Friday, June 8, 2007

Tạm biệt

Nói lời tạm biệt thật không dễ dàng, đặc biệt là khi mình không biết khi nào thì trở lại. Hai năm qua thật ngắn ngủi nhưng chắc chắn đủ để làm dài nỗi nhớ của mình khi chia xa đất nước này. Mãi mãi Mỹ vẫn sẽ là một miền đất xinh đẹp mà mình ước ao được trở lại…

Tự dưng mình lại nhớ đến những câu thơ mình yêu thích từ thưở nhỏ (nhưng không nhớ của tác giả nào nữa) viết về Huế. Mình mạo muội đạo văn một chút để “thay lời muốn nói” nhé.

Ngày mai tôi xa Mỹ.

Nói gì đây Mỹ ơi

Nghe nỗi lòng như thể

Những giọt buồn rụng rơi.

Nói thế cũng nhiều rồi

Yêu thế cũng nhiều rồi

Dùng dằng làm chi nữa

Mai xa rồi Mỹ ơi!

Tuesday, June 5, 2007

Khoảng tim trống

Thanh Xuân

"Anh à, tim em có khoảng trống". Tôi nói với anh điều đó. " Chuyện lạ quá? Anh chưa nghe điều đó bao giờ". Anh ngẩng lên nhìn, trong khi tôi đặt tay mình lên ngực trái.

"Và thủng một lỗ rất sâu. Em có thể dùng tay và đâm xuyên qua nó".

Tôi nhíu mày, tỏ vẻ rất khổ sở. Cây son rớt xuống nền nhà chát chúa! Nó nhảy bập bênh.

Ít lõi son văng ra, cái nắp lăn tọt vào đáy tủ. Tôi dám chắc là trong đấy có chuột. Vì tôi còn nghe rõ tiếng con chuột cái bịt mũi "Tôi không thích cái mùi của cô, xê ra!". Xê thì xê, cái nắp son của tôi trả lời, nhưng, do mệt mỏi nó nằm tựa vào miếng bánh mì con chuột đực mới tha về. "Chẳng có gì cả, một cái nắp son. Anh không ghét" - chuột đực vểnh râu nhìn cái nắp son của tôi. Nếu tôi rảnh, tôi sẽ cho bạn biết hai con chuột này sẽ làm gì, còn bây giờ tôi đang bận nghĩ về trái tim có lỗ của mình.

"Em nghĩ rằng, cái lỗ đó không do anh tạo ra".

Tôi ngồi xuống bên anh, tôi nhìn vào mắt anh. Cái mông tôi ấn xuống nệm ghế cũ tạo thành một mớ phồng phồng bên viền nó. Anh gập sách, ngón tay vẫn kẹp giữa hai trang giấy. Cặp mắt kính không đẩy lên, nó nằm trên cánh mũi. Nếp nhăn trên trán chau lại. Anh ở đây đã được 2 giờ 15 phút. Không hiểu sao, có những cơ duyên nào đó mơ hồ, tôi với anh dán chặt nhau khi cả hai có quá nhiều thứ khác xa.

" Em đang nói cái gì thế, đùa à".

Anh bắt đầu cáu kỉnh. Trong những lúc như thế, tôi luôn là người biết dừng lại.

"Em chỉ đang nói về giấc mơ thôi hà. Anh có nghĩ tim người ta có khoảng trống không?".

"Khoảng trống chỉ là cảm giác mà phụ nữ luôn tưởng tượng để có". Anh nói bằng cái nhún vai. "Anh cần yên tĩnh một chút".

Anh đứng dậy, không trả lời và đi ra cửa. Tay không quên cầm theo quyển sách đọc còn dang dở. Lúc ở cùng phòng với một người phụ nữ, điều tồi tệ nhất của đàn ông là cứ chăm chăm đọc sách. Cho dù quyển sách có là best-sale thì cũng nên cất kỹ trong cặp táp.

Và tôi thì cực ghét điều đó.

Tôi đến thành phố này theo chương trình của một tổ chức phi chính phủ. Công việc những ngày đầu thật mệt mỏi. Phải thu thập ý kiến, khảo sát hàng trăm phụ nữ vùng nông thôn, sau đó trở về đây để chuẩn bị cho buổi hội thảo tổng kết. Mọi thứ đã xong và hội thảo cũng kết thúc. Tôi cho mình kéo dài hai ngày để được gặp thêm anh. Anh không cùng chương trình với tôi, anh là người nghiên cứu khoa học. Chúng tôi gặp nhau trong một buổi tiệc sau hội thảo có liên quan đến chuyên ngành của anh nghiên cứu mà tổ chức của tôi tài trợ.

Một người đàn ông trung niên và một chàng trai hai mươi khác nhau nhiều thứ. Con trai hai mươi thì vồ vập, săn đón và háo hức với người phụ nữ của họ. Còn gã đàn ông đang ngồi bên ngoài ban công kia thì không.

Tôi thì vừa ba mươi tuổi.

***

Tôi luôn phải đi xa và những chuyến đi thường không xuất phát từ cổng nhà.

Mẹ tôi thường gọi điện và thở dài. Con gái tuổi ngựa. Long nhong ngoài đường.

Xấc láo, lì lợm, bất cần biết đến các giá trị truyền thống mà một người phụ nữ đoan chính cần gìn giữ. Có lần, năm tôi 25 tuổi, trong một lần hiếm hoi tôi về nhà lâu ngày hơn mọi khi, bà đã nhìn vào mắt tôi, lúc hai mẹ con nằm ngủ.

"Nói thật mẹ nghe, con đã ngủ với... đàn ông chưa?".

Mẹ kéo dài hai chữ đàn ông. Hình như bà lo sợ. Tôi chưa bao giờ buồn cười với những lo lắng rất đời của mẹ.

"Điều đó khủng khiếp lắm hả mẹ?".

Tôi cười khanh khách và ôm chặt bà. Tôi bảo bà đừng lo, thời này có cả trăm cách để chẳng phải mang một đứa con nếu như mình chưa muốn.

Mẹ tôi từng là một cô gái nổi loạn. Và bây giờ, theo cách nhìn của tôi, bà là một người mẹ thuộc thế hệ mới. Dù năm mười tám của bà và của tôi khác nhau như đêm và ngày.

***

Có tiếng gõ cửa phòng. Ai đó gửi cho tôi một bó hoa hồng vàng vừa được cắt, bọc trong giấy dầu quấn lọn. Anh lễ tân nhã nhặn cúi thấp người và hỏi rằng, tôi có cần một cái lọ thủy tinh thật tuyệt để cắm không. Tôi cảm ơn. Tôi chưa bao giờ thích cắm hoa. Tôi chỉ thích treo ngược chúng lên, hoặc cắm trong một cái xô nhựa và để trong phòng tắm. Anh bảo, tôi có một sở thích kỳ quặc. Sở thích nào cũng kỳ quặc, chỉ có điều người ta thường gán thêm chút tự do cá nhân mà cho thành sở thích đặc biệt của từng người. Mấy đồng nghiệp tôi hay đùa, vì màu vàng là màu phản bội. Thực ra, phản bội trong tình yêu chẳng qua là một trò trả thù của một cuộc tình nên chấm dứt.

Khi tôi cắt dây và lột giấy bó màu bánh dầu, thì tôi bắt gặp một vệt máu còn đọng trên lá. Có thể, người cắt hoa bị đứt tay. Vết dao có lẽ rất sâu, vì tôi thấy còn vài vết máu khô quệt trong tấm giấy dầu bị nhũn nước. Tôi cảm thấy bất an và khó thở. Lúc nhỏ, trong một lần róc mía với người anh họ ở quê, tôi đã bị dao cứa vào tay. Tôi hoảng hốt đến mức chỉ đứng im như tượng và đếm từng giọt máu chảy càng lúc càng nhanh xuống đất cho đến lúc xanh tái rồi xỉu mà không biết phải làm gì.

Có tiếng gõ cửa phòng. Tôi chạy như bay đến cánh cửa. Nhưng không có tiếng gõ lần hai. Tôi mở cửa. Có bóng ai đó vừa bước vào thang máy. Nhầm phòng. Chắc là vậy. Tôi ngồi phịch xuống gường. Tôi nhìn vào kẹt đáy tủ. Cái nắp thỏi son hôm trước chắc hẳn còn trong đó. Một vệt son hồng nhỏ còn dính bên cánh cửa mà người dọn phòng quên lau, nó làm tôi nhớ anh cồn cào.

Tôi quyết định ra phố và tìm một hiệu cắt tóc. Đổi kiểu tóc là cách phụ nữ hay làm khi họ muốn trừng phạt ai đó thật tàn nhẫn, bằng cách làm mất đi hình ảnh cũ của mình trong tim người khác.

Lúc anh thợ cắt tóc xỉa những nhát đầu tiên, tôi bỗng dưng thấy tiếc...

Tôi quyết định mai sẽ về với mẹ.

Có khi, tôi sẽ không trở lại thành phố này.

Và tôi sẽ thôi nhớ người đàn ông cặm cụi đọc sách trong phòng khi chỉ có hai người.

(Theo Thanh Niên Tuần San)

Wednesday, May 23, 2007

Ừ, thì em nhớ anh

Ừ, thì em nhớ anh!

Dẫu anh bảo rằng: “ Đừng nhớ,

Đời còn dài, còn nhiều trăn trở

Anh sợ vai gầy gánh nặng

Anh đau!…”


Ừ, thì em nhớ anh!

Vì đêm nay dưới bầu trời đầy sao

em đếm

1, 2, 3…chơi vơi trong hoài niệm

Ngôi sao nào đã lạc mất rồi anh?


Ừ, thì em nhớ anh!

Nhớ cả em những ngày xưa cũ,

Hoa cúc ngày xưa, bây giờ héo rũ,

Biết bao giờ tìm lại sắc màu tươi!


Chúng ta đang qua tuổi hai mươi

Và nỗi nhớ chất đầy năm tháng

Nhưng thời gian chẳng làm dày dạn

Trái tim yêu của một con người


Ai đó nói rằng đời sẽ mất vui

Khi câu thề yêu nhau trọn vẹn

Còn em thì không, em muốn

Đời vui hơn khi ta đi hết một cuộc tình


Ừ, thì em nhớ anh!

Dẫu biết nỗi nhớ cũng chỉ là nỗi nhớ

Như ngôi sao xa lạc vào muôn thưở

Biết bao giờ anh thuộc về em?

(Sưu tầm từ blog của Quang)

Thursday, May 10, 2007

My second half-marathon

I just got this video clip of me crossing the finish line in the Nashville Half Marathon. I hope you can spot me in the crowd. (Be patient! Wait until the last 10 seconds of the clip!)


Online Videos by Veoh.com

Monday, May 7, 2007

Ánh nến lung linh

Truyện ngắn của SONG KHÊ

Nhân vật nữ trong truyện của Song Khê không sống gai góc, bạo liệt. Cô là một người thầm lặng, chờ hạnh phúc đến và cũng đợi hạnh phúc đi chứ không mạnh dạn quyết định. Nhân vật sống như vậy có thể bạn đọc không thích nhưng lại rất gần gũi với nhiều phụ nữ trong đời thường. Họ nghĩ: “Hy vọng cũng có thể nuôi nấng một tình yêu”. Song Khê muốn thức tỉnh những phụ nữ sống thầm lặng, hay chị quan niệm hạnh phúc cũng như “ánh nến lung linh”, đừng động mạnh, nó sẽ tắt? (Đoàn Thạch Biền)

- Sẽ có nhà mới thật ha anh?

- Ừ. Đó là điều anh hứa với em.

Cô thấy hạnh phúc lan tỏa quanh mình. Tựa vào vai anh, nhìn mê man ánh nến âm ấm sáng bên hai tách trà vơi khói, hình dung một ngôi nhà xinh xắn, có vườn hoa, luống cỏ, chiếc xích đu cho trẻ con, những căn phòng ngăn nắp và ấm cúng, gian bếp tiện nghi, và không gian riêng của hai người...

- Bao lâu nữa hả anh?

- Vài năm.

- Là bao lâu?

- Đợi anh đi hết chuyến công tác này rồi tính tiếp.

- Vậy là lâu lắm... - cô ngồi thẳng lên, giọng buồn buồn.

- Không lâu đâu. Anh đã có kế hoạch, nhưng nói trước bước không qua, từ từ rồi em sẽ biết.

- Em muốn biết ngay bây giờ! – cô lay lay cánh tay anh, giọng vòi vĩnh.

Anh đưa hai ngón tay khẩy khẩy vành tai cô như nựng yêu, lắc lắc đầu theo cái kiểu người lớn hay làm khi từ chối trẻ con một chuyện mà ở tuổi nó không được phép tìm hiểu. Cô đành ngồi im lặng, lại nhìn vào đốm lửa đang động đậy rất khẽ trong cái lồng chật chội.

Trời im gió. Mà đêm mát rượi. Có lẽ nhờ cơn mưa ban chiều. Anh phục vụ mang bình trà nóng đến và cất chiếc bình đã nguội. Còn nhiều bàn trống trong sân vườn và không gian rất tĩnh, nghe cả tiếng nước róc rách ở hòn non bộ đằng xa. Cô mơ màng:

- Mình cũng làm một hòn non bộ trong sân nhà hén anh?

- Ừ. Chuyện trang trí giao cho em.

Cô cười hếch mũi:

- Nhưng tốn kém lắm à nha!

- Cho nên anh phải tận dụng mọi cơ hội để kiếm tiền.

Cô đâm lo:

- Những cơ hội đó chẳng có “vấn đề” gì phải không anh?

Anh lại khẩy vành tai cô, cười cợt:

- Em nghĩ lẩn thẩn gì vậy?

Cô lắc đầu. Nụ cười anh ngắn lại, và tan nhanh. Anh cho ít đường vào tách trà, khuấy đều. Chiếc muỗng bé xíu chạm vào tách nhỏ nhẹ, nhưng không hiểu sao cái âm thanh thường tình gần trong bàn tay anh lại kéo ngược thời gian về những ngày xa xôi nào đó. Thoáng chốc, mắt anh nheo lại rồi căng dài, lời nói rớt ra như từng hòn đá lởm chởm cố tình găm vào mặt nước:

- Tuổi thơ của anh đã quá vất vả, anh chứng kiến cảnh chạy bữa ăn mỗi ngày, ba mẹ mất hạnh phúc vào những lúc túng quẫn, chiếc nhẫn cưới cũng mang đi cầm cố... Tụi mình nhất định không bao giờ lặp lại tình cảnh đó, cho nên mình cần có thêm thời gian để chuẩn bị mọi thứ thật chu đáo.

Cô nhìn anh, nghe anh, yêu anh đến phát khóc vì thấy mình nhu nhược - không thể nằng nặc đòi kết hôn như một cô gái tầm thường, càng không có can đảm dứt khoát một cuộc tình mà cô nghĩ là duy nhất. Rồi cô cúi mặt thở ra, không thể diễn tả hết với anh những mòn mỏi đợi chờ. Nó không đủ sức bùng lên một cái gì cụ thể, chỉ vướng vất lâm râm như hơi ẩm từ cơn mưa ban chiều còn đọng quanh những viên sỏi be bé dưới chân cô chờ bốc hơi; hoặc nửa mờ nửa tỏ như ngọn nến đang loay hoay trong chiếc lồng con con chờ cạn sáp. Mà có lẽ nó sắp cháy cạn rồi. Có lẽ trước khi đốm lửa tắt thì anh phục vụ đã thay một ngọn nến mới. Có lẽ thế, cô không chắc được và cũng không muốn chứng kiến nên đã đứng lên:

- Đi thôi, anh!

- Còn sớm mà!

- Em muốn dạo phố một vòng.

- Phố phường ồn ào bụi khói, có gì hay! Ở đây rất tốt, anh chỉ muốn ngồi thêm một chút, rồi về luôn.

Cô ngồi xuống, dằn dỗi:

- Sao anh chẳng bao giờ chiều em chút nào!?

Anh ngửa đầu ra sau ghế, nói như ngáp:

- Lần khác anh sẽ theo ý em, còn bây giờ anh mệt mỏi lắm...

Cô quên ngay chút hờn giận vừa thoáng qua, nhìn anh thật gần:

- Anh không khỏe ha anh?

- Ờ... Nhưng không sao.

Anh đan những ngón tay ấm áp vào bàn tay cô, siết nhẹ như trấn an, và thinh lặng. Đó là những ngón tay rắn chắc luôn cho cô cảm giác an toàn ngay cả những lúc như thế này – anh không chìu theo ý cô.

Cô lại thinh nín cúi nhìn ngọn nến, còn anh thì ngước lên mái ngói cao cao. Anh nghĩ gì? Cô cố gắng đoán mà không ngó anh: một ngôi nhà mới, một vị trí mới trong cơ quan, những chuyện rắc rối cần giải quyết, một mối quan hệ cho anh thăng tiến, một cơ hội để đổi đời, hay chẳng nghĩ gì cả? Anh chỉ muốn thư giãn trong một buổi tối như thế này. Vậy thôi? Cô không đoán ra nổi, dù cô vẫn tin rằng mình rất hiểu anh - một người độc tài mọi lúc mọi nơi và với mọi người không ngoại trừ cô.

- Anh là người cứng ngắc và tham lam! - Cô bất chợt ngẩng nhìn anh, đay nghiến bằng giọng yếu ớt.

Anh rời mắt khỏi mái ngói, quay nhìn cô dịu dàng, nhoẻn một nụ cười cầu hòa, rồi anh vén lọn tóc qua vành tai cô, đặt lên má một nụ hôn dịu dàng. Thái độ ấy khác rất xa những lần anh xăm xăm chở cô đến nhà bạn bè hay người thân của anh mà không hề cho biết trước. Càng không giống cái hôm lễ tình nhân anh đem cô vô siêu thị bảo thích gì cứ chọn đúng lúc cô chỉ muốn đi hóng gió bên sông. Thì anh độc đoán thật, nhưng cô yêu anh! Không có lời can gián nào hay một tình cảm mới mẻ nào có thể lay chuyển được sự chờ đợi phẳng lặng của cô trong suốt mười ba năm.

Cô gợi chuyện:

- Anh còn nhớ Mai Nhi mà có lần em với anh đến nhà mừng tân gia không?

- Ờ... - anh ngẫm nghĩ chiếu lệ như biết chắc không thể nhớ nổi một gương mặt thoáng qua của bảy tám năm về trước.

- Nó mới sinh con thứ hai.

Anh không đáp lại dù vẫn tỏ vẻ lắng nghe. Cô nói một mạch:

- Hôm qua em mới đi thăm. Nó giỏi thật, vậy là có trai có gái đầy đủ. Con bé trông lanh lợi lắm, mắt đen lay láy, chỉ có cái miệng là rộng hoạch giống Mai Nhi, à à..., mà còn có cái mụt ruồi ăn hàng y chang mẹ nó nữa chứ! Em thử bế và nó rất dễ chịu, không khóc ré lên như hồi em đến thăm thằng anh nó. Í, anh biết không, thằng nhóc đầu lòng của Mai Nhi cũng chín tuổi rồi, mau ghê anh há! Nó cứ ngồi suốt bên cạnh em bé mà giành đưa nôi.

Cô liến thoắng như vẫn thường kể anh nghe mọi chuyện xảy ra trong cuộc sống quanh cô, nhưng anh không thể không nghi ngờ rằng cô muốn ám chỉ một điều gì, cái điều mà anh chẳng mong xảy đến làm ngưng đọng những dự tính to lớn của mình. Một lần thoáng nhìn thấy cái màn hình vi tính của cô dán nhặng nhị những stickers, anh bật cười: “Trời ơi, sao mà sến thế này!” Cô hít hà giải thích: “Vừa làm việc vừa nhìn tụi nó sẽ thấy thoải mái hơn.” Lúc ấy anh mới ngắm kỹ. Đó là những stickers toàn in hình các bé con, có đủ kiểu như một bộ sưu tập: bé ôm bình sữa, bé tập nói, vẫy tay, cười toe với mèo con, bé khóc tung tóe nước mắt, bé bò lê trên sàn... Và anh không bao giờ bình phẩm gì về những stickers ấy nữa.

Anh rất thích nghĩ và nói về những kế hoạch. Thông thường là chuyện làm ăn. Sẽ có một công ty gì đó - nhiều loại quá cô không nhớ hết – anh và cô cùng điều hành. Vài lần lãng mạn hơn, anh bàn tính hai người sẽ đi đâu trong tuần trăng mật. Đầu tiên anh đề nghị đi Huế, một năm sau nhắc lại thì đổi ý nên đi Hà Nội sẵn giới thiệu cô với họ hàng, hai năm sau nữa anh ước đi xa hơn, sang Trung Quốc hay Thái Lan, bẵng một thời gian rồi anh lại dự tính đi Đà Lạt như bao nhiêu đôi khác, nhưng cô bảo thích biển, anh cười dễ dãi “cũng được”. Nhiều năm nên những kế hoạch cũng biến chuyển nhiều màu lắm sắc. Chúng vụt hiện như những đốm sáng giữa vòm trời đêm, thứ ánh sáng của sao băng lóe lên huyễn hoặc rồi tan đẫm vào không trung vắng lạnh mà cứ khiến người ta mơ màng với những dư âm.

Gần đây anh thôi nói về công việc hay tuần trăng mật mà vẽ ra một ngôi nhà mơ ước. Cô rất vui, thấy mọi sự đều tốt đẹp, ít nhất là một bức tranh hư ảo để cùng anh đứng xa xa thưởng thức, và hy vọng. Mà hy vọng thì cũng có thể nuôi nấng một tình yêu lắm chứ!

... Khách đã lấp kín những chiếc bàn trống từ lúc nào. Những đôi tình nhân thầm thì bên ánh nến, những nụ cười hạnh phúc và ánh mắt lúng liếng thương yêu. Cô nhìn khắp một lượt, buột miệng:

- Họ trẻ quá!

- Em nói như một bà cụ – anh cũng buột miệng.

Cô chép đôi môi khô ran rát:

- Thì hai đứa mình đang già đó chứ!

Anh lặng thinh. Giọng cô giễu cợt:

- Không biết em có còn kịp sinh con và lo lắng cho nó tới tuổi trưởng thành hay không. Mà tới chừng có con, đưa nó đến trường không chừng người ta lại tưởng là hai bà cháu, hay là phải chống gậy đi họp phụ huynh... Thiệt mắc cười!

Và cô cười thật. Ngấn nước đọng quanh mí mắt, nấn ná một chút rồi rỉ ra từng giọt nóng hổi. Anh bần thần rút cái khăn tay trong túi đưa lên mặt cô nhưng cô quay đi, tiếng nói đùng đục:

- Sao kỳ vầy nè? Em đâu có khóc...

Cô vẫn cười, cái cười ướt đẫm và mặn chát. Và anh vẫn lặng re, một khoảng lặng đóng băng giữa hai tách trà đã nguội. Hương trà còn váng vất trên nắp bình, len lỏi vào gió, bay là đà như một tình yêu có thật đã chảy qua quãng tuổi đẹp nhất của hai người, và còn tiếp tục dòng chảy của nó với niềm tin dửng dưng là sẽ đổ vào biển như hàng tỉ mạch nước khác, nhưng biển ở đâu thì chưa thể thấy được, dòng chảy vẫn chuyển động không biết tháng biết ngày.

Trên bàn, đốm lửa yếu ớt còn sống dù gió bắt đầu thổi vi vút qua mái ngói, xao xác những khóm lan chi và tiểu muội. Thật dễ hiểu và dễ thấy là ánh nến được che chở bởi cái lồng cứng cáp. Anh phục vụ có vẻ đang trông chừng để sẵn sàng bước tới thay một búp nến mới, và cô dứt khoát đứng lên:

- Mình về thôi, anh!

Lần này thì anh chiều cô. Chiếc xe máy trôi chầm chậm trên con đường quen thuộc, qua những bãi đất trống hoác dọc bờ sông vừa giải tỏa các khu nhà ổ chuột. Gạch đá vụn vỡ lam nham. Đám cọc gỗ đen đủi từ mép nước đâm vào khoảng không chơ vơ như tiếng kêu cứu của những linh hồn không siêu thoát.

- Rồi nơi này sẽ biến thành công viên. Anh cũng muốn có một ngôi nhà gần công viên, anh nói như hát.

Anh nắm chặt tay cô kéo sát vào người. Cô áp má vào lưng anh, nghe rõ từng nhịp thở, tự an ủi mình hãy tận hưởng giây phút hiện tại mà hạnh phúc thêm một ngày. Nhưng thay vì tiếp tục mơ mộng về tổ ấm tương lai, cô lại hình dung lúc này trên chiếc bàn - chỗ hai người vừa rời khỏi- ánh nến vẫn lung linh, anh phục vụ đang nhẹ nhàng dập tắt bằng một hơi thổi mỏng, thế là còn lại một vũng sáp lếch nhếch biến màu với chiếc tim cụt lủn cháy đen. Cuối cùng anh phục vụ lẳng lặng dẹp nó đi như người ra thu dọn sân khấu sau buổi biểu diễn.

Rất khó nhận ra mình trước lúc đi xa

Hôm nay bắt đầu dọn dẹp hành lý để lên đường, gặp lại lá thư của một người gửi cho mình trước lúc đi xa cách đây 2 năm... Rất nhiều tình cảm và kỷ niệm cũ chợt ùa về. Rất cảm động và thương mến người đã viết cho mình lá thư ấy trong đó có bài thơ này... Không biết ai đó có nhớ lá thư này không? Thật hạnh phúc khi lúc nào cũng có một người như vậy bên cạnh mình...

Rất khó nhận ra mình trước lúc đi xa

Rất khó biết mình yêu những điều bình dị

Rất khó hiểu những điều đáng quý

Khi chúng cứ lặng yên thân thuộc chẳng lạ lùng

Chẳng như ánh chớp trong mưa giông

Chẳng như ngày nắng trong mùa đông xám xịt

Nếu chẳng ra đi, chẳng bao giờ tôi biết

Cái phút giây chia biệt ngậm ngùi

Cái phút giây nhìn quanh tìm kiếm một người

Thật khó khăn giữ cho mình khỏi khóc

Biệt li mà nước mắt có gì đâu…

Sunday, April 29, 2007

Giả vờ thôi, anh nhé!

Giả vờ bọn mình yêu nhau được không anh? Thế thì em sẽ… giả vờ đụng khẽ tay anh. Nhưng anh phải giữ tay em lại, thật lòng đấy nhé.

Em sẽ làm như vô tình ngồi sát bên anh. Nhưng anh cứ ôm em-giả vờ sợ mất em, anh nhé.

Em sẽ cố tình im lặng. Để anh cuống hỏi “Em đâu…”, thật lòng được không?

Em sẽ giả vờ đau chân để tụt lại phía sau. Nhưng anh phải đợi, đợi em nghiêm túc ấy. Và rụt rè đề nghị: "Thôi, hay là anh cõng…".

Lên xe, em làm như buồn ngủ. Biết em giả vờ rồi nhưng đừng nhích bờ vai khỏi mái đầu em.

Giả vờ mình yêu nhau anh nhé. Để em được ghen tuông, ghen tuông “hợp pháp” mấy phút thôi. Em sẽ hỏi về một người con gái nào nào đó, rằng ai nhắn tin cho anh như thế, giả vờ đi anh, và cái nhói đau trong em rất thật…

Anh cứ giả vờ đặt môi lên gò má em thôi nhé, cho hơi thở ấy khiến em bối rối biết bao nhiêu.

Giả vờ anh giơ cao lên một món quà bắt em cố với! Để em thấy mình còn một cái gì cần hướng đến bằng tất cả niềm háo hức của đứa trẻ con.

Anh hãy giả vờ nói yêu em. Vì có ai đánh thuế một câu nói đâu anh? Và em cũng chỉ định giả vờ là mình đang được yêu nhiều lắm…

Giả vờ níu kéo em khi em nói: Có lẽ đã tới lúc em đi! Nhưng anh phải hứa cái siết tay giả vờ của anh đủ mạnh. Đủ mạnh...

Tất cả chỉ giả vờ thôi. Em tuyên thệ em sẽ không tin là thật. Nước mắt em rơi cũng đâu là thật. Tại con gì bay vào mắt em thôi…

Và cuối cùng em đã giả vờ anh là em không yêu anh.

Sự thật là em yêu anh biết bao, anh biết không?

(TheoMực Tím)