Saturday, August 18, 2007

Moving in together

Vậy là có người quyết định dọn vào sống chung với mình. Vậy là từ ngày mai, mình sẽ ít có thời gian chit chat trước máy tính mỗi đêm. Có người tâm sự trực tiếp không phải vui hơn sao? Tối nay đọc cuốn báo Cosmopolitan đem về từ tháng trước, mình thấy có một bài viết về quyết định sống chung với nhau. Không biết ai đó đã đọc bài này chưa nhỉ? Mình thấy có mấy câu hỏi rất hay để cân nhắc trước khi quyết định sống chung với nhau.

- Can I tolerate his daily habits?( I think I can.)

- Do I feel ralaxed enough around him to reveal my flaws?(I’m not sure. Let see.)

- Have we discussed duties? Who cleans and when? Or have we agreed to hire someone?(Not yet. But you will do it all my dear because you go home from work earlier than me.)

- Will we split our rent down the middle or does it depend on whose salary is bigger?(Tough question. I don’t know your salary yet.)

- Have we set rules about how often friends and family may stay over?(Family is ok but no friends. haha…)

- Am I prepared to have someone always in my space?(Yes, I love to have someone like you around me.)

- What do our recurring fights tend to be about? Do we believe that cohabiting will help fix those issues?(We haven’t got any fight so far. Will have them soon. haha…)

- Am I hoping this will lead to our getting engaged? If so, does he know that and share the goal of mariage?(You do know it, right?)

- If we split up, how would we divide our assets?(I will take all the assets with me. Deal!)

Bài báo còn đưa ra một loạt câu hỏi khác cho “Before getting engaged” và “Before tying the knot”. Nhưng mình thấy chưa cần quan tâm đến vào lúc này.

Sẽ có người thao thức đêm nay trước quyết định lớn lao này. Còn mình cũng hồi hộp nên khó ngủ ghê. Hy vọng ngày mai sẽ là một ngày đẹp trời để mình “moving in together.”

Đây sẽ là khởi đầu tốt đẹp cho tụi mình, T. nhỉ!

Sunday, August 12, 2007

Tập quên

Em có quá nhiều chiếc áo mới chưa kịp mặc
Vì anh...
Đã phai màu trong ngăn kéo,
Em đã thay đổi kiểu tóc, hết đen lại nâu, hết cong rồi lại thẳng
Mà chưa kịp cùng anh xuống phố một lần...
Những đôi giày em mang qua bao nẻo đường không kể siết..
Chưa bao giờ được hò hẹn với anh.
Em đã thay chiếc kính cận biết bao lần...
Gọng xám, gọng xanh, gọng tím rồi gọng đỏ....
Em cứ nghĩ, giá như anh còn đó...
Để biết rằng
Có quá nhiều điều mới mẻ ở quanh em!
Em bắt đầu có thêm những bạn bè
Người mới gặp trong bữa tiệc xôn xao, nói cười rồi quên lãng..
Người ở lại cùng em qua bao mùa nắng hạn...
Người quay lưng vì không tìm thấy họ trong em !?
Và căn gác mỗi lần nắng ghé lại bên thềm
Em lại thấy mắt anh như buổi hoàng hôn đến vội
Em ngước nhìn, ước ao và thầm hỏi: "Liệu bao giờ căn gác phủ màu rêu...".
Chiếc xe em thay vỏ biết bao nhiêu
Chỗ anh ngồi giờ chỉ có em cầm lái
Những quán ăn ngày xưa bao lần mình ghé lại. Người ta đổi tên, dời chủ...
Nhớ làm sao?
Nhớ làm sao những biến đổi hàng ngày
Khi cuộc sống em đã không anh từ lâu lắm
Vì nếu như em cứ thèm được khoe với anh mỗi ngày như đứa trẻ,
Cũng có ngày đứa trẻ lớn khôn thôi!
Giống như em, áo mới, tóc tai, giày dép và mắt kính có kịp thời,
Dẫu có đổi thay đến không còn nhận ra em được nữa…
Nỗi nhớ về anh vẫn cứ ồn ào, ngẩn ngơ như đứa trẻ!!!
Nhẫn tâm nào bắt đứa trẻ quên mau????

ĐỖ HẢI YẾN

Monday, August 6, 2007

TIỄN BẠN LÊN ĐƯỜNG

Vậy là bạn sắp đi xa… Không phải là lần đầu tiên, nhưng lần này bạn đi xa nhất và có thể là lâu nhất. Những lần trước, bạn bảo mình đừng ra sân bay, bạn sợ thấy những giọt nước mắt của mình. Và lần nào mình cũng hứa là mình sẽ không khóc. Nhưng khi bạn bay đi rồi, mình chạy xe về nhà và nước mắt lại rơi… Chắc bạn không biết đâu vì mình chẳng bao giờ kể…

Vậy mà lần này mình sẽ không đi tiễn. Bạn không cần bắt mình hứa không khóc, bạn cũng không cần hỏi mình sẽ tiễn chứ. Cả bạn và mình đều ngầm hiểu với nhau là sẽ không có sự đưa tiễn nào cả. Cuộc sống là như vậy phải không? Bạn và mình chỉ gặp nhau trong chốc lát rồi đường ai nấy đi… Nhưng bạn có hiểu rằng mình rất vui vì đã có lúc mình được là người tiễn bạn ở sân bay, có khi là người duy nhất nữa. Dù ngày mốt mình không có mặt trong số người tiễn bạn, nhưng mình sẽ nghĩ đến bạn và chúc bạn một chuyến bay tốt đẹp. Mình vui vì bạn đạt được ước mơ bấy lâu nay và mình tin bạn sẽ gặp nhiều may mắn và hạnh phúc phía trước.

Mình đang chép cho bạn những bản nhạc mà bạn nhờ mình. Khi trên máy bay, nghe những bài hát này, bạn sẽ nghĩ đến mình chứ? Mình bỗng nhớ bài hát của Phương Thanh… “Có đôi khi nào nhớ em, dù trong giây phút thoảng qua trong đời, thì xin anh hãy nhắc đến tên em thì thầm trên môi…” Bạn sẽ như vậy chứ? Và khi đó, chắc chắn mình cũng sẽ nhớ đến bạn…

Thursday, August 2, 2007

Congratulations

Cường làm video clip này dễ thương quá nên mình chôm qua đây. Mình thấy nhớ Carbondale và những ngày tháng cũ thật nhiếu... Thứ 7 này là ba người còn lại của hội "Friends" cũ tốt nghiệp. Chúc anh Lý, Châu và Khánh có một ngày vui vẻ và đáng nhớ. Chúc mọi người nhiều may mắn trên con đường phía trước!

Friday, July 27, 2007

Lá thư chưa gửi

Hôm nay em bt gp lá thư cho mt người kp gia cun tp. Đây là lá thư em viết mà chưa dám gi. Cũng có th là em chưa có cơ hi đ gi… Đây không phi là ln đu tiên em viết thư mà em không gi. Em nh hi em còn hc đi hc, em đã viết cho H. mt lá thư ri b vào phong bì dán kín. Em đã đem đến lp, lén b vào cp H. nhưng cui gi hc, em suy nghĩ li và tìm cách ly li lá thưy mà H. không h hay biết. Bây gi hình như trong hc t em vn còn gi lá thư còn nguyên trong bao thưy. Em chng nh ni em đã viết gì trong đó na. Cách đây hai năm khi dn nhà mi, em nhìn thy lá thưy nm trong t, em đã đnh xé bao thư ra đ đc xem hi đó nông ni, em đã viết gì. Nhưng em li thôi và ct nó vào v trí cũ. Em s đng vào k nim cũ và biết đâu em s hi tiếc vì lúc đy em đã không dám trao lá thưy cho H.

Thành ra bây gi, em li phân vân quá. Lá thư này em chưa b vào bao thư. Em cũng mi viết nó cách đây chưa lâu nên em vn còn thuc tng câu ch trongy. Đã có lúc em nht quyết s trao nó cho người nhn cho dù kết qu có như thế nào. Đã có lúc em đnh tìm đa ch ca người đó đ gi bưu đin… Nhưng ri em li thôi. Em li quyết đnh em không nên gi na. Thành ra bây gi nó vn còn nm đây…

Em có mt người bn thân. Tháng trước, khi T lên chơi và ng li nhà em, T tâm s T cũng mi viết mt lá thư cho mt-người-dng-dưng nhưng T cũng không dám gi cho ngườiy. T đã b vào bao thư, đ tên người nhn nhưng không đ đa ch và cũng không dán tem. Ri T đem ra thùng thư và b vào trong đó. Chc chn ngườiy s không bao gi nhn được lá thư này. T nói T không cn ngườiy phi đc được, ch đơn gin là T cm thy T cn viết ra và tht s nh nhõm khi b lá thưy vào thùng thư. Khi nghe T k vy, em nghĩ ngay đến lá thư ca em còn nm chơ vơ gia cun tp. Em cũng nghĩ hay là em bt chước T, đem b vào thùng thư ri không còn phi nghĩ đến nó na? Nhưng liu em s nh nhõm được như T không, hay em li thương cm cho lá thư viết cho mt người, mà người đó không bao gi đc được - dù em đã gi đi…

Tuesday, July 24, 2007

HẠNH PHÚC ĐANG Ở QUANH ĐÂY

Lúc trước, mình cũng đã từng viết về những niềm vui nho nhỏ ở quanh mình ở xứ lạ quê người. Bây giờ về lại nhà, mình nhận thấy xung quanh mình cũng đầy ắp những niềm vui.

  1. Tối đi làm về thế nào me cũng ngồi đợi mình. Me đã chuẩn bị trước thức ăn ngon. Đợi mình tắm rửa sắp xong là me hâm lại thức ăn cho nóng. Cảm động quá. Trước giờ, ba cũng hay chờ mình như thế. Mà có lúc mình đi làm về mệt, không muốn ăn, ba cứ ép ăn một ít thôi, mình còn nạt lại ba nữa. Thật là hư quá. Bây giờ mình mới ý thức được là ba me thương yêu mình biết bao nhiêu và mình thật là may mắn và hạnh phúc vì tình yêu thương đó.
  2. J. email nói đã book vé máy bay sang VN. Mình mới nói với me hôm qua là nhà mình sắp có khách đến chơi, chắc phải cho ngủ ở phòng của em R. Lúc trước mình hứa hẹn khi nào J. qua VN chơi thì chẳng cần ở khách sạn, đến nhà mình ở. Chỉ hứa hẹn vậy thôi chứ đâu ngờ có ngày J. qua VN thiệt. Còn đến hai tháng nữa mà J. nói không thể đợi được đến ngày đó, chỉ muốn đi liền thôi. Không biết là J. muốn biết nước VN tròn méo ra sao hay nôn nóng gặp lại bạn hiền là mình nữa? Dù lý do là gì thì mình cũng thấy vui vui khi có bạn sắp qua chơi. Mình chưa nghĩ ra là sẽ dắt J. đi đâu đây, chỉ có 2 ngày ở SG thôi. Sau đó J. ra HN dự conference và bay về nước luôn rồi. Chắc dắt đi ăn ốc ngay tối hôm đó rồi cho J đau bụng nằm nhà 2 ngày, khỏi cần dắt đi đâu hết. haha….
  3. Công việc mỗi ngày thú vị và luôn đem đến cho mình cảm giác muốn tìm tòi và thực hiện. Hơn hết, mình cảm giác và ý thức được mình đóng góp vai trò gì để công việc chạy suông sẻ và nhanh chóng. Trước giờ ở chỗ cũ, mình có để ý đến việc này không nhỉ hay đơn giản mình chỉ cắm cúi làm cho xong việc để sếp khỏi nhảy dựng lên?
  4. Mỗi chiều đi làm về, mình thấy các anh chị vội vã lao nhanh về nhà để đón con và nấu ăn bữa tối. Mình thì ung dung đi tập gym nữa. Mọi người ghen tị với mình. Mình cũng thoáng chạnh lòng khi nghĩ là có khi mình cứ ở một mình ên vậy, chẳng thể có cảm giác vội vàng đi đón con như mọi người. Nhưng ngay lập tức mình cũng có cảm giác sung sướng vì được tự do làm những gì mình thích. Lần đầu tiên mình cảm thấy thoải mái khi được tung tăng một mình như vậy mà không phải suy nghĩ về ai khác.

Thursday, July 5, 2007

Công việc mới

Vậy là mình đã đi làm được gần một tuần rồi. Mấy hôm nay bận rộn công việc mới, nhịp sống mới nên mình không rảnh để viết thư trả lời cho mọi người đã hỏi thăm xem ngày đầu tiên đi làm ở chỗ mới của mình như thế nào. Hôm nay mình cúp đi tập gym với lý do chính đáng là phải về nhà sớm để dưỡng sức ngày mai đi HN họp cả ngày và bay về lại SG trong ngày. Thành ra bây giờ mới có thời gian ngồi viết blog này.

Cảm giác cho đến thời điểm này là mình rất hài lòng với công việc hiện nay. Công ty nhỏ nhắn với 5 người cả thảy. Mọi người đều vui vẻ và nhiệt tình giúp đỡ mình. Quan trọng là ông sếp của mình rất hiểu biết và gần gũi. Ông muốn truyền đạt hết kinh nghiệm và kiến thức của ông cho mình và mọi người. Trước giờ, mình chưa gặp ông sếp nào đầy nhiệt huyết như vậy cả. Mới đi làm có 4 ngày mà mình có cảm giác mình đã đi làm cả tháng vậy vì mình học hỏi được rất nhiều điều thú vị và mới mẻ. Mình cảm giác rất vui vì công việc có vẻ suông sẻ và thuận lợi. Hy vọng cảm giác háo hức và sảng khoái mỗi buổi sáng trên đường đi làm sẽ theo mãi mình như vậy.

Nhưng mình cũng cảm giác áp lực hơn so với hồi xưa ở 2 công ty cũ. Khi đó, người ta trả lương không cao nên nếu có gì trục trặc hay thất bại trong công việc, mình tự nhủ trả lương nhiêu đó thì làm nhiêu đó thôi. Haha… Còn bây giờ mình cảm giác mình phải cố gắng tối đa để người ta thấy “đáng đồng tiền bát gạo” khi thuê mình. Ngoài ra, mình còn cảm giác người ta đòi hỏi ở mình cao hơn người khác vì mình có MBA ở Mỹ về mà. Thêm một áp lực nữa là áp lực về tài chính. Hồi xưa đi làm là cho vui (tại lương đâu có cao), có khi xài không đủ cũng ngửa tay ra xin ba được. Ba nói con đâu cần căng thẳng với công việc, có gì bị đuổi thì cũng có ba nuôi rồi. Thời vàng son ấy đâu còn nữa… Bây giờ không những phải đi làm để kiếm tiền nuôi bản thân mà còn phải lo cho me và em nữa. Gánh nặng quá. Hic hic… Nhưng mà với nghĩa vụ này mình thấy mình trưởng thành hơn và sống có ý nghĩa hơn. Bấy nhiêu đó cũng đủ để xóa tan mấy áp lực vớ vẩn kia rồi nhỉ? Mình vốn rất tự tin vào sự thông minh và sắc đẹp của mình mà. Mấy chuyện kia là chuyện nhỏ. Haha… Viết vậy để chọc mấy em ex-PwC chơi, để mấy em có cái mà comment dưới đây chứ hả?

Cuối cùng, mình xin cám ơn mọi người đã quan tâm, lo lắng và thăm hỏi mình về công việc mới. Sáng sớm chưa đi làm đã có người nhắc nhở trang điểm (mà lười quá nên không làm luôn). Buổi trưa đã có L. nhắn tin hỏi có ai dẫn mình đi ăn trưa không. Lát nữa thì có T. hỏi ngày đầu tiên thế nào. Tối về thì thấy email em G. hỏi thăm. Justin cũng vô blog hỏi chị đi làm ngày đầu thế nào vvv… Còn nhiều nữa. Mình chỉ tạm liệt kê vậy thôi. Mình cảm động lắm lắm trước tình cảm của mọi người dành cho mình. Mình sẽ suy nghĩ coi đền đáp tấm lòng ấy bằng cách nào vào cuối tháng này nhé. Ai chưa kịp hỏi thăm mình thì nhanh chân lên. Hạn chót là tuần sau mình sẽ lên danh sách khách mời...