể cho người yêu cũ của chồng mình nghe những chuyện như thế hoặc tương tự thế.

Ngày ấy là Huy bỏ tôi. Hai đứa yêu nhau tha thiết, tưởng không lấy được nhau sẽ ôm hận cả đời. Đùng một cái, Huy lặn một hơi không sủi tăm. Đến khi sủi tăm thì đề nghị chia tay. Chia tay thì chia tay. Tình đầu là lẽ sống nhưng không phải là sự sống.

Mà sao năm đó mùa đông kéo dài lạ lùng. Cái rét mùa xuân mà cứ se sắt lạ. Tôi không khóc như nhiều cô gái thường khóc khi chia tay tình đầu. Nhưng tôi hay ngồi một mình nhìn vào một khoảng không nhất định. Khoảng không ấy là khu vườn nhà với những gốc cây đen đúa xù xì, xấu xí. Nền đất vườn màu nâu và những chiếc lá đã rụng cũng màu nâu ẩm ướt.

Tôi tưởng là tôi không còn có thể yêu được nữa. Huy đã đánh cắp trái tim tôi, làm sao tôi còn có thể yêu với một trái tim đã mất? Một sáng nọ, tôi thức dậy và trông thấy cả vườn cây đang rực rỡ nắng vàng. Một đàn gà con nhỏ xíu đang líu ríu bên gà mẹ.

Chúng nhiệt tình bới tãi trên nền đất vườn màu nâu và những chiếc lá đã rụng cũng màu nâu ẩm ướt. Tôi cố nhớ về Huy. Lần đầu tiên tôi nhận ra là mình đang cố hình dung lại khuôn mặt Huy.

Từ ngày Huy kết hôn, tôi có gặp lại Huy vài lần. Không nhiều để đến nỗi lôi được tình đầu đã ngủ yên thức giấc. Huy vẫn cố ra vẻ tự nhiên như ngày nào nhưng Huy chẳng bao giờ nhìn thẳng vào mắt tôi nữa. Huy có vẻ buồn buồn.

Tôi đã không còn buồn nữa sao Huy lại phải buồn?

Có người bảo tôi có đôi mắt biết đọc rạch ròi những suy nghĩ của người khác.

Khi tôi quen với Thạch. Thạch bảo: “Mắt chị đẹp thế sao cứ luôn không nhìn thẳng vào người khác. Chị không tự tin à?”. Tôi đáp: “Không phải. Là chị sợ sẽ phải biết quá nhiều. Mà biết nhiều không hẳn đã tốt”.

Thạch cười ha ha.

Tôi rất ấn tượng bởi những buổi tối đi uống cà phê cùng với Thạch. Nói cũng chẳng có gì đặc biệt lắm đâu. Nói là đi uống cà phê. Chứ thực ra thứ mà tôi vẫn uống không phải là cà phê. Tôi ghét cà phê bởi chúng khiến tôi mất ngủ.

Tôi sợ những đêm không ngủ được và phải vật lộn với những buồn vui do mình tưởng tượng ra. Mỗi khi tôi hỏi chủ quán về thành phần của thứ nước uống là họ bưng ra cho tôi. Chủ quán chỉ đáp lại bằng một nụ cười vô thưởng vô phạt.

Thạch bảo: “Họ không muốn tiết lộ bí mật đấy. Cũng có thể họ nghĩ chị đùa!”. Tôi lý sự: “Nghe chị giống nói đùa lắm à? Đã qua lâu rồi cái thời mà người ta uống nhưng không biết mình uống gì. Chị đang đòi hỏi cái quyền ấy đây”.

Nói thế chứ tôi vẫn cứ uống hết ly nước trước khi ra về. Thạch lại nghiện cà phê, còn bảo: “Bao giờ chị thích uống cà phê, em sẽ giới thiệu cho chị một loại cà phê có tên là Salệ. Uống cà phê đó không dưng người ta sẽ khóc. Nước mắt hòa cùng cà phê đem lại cảm giác không văn nào tả nổi”.

Ngó qua, thấy mắt Thạch xa xăm.

Loại cà phê đó nếu có thực chắc tôi cũng chẳng bao giờ được thưởng thức. Tôi không có nước mắt. Đúng hơn là rất ít. Ngày còn nhỏ, dẫu có bị đánh mắng vì hư hay oan ức thì tôi cũng gào thật to.

Nhưng mắt lại ráo hoảnh. Giọt nước mắt hiếm hoi thì đã khô từ đời tám hoánh. Mẹ tôi từng than: “Con này kỳ quá. Có một trên đời”. Bố lại tỏ ra khoái chí: “Quý tướng đó chứ không phải đùa. Sau này không bao giờ phải buồn”.

Nếu như không có nước mắt mà cả đời không bao giờ phải buồn thì đời tôi đã rẽ sang ngả khác.

Nhiều người bảo tôi sở dĩ khóc không có nước mắt là do khóc giả vờ.

… Tôi mua hoa hồng. Toàn hoa hồng màu kem đem đến cắm đầy bình rồi trang trọng đặt nó ở giữa phòng làm việc. Cả phòng ngạc nhiên: “Vân hôm nay yêu đời nhỉ? Yêu ai rồi phải không?”… Rồi bung ra những chuỗi cười hi hi… ha ha… Thạch không cười, mắt nhìn chăm chăm vào những bông hoa và bằng một nét mặt không thể nào phân tích được.

“À, sáng nay cháu ra chợ, thấy hoa vừa đẹp vừa rẻ nên mua. Nếu các chú không thích thì…”. “Không, không, thích chứ…”. Mấy ông chú cuống lên như thể sắp bị tước mất phần thưởng cuối năm quý giá. Hết giờ làm việc, Thạch túm tay tôi bảo: “Em sẽ giới thiệu cho chị một người. Anh ấy thích hoa hồng màu kem lắm”. “Thật à?”.

“Thật chứ”. Thạch nói vội vã như thể không nói thì không bao giờ được nói. Tôi gật đầu. Gật là để gật vậy thôi chứ tôi chẳng quan tâm. Chẳng hứng thú gì về cái con người yêu hoa hồng màu kem ấy. Với lại, tôi cũng đâu có yêu hoa hồng màu kem. Với tôi hoa nào cũng thế cả thôi, miễn là chúng đừng quá xấu và đừng có mùi hôi.

Mùa đông dần đi qua. Với tôi, ngày nào cũng như ngày nào, chẳng có gì thay đổi. Trong khi đó thì có rất nhiều thứ đang thay đổi. Quán cà phê “Chiều Tím” nơi tôi và Thạch thường đến giờ đổi thành một cái tên rất tây: “Tiamo”. Tôi nhớ có một bài hát cũng tên là Tiamo.

Ngày xưa Huy rất thích nghe bài hát này dù chẳng hiểu gì. Huy chống chế: “Không hiểu mà vẫn thích, đó mới là chỗ tuyệt với của âm nhạc”. Lại còn lý luận thêm: “Trên đời chỉ có ba thứ không biên giới không phân biệt ngôn ngữ, sắc tộc. Đó là ẩm thực, hội họa và âm nhạc”.

Tôi thường không còn thích một bài hát hay một bài thơ khi đã thuộc nó trọn vẹn. Ai đó nói: “Khi yêu chẳng nên hiểu nhau quá. Bởi khi đã hiểu nhau quá thì người ta lại chẳng muốn cưới nhau nữa”. Tôi yêu Huy mà lại chẳng hiểu gì về Huy cả. Giờ Huy đã vĩnh viễn bước ra khỏi nỗi nhớ của tôi thì tôi lại chẳng thể nào hiểu nổi mình.

“Chị có biết Tiamo nghĩa là không?”.

“Không. Chị đã tra từ điển Anh Việt nhưng không thấy”. “Đó không phải là một từ tiếng Anh chị ạ. Em cũng không chắc lắm. Nhưng hình như là tiếng Ý. Nó có nghĩa là Anh yêu em”.

Thạch lại cười, nhưng không nhìn thẳng vào mắt tôi. Nếu Thạch nhìn vào mắt tôi. Chắc tôi lại không dám nhìn vào mắt Thạch. Tôi nhớ câu nói dối ngày tiểu học. Cô giáo lại khen tôi có trái tim nhân hậu.

… “Này Vân sao cháu và thằng Thạch lại không yêu nhau nhỉ? Chú thấy nó rất quan tâm cháu đấy”. – Chú Thảo, Trưởng phòng nói với tôi như thế vào một hôm chỉ có hai chú cháu. Mặt tôi nóng bừng, dù vẻ bề ngoài vẫn lạnh tanh như tiền xu thời cổ. Mà vì điều gì nhỉ? Vì điều mà chú Thảo nói hay sao?

“Thạch nó chuẩn bị đi công tác mấy tháng ở Lào Cai, nó đã nói với cháu chưa?”,

“Có ạ, Thạch nói với cháu rồi – Thực ra Thạch chưa hề nói điều đó với tôi. Tôi trả lời thế mà không hiểu sao lại trả lời thế. Tôi sợ là tôi đã quen nói dối. Dù điều đó chẳng nghiêm trọng gì. Cũng có thể tôi muốn nhanh chóng khỏa lấp một khoảng vỡ mơ hồ trong lòng.

Chú Thảo vẫn nhìn như muốn đọc hết vẻ bí mật sau vẻ mặt bình thản của tôi: “Đừng lo. Nó chỉ đi ba tháng thôi mà”. “Ơ, cháu có lo gì đâu chú. Thạch chẳng liên quan gì đến cháu cả”.

Chú Thảo rít một hơi thuốc dài rồi nhả khói. Những vòng tròn khói thuốc bay lên, dăng ra, rồi tan vào không khí. “Vân ạ, cháu hãy mở rộng lòng mình một chút. Đôi khi ta phải cho trái tim một cơ hội. Nếu phải nuối tiếc một cơ hội mà mình không muốn níu giữ thì buồn lắm”.

Tôi không mua hoa về cắm lọ nữa. Tôi sợ mọi người trêu.

Thạch chuẩn bị đi Bắc Hà – Lào Cai. Thạch bảo ở Bắc Hà có loại rượu đặc sản ngon nhất nhì nước ta. Rượu đó được nấu bằng ngô cao sản trồng trên núi đã hấp thụ tinh hoa trời đất và men Hồng Ly. Tôi không nói gì, chỉ chống cằm nhìn những chùm đèn màu viền theo chữ Tiamo đang đuổi theo nhau nhấp nháy. Cứ như thế chủ quán muốn nói “Tình yêu là trò đuổi bắt” vậy.

“Chị có muốn gặp người mà em sẽ giới thiệu cho chị không?”

“Để làm gì? Chắc gì anh ta đã thích chị?”

“Có chứ”

“Làm sao em biết trong lòng người ấy nghĩ gì khi họ không phải là em?”

“À, có đôi khi phải cảm nhận bằng trực giác chị ạ”.

“Thạch có bao giờ nghĩ: Nếu gặp nhau rồi mà người ấy không thích chị thì chị sẽ rất buồn không?”

Tôi không muốn gặp người đó. Bởi dẫu anh ta có tồn tại và có yêu tôi, chắc gì tôi đã yêu anh ta.

Nếu phải yêu thêm một ai đó trên đời này. Biết đâu tôi sẽ yêu Thạch.

Thạch đi công tác vào một ngày chớm hạ. Cả phòng giao cho nhiệm vụ: Phải đem bằng được đặc sản rượu Bắc Hà về làm quà. Ngày Thạch lên đường, tôi cáo ốm nghỉ ở nhà.

Thực ra tôi chỉ hơi nhức đầu chứ có đau ốm gì đâu. Nhiều lần giả vờ thành công tôi đã nghiệm ra một điều: Đôi khi giả vờ cũng khiến cuộc sống dễ chịu hơn. Nói là một dạng của nghệ thuật sống. Tôi cũng nghe nói có nhiều người giả vờ tuyệt vời đến nỗi anh ta chẳng thể nào tìm lại mình nữa.

* * *

Saturday, September 8, 2007

Chuyện tình New York

Mọi người đang bàn tán về cuốn truyện “Chuyện tình New York.” Hôm qua D. hỏi tôi đã đọc chưa. Tôi định sẽ đi mua để đọc thử xem sao. Chưa kịp mua thì chiều nay đi làm về, me ra mở cửa và hồ hởi nói với tôi là có người mua tặng tôi cuốn sách đó và gửi đến tận nhà. Tôi không tin, tôi tưởng me tôi nói giỡn. Nhưng đúng là như vậy. Có một người muốn giấu tên, đã mua tặng tôi cuốn sách này và nhờ người đem giao tận nơi cho tôi nữa. Tôi vui quá. Tôi càng vui hơn khi me tôi nói với tôi tên người gửi sách. Me tôi biết được vì me tôi nằng nặc bắt thằng giao sách đưa cho me tôi xem tờ giấy giao hàng để biết tên người gửi. Nếu không mẹ tôi không chịu nhận. Me tôi thông minh thật. Nhờ vậy mà tôi đã biết ai gửi tặng tôi. Nhưng người ta muốn tôi bất ngờ thì tôi cũng vậy. Tôi cũng muốn người ta bất ngờ. Tôi sẽ không nói gì hết. Tôi viết blog này vậy thôi, chừng nào người đó đọc được thì biết tôi đã biết là ai rồi và tôi rất cảm động trước tấm lòng này. Đây không phải là lần đầu tiên tôi được tặng sách… nhưng là lần đầu tiên người tặng lại muốn giấu tên. (Nhưng tôi lại biết tỏng là ai rồi nhé!)

Tôi đã đọc trang giới thiệu của tác giả rồi. Tôi nghĩ đây sẽ là một câu chuyện thú vị, ít ra là đối với một người vẫn đang còn tìm kiếm tình yêu như tôi. Chắc chắn, tôi sẽ thích cuốn truyện này vì tấm lòng của ai đó đã nghĩ về tôi dù đang ở một nơi rất xa xôi. Cám ơn người đó lắm lắm vì đã cho tôi một cảm giác ấm áp và sung sướng vì được quan tâm và yêu thương. Và hơn hết, cám ơn vì đã cho tôi một niềm hạnh phúc bất ngờ mà từ lâu rồi tôi không có… Sau khi đọc xong truyện này, tôi nghĩ tôi có thể bắt đầu viết một câu chuyện tình mới cho mình rồi.

Thursday, August 30, 2007

Fulbright alumni toast programme’s success

(28-08-2007)

by Nguyen Minh Huyen

Hue — Each had a story to tell.Whether it was running a marathon; the excitement of Commencement Day or the impact that studying in the United States has had on their lives and work, participants at a meeting of former Fulbright scholars in Hue last Saturday all acknowledged the programme’s success since its introduction to Viet Nam.

And all agreed: The programme has changed them all.

It has enabled them to both acquire knowledge and to develop friendships with people from different races, nationalities and cultures.

Many have been successful since their return to Viet Nam with perhaps the most notable being Deputy Prime Minister and Education and Training Minister Nguyen Thien Nhan, who was granted a Fulbright scholarship in 1993.

Nhan, who could not attend the meeting held to celebrate the 15th anniversary of the programme’s introduction to Viet Nam, told its participants by letter that the programme had served as a vital diplomatic, academic and professional link between Viet Nam and the United States.

The Hue meeting was attended by more than 100 Fulbright alumni who shared their experiences; networked and discussed the programme’s future.

The Fulbright programme has spread to more than 150 countries to become a major vehicle for academic and cultural exchange since it was founded by Senator William J. Fulbright in 1945.

Its premier success has been the boosting of mutual understanding between the American people and the people of the world.

The programme began in Viet Nam in 1992, before diplomatic relations between Ha Noi and Washington were established.

Since then, more than 400 Vietnamese have been sent to the US for graduate studies and more than 200 American students and scholars have visited Viet Nam to teach and research.

Speaking at the ceremony, newly-arrived US Ambassador Michael Michalak said that his goal was to double the number of students sent from Viet Nam to the US, and this would directly support Viet Nam’s goal of having 20,000 new doctoral graduates by 2020.

The programme’s country director Tran Xuan Thao said more funds were being sought from the Viet Nam Government, universities, organisations, and businesses so that more scholarships could be awarded each year.

Alumni at the anniversary meeting ranged from some of the first Vietnamese sent to the US as Fulbright scholars in 1992 to this year’s graduates.

Truong Nu Minh Ngoc, who has just graduated with a Master’s degree in business from Southern Illinois University, Carbondale, wanted to share the experience of finishing two half-marathons in the US.

"My cousin promised to take me to the Grand Canyon National Park if I ran the half-marathon with him," Ngoc said.

So she decided to enter the 13-mile (about 20km) run in Phoenix, Arizona, last January.

"I’m not very sportive, so I had to prepare," she said. "I ran everywhere I could. All around the campus and from my home to the grocery store. I tried to do two to three hours a week."

Ngoc finished in 3 hours 3 minutes. The winning time was 1 hour 15 minutes.

"I felt so good that I believed that I could do anything that I set as my goal," she said. Later Ngoc ran in and completed another half-marathon in Nashville, Tennessee.

Khuong Viet Thang, who has just finished a Master’s degree in development economics at Harvard University, was also pleased with his effort but in a different way.

Microsoft founder Bill Gates attended his school’s Commencement Day.

"I felt great when I got my degree because as you may all know Bill Gates was a drop-out from Harvard," Thang quipped.

The programme had a great impact on Vietnamese American Benny Tran’s personal, cultural and professional life.

Born and raised in the US, Benny did not speak much of his parents’ mother tongue and did not understand how they thought.

But after a one-year research programme in Viet Nam, Benny returned home and found his relations with his parents had changed dramatically because they could now communicate beyond their previous: "Go dump the trash" conversation.

The prestigious Fulbright programme also added to Benny Tran’s Curriculum Vitae and he now works for the Clinton Foundation in Viet Nam. — VNS

Saturday, August 18, 2007

Moving in together

Vậy là có người quyết định dọn vào sống chung với mình. Vậy là từ ngày mai, mình sẽ ít có thời gian chit chat trước máy tính mỗi đêm. Có người tâm sự trực tiếp không phải vui hơn sao? Tối nay đọc cuốn báo Cosmopolitan đem về từ tháng trước, mình thấy có một bài viết về quyết định sống chung với nhau. Không biết ai đó đã đọc bài này chưa nhỉ? Mình thấy có mấy câu hỏi rất hay để cân nhắc trước khi quyết định sống chung với nhau.

- Can I tolerate his daily habits?( I think I can.)

- Do I feel ralaxed enough around him to reveal my flaws?(I’m not sure. Let see.)

- Have we discussed duties? Who cleans and when? Or have we agreed to hire someone?(Not yet. But you will do it all my dear because you go home from work earlier than me.)

- Will we split our rent down the middle or does it depend on whose salary is bigger?(Tough question. I don’t know your salary yet.)

- Have we set rules about how often friends and family may stay over?(Family is ok but no friends. haha…)

- Am I prepared to have someone always in my space?(Yes, I love to have someone like you around me.)

- What do our recurring fights tend to be about? Do we believe that cohabiting will help fix those issues?(We haven’t got any fight so far. Will have them soon. haha…)

- Am I hoping this will lead to our getting engaged? If so, does he know that and share the goal of mariage?(You do know it, right?)

- If we split up, how would we divide our assets?(I will take all the assets with me. Deal!)

Bài báo còn đưa ra một loạt câu hỏi khác cho “Before getting engaged” và “Before tying the knot”. Nhưng mình thấy chưa cần quan tâm đến vào lúc này.

Sẽ có người thao thức đêm nay trước quyết định lớn lao này. Còn mình cũng hồi hộp nên khó ngủ ghê. Hy vọng ngày mai sẽ là một ngày đẹp trời để mình “moving in together.”

Đây sẽ là khởi đầu tốt đẹp cho tụi mình, T. nhỉ!

Sunday, August 12, 2007

Tập quên

Em có quá nhiều chiếc áo mới chưa kịp mặc
Vì anh...
Đã phai màu trong ngăn kéo,
Em đã thay đổi kiểu tóc, hết đen lại nâu, hết cong rồi lại thẳng
Mà chưa kịp cùng anh xuống phố một lần...
Những đôi giày em mang qua bao nẻo đường không kể siết..
Chưa bao giờ được hò hẹn với anh.
Em đã thay chiếc kính cận biết bao lần...
Gọng xám, gọng xanh, gọng tím rồi gọng đỏ....
Em cứ nghĩ, giá như anh còn đó...
Để biết rằng
Có quá nhiều điều mới mẻ ở quanh em!
Em bắt đầu có thêm những bạn bè
Người mới gặp trong bữa tiệc xôn xao, nói cười rồi quên lãng..
Người ở lại cùng em qua bao mùa nắng hạn...
Người quay lưng vì không tìm thấy họ trong em !?
Và căn gác mỗi lần nắng ghé lại bên thềm
Em lại thấy mắt anh như buổi hoàng hôn đến vội
Em ngước nhìn, ước ao và thầm hỏi: "Liệu bao giờ căn gác phủ màu rêu...".
Chiếc xe em thay vỏ biết bao nhiêu
Chỗ anh ngồi giờ chỉ có em cầm lái
Những quán ăn ngày xưa bao lần mình ghé lại. Người ta đổi tên, dời chủ...
Nhớ làm sao?
Nhớ làm sao những biến đổi hàng ngày
Khi cuộc sống em đã không anh từ lâu lắm
Vì nếu như em cứ thèm được khoe với anh mỗi ngày như đứa trẻ,
Cũng có ngày đứa trẻ lớn khôn thôi!
Giống như em, áo mới, tóc tai, giày dép và mắt kính có kịp thời,
Dẫu có đổi thay đến không còn nhận ra em được nữa…
Nỗi nhớ về anh vẫn cứ ồn ào, ngẩn ngơ như đứa trẻ!!!
Nhẫn tâm nào bắt đứa trẻ quên mau????

ĐỖ HẢI YẾN

Monday, August 6, 2007

TIỄN BẠN LÊN ĐƯỜNG

Vậy là bạn sắp đi xa… Không phải là lần đầu tiên, nhưng lần này bạn đi xa nhất và có thể là lâu nhất. Những lần trước, bạn bảo mình đừng ra sân bay, bạn sợ thấy những giọt nước mắt của mình. Và lần nào mình cũng hứa là mình sẽ không khóc. Nhưng khi bạn bay đi rồi, mình chạy xe về nhà và nước mắt lại rơi… Chắc bạn không biết đâu vì mình chẳng bao giờ kể…

Vậy mà lần này mình sẽ không đi tiễn. Bạn không cần bắt mình hứa không khóc, bạn cũng không cần hỏi mình sẽ tiễn chứ. Cả bạn và mình đều ngầm hiểu với nhau là sẽ không có sự đưa tiễn nào cả. Cuộc sống là như vậy phải không? Bạn và mình chỉ gặp nhau trong chốc lát rồi đường ai nấy đi… Nhưng bạn có hiểu rằng mình rất vui vì đã có lúc mình được là người tiễn bạn ở sân bay, có khi là người duy nhất nữa. Dù ngày mốt mình không có mặt trong số người tiễn bạn, nhưng mình sẽ nghĩ đến bạn và chúc bạn một chuyến bay tốt đẹp. Mình vui vì bạn đạt được ước mơ bấy lâu nay và mình tin bạn sẽ gặp nhiều may mắn và hạnh phúc phía trước.

Mình đang chép cho bạn những bản nhạc mà bạn nhờ mình. Khi trên máy bay, nghe những bài hát này, bạn sẽ nghĩ đến mình chứ? Mình bỗng nhớ bài hát của Phương Thanh… “Có đôi khi nào nhớ em, dù trong giây phút thoảng qua trong đời, thì xin anh hãy nhắc đến tên em thì thầm trên môi…” Bạn sẽ như vậy chứ? Và khi đó, chắc chắn mình cũng sẽ nhớ đến bạn…

Thursday, August 2, 2007

Congratulations

Cường làm video clip này dễ thương quá nên mình chôm qua đây. Mình thấy nhớ Carbondale và những ngày tháng cũ thật nhiếu... Thứ 7 này là ba người còn lại của hội "Friends" cũ tốt nghiệp. Chúc anh Lý, Châu và Khánh có một ngày vui vẻ và đáng nhớ. Chúc mọi người nhiều may mắn trên con đường phía trước!