Hôm nay bắt đầu dọn dẹp hành lý để lên đường, gặp lại lá thư của một người gửi cho mình trước lúc đi xa cách đây 2 năm... Rất nhiều tình cảm và kỷ niệm cũ chợt ùa về. Rất cảm động và thương mến người đã viết cho mình lá thư ấy trong đó có bài thơ này... Không biết ai đó có nhớ lá thư này không? Thật hạnh phúc khi lúc nào cũng có một người như vậy bên cạnh mình...
Rất khó nhận ra mình trước lúc đi xa
Rất khó biết mình yêu những điều bình dị
Rất khó hiểu những điều đáng quý
Khi chúng cứ lặng yên thân thuộc chẳng lạ lùng
Chẳng như ánh chớp trong mưa giông
Chẳng như ngày nắng trong mùa đông xám xịt
Nếu chẳng ra đi, chẳng bao giờ tôi biết
Cái phút giây chia biệt ngậm ngùi
Cái phút giây nhìn quanh tìm kiếm một người
Thật khó khăn giữ cho mình khỏi khóc
Biệt li mà nước mắt có gì đâu…
No comments:
Post a Comment