Friday, March 9, 2007

Những tháng ngày tươi đẹp

Mấy hôm nay mình bị bệnh - nghẹt mũi, ho, đau họng, nhức đầu, đau bụng, mệt mỏi… Ôi thôi, nói chung là quá trời bệnh cùng đổ vào mình một lúc. Bịch thuốc đem theo từ VN chỉ uống có vài viên năm ngoái, mà hôm nay đã làm gần sạch rồi. Nhưng bệnh vẫn không thuyên giảm.

Tệ hơn nữa là không có ai bên cạnh để chăm sóc mình hết. Ở Mỹ là phải tự lập mà. Nhớ lại hồi xưa, mình chỉ bị cảm sơ sơ là đã lăn ra nhõng nhẽo với ba me, làm ba lo lắng đi mua thuốc, làm me phải nấu đồ ăn ngon bưng lên tận nơi. Còn bây giờ, đói quá thì cũng ráng ngồi dậy nấu nồi cháo cá mà sao bỏ bao nhiêu muối vẫn thấy nhạt. Rồi sau đó bò vào phòng nằm run cầm cập dù khí hậu bây giờ rất mát mẻ. Nằm đó mà không ngủ được, lại nghĩ lan man về những chuyện đã qua. Thế là nước mắt chảy ướt cả gối. Cái lỗ mũi đã nghẹt, nay hết thở được luôn, làm cái miệng cứ phải há ra thở như cá…

Bạn bè ở đây cũng không có nhiều, mà ai cũng bận rộn với công việc của mình, chỉ hỏi han vài câu thôi. Hôm kia đi học gặp con R. trên xe bus. Nó hỏi khỏe không. Mình nói tao bị cảm lạnh chắc do đi bơi bữa kia. Lập tức nó lấy tay che lỗ mũi và miệng nó lại, làm như sợ vi trùng sẽ bay từ mình qua người nó vậy mặc dù mình ngồi cách nó cả cả cánh tay. Tự nhiên mình cảm thấy đã mệt, lại càng mệt hơn. (Hình như người châu Á không được tế nhị và lịch sự?) Nhưng cũng may trên chuyến xe bus về nhà, mình gặp O. Nó biết mình bị bệnh mà vẫn ôm mình trước khi chia tay và chúc mình mau lành bệnh nữa. (Cầu Trời mình đã không lây bệnh cho nó!) Khi bệnh mới biết bạn bè như thế đó. Ở đây mình chỉ cần lời hỏi thăm và chúc sức khỏe thôi, chứ đừng mong có cam và sữa như ở VN… Ừ nhỉ, nếu mình ở VN thì thế nào cũng có người thương cảm mình bệnh mà mua cam tặng mình! À, có lần người ta còn tặng mình một bó hoa hồng nữa. Chẳng qua là vì mình từng nói là sao ở trong phim, khi cô gái bệnh, chàng trai hay mua hoa tặng mà ở ngoài đời không có vậy nhỉ. Mình còn nhớ cả người ta trả lời bà bán hoa như thế nào khi bà hỏi mua hoa tặng ai, vào dịp gì nữa. Bà còn quả quyết khi nhận bó hoa này mình sẽ khỏi bệnh ngay! Giờ biết tìm đâu bà bán hoa đó ở xứ sở này nhỉ? Bao nhiêu tiền cũng mua một bó cho lành bệnh…

Những chuyện xưa cũ ấy, giờ nhớ lại vẫn thấy còn ấm áp và nguyên vẹn lắm! Rồi mình tự an ủi mình, vài tháng nữa thôi sẽ không phải nằm co ro một mình như thế này nữa. Nhưng hơn bao giờ hết, mình thấy nuối tiếc những ngày tháng tươi đẹp ấy, khi có ba me săn sóc kề bên và những đóa hoa hồng tươi thắm của ai đem tặng…

Friday, February 23, 2007

NỬA ĐỜI CÒN LẠI

I just want to be a normal woman – a woman who makes mistakes, perhaps, but a woman who loves.

Thông thường mỗi năm vào dịp Tết đến, tôi hay ngồi nghĩ lại năm vừa qua mình đã làm được gì, ước mong năm mới sẽ ra sao. Năm nay, bỗng dưng tôi không nghĩ đến năm vừa qua nữa, tôi nghĩ đến cả chặng đường 29 năm tôi đã đi qua, rồi tôi giật mình nhận ra tôi đã đi được nửa đời người. Còn nửa cuộc đời còn lại, tôi sẽ làm gì để có ý nghĩa đây?

Tôi nhận thấy tôi có nhiều ước mơ lắm. Thời con nít, tôi ước tôi sẽ trở thành vợ hay bạn gái của cầu thủ đá banh hay tay quần vợt nổi tiếng, để mỗi khi tôi đi coi chàng thi đấu, camera sẽ chiếu vô chỗ tôi đang ngồi và chú thích “X’s wife/ girlfriend”; hoặc nếu chàng chiến thắng thì chàng sẽ chen lấn giữa biển người để chạy đến chỗ tôi ngồi và ôm hôn tôi… Tôi cũng từng mơ ước tôi được làm First Lady, vợ của tổng thống uy quyền, được đi thăm nhiều nước trên thế giới và đâu đâu cũng được nghênh tiếp… Còn bây giờ tôi ước mong giản dị hơn. Khi tôi đi đến party của người bạn, tôi ước tôi biết nhảy để tôi có thể nhảy đẹp như tụi bạn, chứ không mắc cỡ và ngượng ngập như bây giờ. Khi tôi đến chơi nhà chị A, tôi thấy con chị đàn piano hay ơi là hay, thế là tôi ước hồi nhỏ tôi có thể được học đàn như thế. Tôi cũng ước tôi được đi học ở một trường top school như Wharton hay Havard để tôi có thể thông minh, giỏi giang hơn và kiếm được công việc nhiều tiền hơn. Tôi cũng ước tôi biết lái xe hơi để làm một chuyến road trip từ bờ Đông sang bờ Tây nước Mỹ…

Có thể tôi sẽ thực hiện được một vài ước mơ trên đây trong nửa cuộc đời còn lại. Nhưng chắc chắn, sẽ còn lại nhiều điều tôi không thể! Do đó trong nửa cuộc đời còn lại, tôi mong ước tôi có một gia đình nhỏ hạnh phúc. Và những đứa con xinh xắn và thông minh của tôi sẽ giúp tôi hoàn thành những giấc mơ tôi còn dang dở…

Nhưng hiện tại tôi vẫn còn loay hoay tìm kiếm cha cho những đứa trẻ. Có lúc tôi cũng sốt ruột vì những người bạn thân đều lần lượt bước lên xe bông. Có lúc tôi bực tức khi mọi người cứ chăm chăm hỏi tôi định chừng nào lấy chồng. Có lúc tôi chán nản vì dường như tôi không gặp may mắn trong tình yêu… Nhưng tôi vẫn tin là ai cũng có một nửa còn thất lạc. Vấn đề là mình có thể tìm thấy nửa đó sớm hay muộn mà thôi.

Y chạy sang nhà tôi tối kia. Y khóc và hỏi tôi sao đàn ông có thể thay đổi nhanh như thế. Tuần trước H vẫn còn tình cảm nồng nàn với Y, mà hôm nay đã lạnh nhạt rồi, cả tuần chẳng thấy gọi điện. Y qua nhà thì H chỉ mở cửa ra đứng đó nói chuyện, chứ không mời Y vào nhà như mọi lần. Y hỏi chuyện gì xảy ra thì H nói “I’m confused.” Y hỏi tôi confused là sao hả mày. Tôi đáp chắc là H không yêu mày nữa mà nói tránh như vậy thôi. Tôi không muốn làm Y đau lòng nhưng tôi nhận thấy khi người ta không còn quan tâm cho nhau nữa thì chắc chắn tình yêu không còn rồi.

Bởi vậy tôi thấy khó khăn vô cùng để tìm được tình yêu. Rồi khi đã có tình yêu, làm sao giữ chân được nó? Rồi làm sao thuyết phục được người đó trở thành cha của những đứa trẻ của tôi? Tình yêu và hôn nhân có một khoảng cách xa lắm. Nói trước có khi bước không qua nữa...

Thôi, tôi nghĩ lại rồi. Tôi không nên ước mơ gì cao xa, ngoài tầm với của tôi. Tôi chỉ ước mong tôi là một phụ nữ bình thường, có khi gặp sai lầm nhưng có một trái tim chan chứa tình yêu thương gia đình, bạn bè và đồng loại. Trái tim đó sẽ làm cho những người tôi thương yêu hạnh phúc. Như vậy không phải là tôi đã sống có ý nghĩa trong suốt những năm tháng đã qua và cả cho nửa cuộc đời còn lại hay sao?

Thursday, February 15, 2007

The Chrysanthemums

Truyện này mình học hồi ở đại học, bây giờ tình cờ đọc lại, vẫn thấy hay như lần đọc đầu tiên. Sao ông Steinbeck tả tâm lý phụ nữ hay thế? Mà liệu ông có hiểu phụ nữ đến vậy không?

-------------------------------------------------------------------------------------------------

by John Steinbeck

The high grey-flannel fog of winter closed off the Salinas Valley from the sky and from all the rest of the world. On every side it sat like a lid on the mountains and made of the great valley a closed pot. On the broad, level land floor the gang plows bit deep and left the black earth shining like metal where the shares had cut. On the foothill ranches across the Salinas River, the yellow stubble fields seemed to be bathed in pale cold sunshine, but there was no sunshine in the valley now in December. The thick willow scrub along the river flamed with sharp and positive yellow leaves.

It was a time of quiet and of waiting. The air was cold and tender. A light wind blew up from the southwest so that the farmers were mildly hopeful of a good rain before long; but fog and rain did not go together.

Across the river, on Henry Allen's foothill ranch there was little work to be done, for the hay was cut and stored and the orchards were plowed up to receive the rain deeply when it should come. The cattle on the higher slopes were becoming shaggy and rough-coated.

Elisa Allen, working in her flower garden, looked down across the yard and saw Henry, her husband, talking to two men in business suits. The three of them stood by the tractor shed, each man with one foot on the side of the little Fordson. They smoked cigarettes and studied the machine as they talked.

Elisa watched them for a moment and then went back to her work. She was thirty-five. Her face was lean and strong and her eyes were as clear as water. Her figure looked blocked and heavy in her gardening costume, a man's black hat pulled low down over her eyes, clod-hopper shoes, a figured print dress almost completely covered by a big corduroy apron with four big pockets to hold the snips, the trowel and scratcher, the seeds and the knife she worked with. She wore heavy leather gloves to protect her hands while she worked.

She was cutting down the old year's chrysanthemum stalks with a pair of short and powerful scissors. She looked down toward the men by the tractor shed now and then. Her face was eager and mature and handsome; even her work with the scissors was over-eager, over-powerful. The chrysanthemum stems seemed too small and easy for her energy.

She brushed a cloud of hair out of her eyes with the back of her glove, and left a smudge of earth on her cheek in doing it. Behind her stood the neat white farm house with red geraniums close-banked around it as high as the windows. It was a hard-swept looking little house, with hard-polished windows, and a clean mud-mat on the front steps.

Elisa cast another glance toward the tractor shed. The strangers were getting into their Ford coupe. She took off a glove and put her strong fingers down into the forest of new green chrysanthemum sprouts that were growing around the old roots. She spread the leaves and looked down among the close-growing stems. No aphids were there, no sowbugs or snails or cutworms. Her terrier fingers destroyed such pests before they could get started.

Elisa started at the sound of her husband's voice. He had come near quietly, and he leaned over the wire fence that protected her flower garden from cattle and dogs and chickens.

"At it again," he said. "You've got a strong new crop coming."

Elisa straightened her back and pulled on the gardening glove again. "Yes. They'll be strong this coming year." In her tone and on her face there was a little smugness.

You've got a gift with things," Henry observed. "Some of those yellow chrysanthemums you had this year were ten inches across. I wish you'd work out in the orchard and raise some apples that big."

Her eyes sharpened. "Maybe I could do it, too. I've a gift with things, all right. My mother had it. She could stick anything in the ground and make it grow. She said it was having planters' hands that knew how to do it."

"Well, it sure works with flowers," he said.

"Henry, who were those men you were talking to?"

"Why, sure, that's what I came to tell you. They were from the Western Meat Company. I sold those thirty head of three-year-old steers. Got nearly my own price, too."

"Good," she said. "Good for you.

"And I thought," he continued, "I thought how it's Saturday afternoon, and we might go into Salinas for dinner at a restaurant, and then to a picture show—to celebrate, you see."

"Good," she repeated. "Oh, yes. That will be good."

Henry put on his joking tone. "There's fights tonight. How'd you like to go to the fights?"

"Oh, no," she said breathlessly. "No, I wouldn't like fights."

"Just fooling, Elisa. We'll go to a movie. Let's see. It's two now. I'm going to take Scotty and bring down those steers from the hill. It'll take us maybe two hours. We'll go in town about five and have dinner at the Cominos Hotel. Like that?"

"Of course I'll like it. It's good to eat away from home."

"All right, then. I'll go get up a couple of horses."

She said, "I'll have plenty of time to transplant some of these sets, I guess."

She heard her husband calling Scotty down by the barn. And a little later she saw the two men ride up the pale yellow hillside in search of the steers.

There was a little square sandy bed kept for rooting the chrysanthemums. With her trowel she turned the soil over and over, and smoothed it and patted it firm. Then she dug ten parallel trenches to receive the sets. Back at the chrysanthemum bed she pulled out the little crisp shoots, trimmed off the leaves of each one with her scissors and laid it on a small orderly pile.

A squeak of wheels and plod of hoofs came from the road. Elisa looked up. The country road ran along the dense bank of willows and cotton-woods that bordered the river, and up this road came a curious vehicle, curiously drawn. It was an old spring-wagon, with a round canvas top on it like the cover of a prairie schooner. It was drawn by an old bay horse and a little grey-and-white burro. A big stubble-bearded man sat between the cover flaps and drove the crawling team. Underneath the wagon, between the hind wheels, a lean and rangy mongrel dog walked sedately. Words were painted on the canvas in clumsy, crooked letters. "Pots, pans, knives, sisors, lawn mores, Fixed." Two rows of articles, and the triumphantly definitive "Fixed" below. The black paint had run down in little sharp points beneath each letter.

Elisa, squatting on the ground, watched to see the crazy, loose-jointed wagon pass by. But it didn't pass. It turned into the farm road in front of her house, crooked old wheels skirling and squeaking. The rangy dog darted from between the wheels and ran ahead. Instantly the two ranch shepherds flew out at him. Then all three stopped, and with stiff and quivering tails, with taut straight legs, with ambassadorial dignity, they slowly circled, sniffing daintily. The caravan pulled up to Elisa's wire fence and stopped. Now the newcomer dog, feeling outnumbered, lowered his tail and retired under the wagon with raised hackles and bared teeth.

The man on the wagon seat called out, "That's a bad dog in a fight when he gets started."

Elisa laughed. "I see he is. How soon does he generally get started?"

The man caught up her laughter and echoed it heartily. "Sometimes not for weeks and weeks," he said. He climbed stiffly down, over the wheel. The horse and the donkey drooped like unwatered flowers.

Elisa saw that he was a very big man. Although his hair and beard were graying, he did not look old. His worn black suit was wrinkled and spotted with grease. The laughter had disappeared from his face and eyes the moment his laughing voice ceased. His eyes were dark, and they were full of the brooding that gets in the eyes of teamsters and of sailors. The calloused hands he rested on the wire fence were cracked, and every crack was a black line. He took off his battered hat.

"I'm off my general road, ma'am," he said. "Does this dirt road cut over across the river to the Los Angeles highway?"

Elisa stood up and shoved the thick scissors in her apron pocket. "Well, yes, it does, but it winds around and then fords the river. I don't think your team could pull through the sand."

He replied with some asperity, "It might surprise you what them beasts can pull through."

"When they get started?" she asked.

He smiled for a second. "Yes. When they get started."

"Well," said Elisa, "I think you'll save time if you go back to the Salinas road and pick up the highway there."

He drew a big finger down the chicken wire and made it sing. "I ain't in any hurry, ma am. I go from Seattle to San Diego and back every year. Takes all my time. About six months each way. I aim to follow nice weather."

Elisa took off her gloves and stuffed them in the apron pocket with the scissors. She touched the under edge of her man's hat, searching for fugitive hairs. "That sounds like a nice kind of a way to live," she said.

He leaned confidentially over the fence. "Maybe you noticed the writing on my wagon. I mend pots and sharpen knives and scissors. You got any of them things to do?"

"Oh, no," she said quickly. "Nothing like that." Her eyes hardened with resistance.

"Scissors is the worst thing," he explained. "Most people just ruin scissors trying to sharpen 'em, but I know how. I got a special tool. It's a little bobbit kind of thing, and patented. But it sure does the trick."

"No. My scissors are all sharp."

"All right, then. Take a pot," he continued earnestly, "a bent pot, or a pot with a hole. I can make it like new so you don't have to buy no new ones. That's a saving for you.

"No," she said shortly. "I tell you I have nothing like that for you to do."

His face fell to an exaggerated sadness. His voice took on a whining undertone. "I ain't had a thing to do today. Maybe I won't have no supper tonight. You see I'm off my regular road. I know folks on the highway clear from Seattle to San Diego. They save their things for me to sharpen up because they know I do it so good and save them money.

"I'm sorry," Elisa said irritably. "I haven't anything for you to do."

His eyes left her face and fell to searching the ground. They roamed about until they came to the chrysanthemum bed where she had been working. "What's them plants, ma'am?"

The irritation and resistance melted from Elisa's face. "Oh, those are chrysanthemums, giant whites and yellows. I raise them every year, bigger than anybody around here."

"Kind of a long-stemmed flower? Looks like a quick puff of colored smoke?" he asked.

"That's it. What a nice way to describe them."

"They smell kind of nasty till you get used to them," he said.

"It's a good bitter smell," she retorted, "not nasty at all."

He changed his tone quickly. "I like the smell myself."

"I had ten-inch blooms this year," she said.

The man leaned farther over the fence. "Look. I know a lady down the road a piece, has got the nicest garden you ever seen. Got nearly every kind of flower but no chrysanthemums. Last time I was mending a copper-bottom washtub for her (that's a hard job but I do it good), she said to me, 'If you ever run acrost some nice chrysanthemums I wish you'd try to get me a few seeds.' That's what she told me."

Elisa's eyes grew alert and eager. "She couldn't have known much about chrysanthemums. Youcan raise them from seed, but it's much easier to root the little sprouts you see there."

"Oh," he said. "I s'pose I can't take none to her, then."

"Why yes you can," Elisa cried. "I can put some in damp sand, and you can carry them right along with you. They'll take root in the pot if you keep them damp. And then she can transplant them."

"She'd sure like to have some, ma'am. You say they're nice ones?"

"Beautiful," she said. "Oh, beautiful." Her eyes shone. She tore off the battered hat and shook out her dark pretty hair. "I'll put them in a flower pot, and you can take them right with you. Come into the yard."

While the man came through the picket fence Elisa ran excitedly along the geranium-bordered path to the back of the house. And she returned carrying a big red flower pot. The gloves were forgotten now. She kneeled on the ground by the starting bed and dug up the sandy soil with her fingers and scooped it into the bright new flower pot. Then she picked up the little pile of shoots she had prepared. With her strong fingers she pressed them into the sand and tamped around them with her knuckles. The man stood over her. "I'll tell you what to do," she said. "You remember so you can tell the lady."

"Yes, I'll try to remember."

"Well, look. These will take root in about a month. Then she must set them out, about a foot apart in good rich earth like this, see?" She lifted a handful of dark soil for him to look at. "They'll grow fast and tall. Now remember this. In July tell her to cut them down, about eight inches from the ground."

"Before they bloom?" he asked.

"Yes, before they bloom." Her face was tight with eagerness. "They'll grow right up again. About the last of September the buds will start."

She stopped and seemed perplexed. "It's the budding that takes the most care," she said hesitantlv. "I don't know how to tell you." She looked deep into his eyes, searchingly. Her mouth opened a little, and she seemed to be listening. "I'll try to tell you," she said. "Did you ever hear of planting hands?"

"Can't say I have, ma'am."

"Well, I can only tell you what it feels like. It's when you're picking off the buds you don't want. Everything goes right down into your fingertips. You watch your fingers work. They do it themselves. You can feel how it is. They pick and pick the buds. They never make a mistake. They're with the plant. Do you see? Your fingers and the plant. You can feel that, right up your arm. They know. They never make a mistake. You can feel it. When you're like that you can't do anything wrong. Do you see that? Can you understand that?"

She was kneeling on the ground looking up at him. Her breast swelled passionately.

The man's eyes narrowed. He looked away self-consciously. "Maybe I know," he said. "Sometimes in the night in the wagon there—"

Elisa's voice grew husky. She broke in on him. "I've never lived as you do, but I know what you mean. When the night is dark—why, the stars are sharp-pointed, and there's quiet. Why, you rise up and up! Every pointed star gets driven into your body. It's like that. Hot and sharp and—lovely."

Kneeling there, her hand went out toward his legs in the greasy black trousers. Her hesitant fingers almost touched the cloth. Then her hand dropped to the ground. She crouched low like a fawning dog.

He said, "It's nice, just like you say. Only when you don't have no dinner, it ain't."

She stood up then, very straight, and her face was ashamed. She held the flower pot out to him and placed it gently in his arms. "Here. Put it in your wagon, on the seat, where you can watch it. Maybe I can find something for you to do."

At the back of the house she dug in the can pile and found two old and battered aluminum saucepans. She carried them back and gave them to him. "Here, maybe you can fix these."

His manner changed. He became professional. "Good as new I can fix them." At the back of his wagon he set a little anvil, and out of an oily tool box dug a small machine hammer. Elisa came through the gate to watch him while he pounded out the dents in the kettles. His mouth grew sure and knowing. At a difficult part of the work he sucked his under-lip.

"You sleep right in the wagon?" Elisa asked.

"Right in the wagon, ma'am. Rain or shine I'm dry as a cow in there."

It must be nice," she said. "It must be very nice. I wish women could do such things."

"It ain't the right kind of a life for a woman.

Her upper lip raised a little, showing her teeth. "How do you know? How can you tell?" she said.

"I don't know, ma'am," he protested. "Of course I don't know. Now here's your kettles, done. You don't have to buy no new ones."

"How much?"

"Oh, fifty cents'll do. I keep my prices down and my work good. That's why I have all them satisfied customers up and down the highway."

Elisa brought him a fifty-cent piece from the house and dropped it in his hand. "You might be surprised to have a rival some time. I can sharpen scissors, too. And I can beat the dents out of little pots. I could show you what a woman might do."

He put his hammer back in the oily box and shoved the little anvil out of sight. "It would be a lonely life for a woman, ma'am, and a scarey life, too, with animals creeping under the wagon all night." He climbed over the singletree, steadying himself with a hand on the burro's white rump. He settled himself in the seat, picked up the lines. "Thank you kindly, ma'am," he said. "I'll do like you told me; I'll go back and catch the Salinas road."

"Mind," she called, "if you're long in getting there, keep the sand damp."

"Sand, ma'am?. .. Sand? Oh, sure. You mean around the chrysanthemums. Sure I will." He clucked his tongue. The beasts leaned luxuriously into their collars. The mongrel dog took his place between the back wheels. The wagon turned and crawled out the entrance road and back the way it had come, along the river.

Elisa stood in front of her wire fence watching the slow progress of the caravan. Her shoulders were straight, her head thrown back, her eyes half-closed, so that the scene came vaguely into them. Her lips moved silently, forming the words "Good-bye—good-bye." Then she whispered, "That's a bright direction. There's a glowing there." The sound of her whisper startled her. She shook herself free and looked about to see whether anyone had been listening. Only the dogs had heard. They lifted their heads toward her from their sleeping in the dust, and then stretched out their chins and settled asleep again. Elisa turned and ran hurriedly into the house.

In the kitchen she reached behind the stove and felt the water tank. It was full of hot water from the noonday cooking. In the bathroom she tore off her soiled clothes and flung them into the corner. And then she scrubbed herself with a little block of pumice, legs and thighs, loins and chest and arms, until her skin was scratched and red. When she had dried herself she stood in front of a mirror in her bedroom and looked at her body. She tightened her stomach and threw out her chest. She turned and looked over her shoulder at her back.

After a while she began to dress, slowly. She put on her newest underclothing and her nicest stockings and the dress which was the symbol of her prettiness. She worked carefully on her hair, pencilled her eyebrows and rouged her lips.

Before she was finished she heard the little thunder of hoofs and the shouts of Henry and his helper as they drove the red steers into the corral. She heard the gate bang shut and set herself for Henry's arrival.

His step sounded on the porch. He entered the house calling, "Elisa, where are you?"

"In my room, dressing. I'm not ready. There's hot water for your bath. Hurry up. It's getting late."

When she heard him splashing in the tub, Elisa laid his dark suit on the bed, and shirt and socks and tie beside it. She stood his polished shoes on the floor beside the bed. Then she went to the porch and sat primly and stiffly down. She looked toward the river road where the willow-line was still yellow with frosted leaves so that under the high grey fog they seemed a thin band of sunshine. This was the only color in the grey afternoon. She sat unmoving for a long time. Her eyes blinked rarely.

Henry came banging out of the door, shoving his tie inside his vest as he came. Elisa stiffened and her face grew tight. Henry stopped short and looked at her. "Why—why, Elisa. You look so nice!"

"Nice? You think I look nice? What do you mean by 'nice'?"

Henry blundered on. "I don't know. I mean you look different, strong and happy."

"I am strong? Yes, strong. What do you mean 'strong'?"

He looked bewildered. "You're playing some kind of a game," he said helplessly. "It's a kind of a play. You look strong enough to break a calf over your knee, happy enough to eat it like a watermelon."

For a second she lost her rigidity. "Henry! Don't talk like that. You didn't know what you said." She grew complete again. "I'm strong," she boasted. "I never knew before how strong."

Henry looked down toward the tractor shed, and when he brought his eyes back to her, they were his own again. "I'll get out the car. You can put on your coat while I'm starting."

Elisa went into the house. She heard him drive to the gate and idle down his motor, and then she took a long time to put on her hat. She pulled it here and pressed it there. When Henry turned the motor off she slipped into her coat and went out.

The little roadster bounced along on the dirt road by the river, raising the birds and driving the rabbits into the brush. Two cranes flapped heavily over the willow-line and dropped into the river-bed.

Far ahead on the road Elisa saw a dark speck. She knew.

She tried not to look as they passed it, but her eyes would not obey. She whispered to herself sadly, "He might have thrown them off the road. That wouldn't have been much trouble, not very much. But he kept the pot," she explained. "He had to keep the pot. That's why he couldn't get them off the road."

The roadster turned a bend and she saw the caravan ahead. She swung full around toward her husband so she could not see the little covered wagon and the mismatched team as the car passed them.

In a moment it was over. The thing was done. She did not look back.

She said loudly, to be heard above the motor, "It will be good, tonight, a good dinner."

"Now you're changed again," Henry complained. He took one hand from the wheel and patted her knee. "I ought to take you in to dinner oftener. It would be good for both of us. We get so heavy out on the ranch."

"Henry," she asked, "could we have wine at dinner?"

"Sure we could. Say! That will be fine."

She was silent for a while; then she said, "Henry, at those prize fights, do the men hurt each other very much?"

"Sometimes a little, not often. Why?"

"Well, I've read how they break noses, and blood runs down their chests. I've read how the fighting gloves get heavy and soggy with blood."

He looked around at her. "What's the matter, Elisa? I didn't know you read things like that." He brought the car to a stop, then turned to the right over the Salinas River bridge.

"Do any women ever go to the fights?" she asked.

"Oh, sure, some. What's the matter, Elisa? Do you want to go? I don't think you'd like it, but I'll take you if you really want to go."

She relaxed limply in the seat. "Oh, no. No. I don't want to go. I'm sure I don't." Her face was turned away from him. "It will be enough if we can have wine. It will be plenty." She turned up her coat collar so he could not see that she was crying weakly—like an old woman.

Tuesday, February 13, 2007

Happy Valentine's Day

“Hạnh phúc lớn nhất của cuộc đời là cảm nhận được rằng ta đang yêu và được yêu.”

Victor Hugo

Saturday, February 10, 2007

Mười ngày

Muốn kiếm truyện gì có không khí Tết để post mà không tìm được truyện gì vui vui hơn. Thế nào anh Nh. cũng nói sao mà truyện buồn. Nhưng sự thật là em rất thích truyện này, kể cả lúc yêu đời nhất cũng thấy em giống nhân vật An trong truyện này lắm. Cứ chờ đợi vậy thôi...

------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Phan Thị Vàng Anh

26 Tết:
Anh bảo: “Chiều nay về quê, mùng Năm anh lên”. Tôi làm tính nhẩm: Mười ngày. Mười ngày vừa tết, vừa đợi bằng một ngàn ngày thường, có nghĩa là tôi sẽ phải quét mạng nhện một mình, một mình đỡ những cánh cửa xuống, rồi một mình lắp vào chỗ cũ…
Tôi hỏi: “Sao lâu vậy?” Anh cười “X. Có gần đâu để anh đi đi về về như chuột!” Tôi lẩm bẩm: “Biết làm gì ở thành phố bây giờ?”. Anh trả lời bằng cách lập cho tôi một thời gian biểu với những công việc nhàm chán đến nỗi thay vì làm chúng, thà tôi uống một thứ thuốc gì đó để ngủ liên tục mười ngày còn hơn.
Rồi anh dặn: “Nhớ viết thư!”. Tôi gật đầu, đây là sở thích của tôi.

27 Tết:
Tôi bước vào bưu điện thành phố để bỏ lá thư đầu tiên cho anh. Khi phong bì chui tọt vào thùng thư “các tỉnh”, tôi bỗng cảm thấy hụt hẫng. Những giờ trước, khi cắm cúi trên tờ giấy cắt góc cẩn thận, những phút trước, khi bước tự tin trên những bậc tam cấp của bưu điện, tôi hoàn toàn nghĩ rằng anh đọc thư tôi.
Lúc này, nhìn quanh, tôi thấy sao mà lo lắng cho cái thư nhỏ bé của tôi. Mọi người tất bật gọi điện, bôi hồ dán tem. Hàng trăm ngàn người như tôi nhưng xem ra họ đều bình tĩnh hơn tôi, xong việc là lạnh lùng bước ra ngoài trời nắng như ran, ngước mắt nhìn nhà thờ Đức Bà bên kia đường như thói quen của tất cả mọi người, rồi đi. Còn tôi, sau vài phút thẫn thờ, tôi ngượng nghịu nhìn quanh rồi cũng chuồn thẳng.

28 Tết:
Khách khứa nhà tôi đến chủ yếu vào những ngày trước Tết. Họ hỏi: “Cháu đâu?” Mẹ tôi tự hào chỉ tay không định hướng: “Nó đi làm kiệu, hành bên nhà bạn!”.
Tôi thích mọi thứ không phải nhà mình, ăn cơm nhà khác, ngủ nhà khác, trèo lên một cây ổi nhà khác vặt quả… đều thích hơn làm tại nhà mình, thích hơn, bởi vì nó lạ, và tôi chỉ cần lạ.
Tôi ngồi cắt rễ kiệu, hai chân tê dại. Châu thọc tay vào cái chậu của tôi, bĩu môi: “Con này keo, cắt kiệu hà tiện, để đuôi xanh lè!”. Tôi nghĩ, nếu đây cũng là một cách xem tướng, tôi sẽ phát cho các bạn trai của tôi, mỗi đứa một cái dao sắc, một nắm kiệu, không ai được nhìn và cắt. Hẳn kết quả sẽ là:
A: Không cắt lá kiệu, chỉ cắt rễ.
B: Cắt rễ sạch sẽ, kiệu giống như đang nẩy mầm.
C: Thất thường hỗn độn.
Và anh, tôi nghĩ, nắm kiệu sau khi đã lọt vào tay anh đành phải vứt đi vì đã cắt phạm đến cả thân kiệu.
Châu hỏi: “Mày cười cái gì?”. Rồi không đợi tôi trả lời, nó ngoe nguẩy đi xuống bếp. Ngày Tết, không ai có thì giờ để làm điều gì đến nơi đến chốn.

29 Tết:
Tôi gửi cái thư thứ hai, hy vọng bưu điện sẽ làm việc đến 30 Tết, đủ kịp cho cái thư đầu đến anh. Anh đang quét mạng nhện chẳng hạn, né tránh một cách bản năng và vô vọng những đám bụi chắc chắn sẽ rơi lên đầu… Ông đưa thư dừng lại trước cửa, hét to: “ Thư nha!”… rồi tôi hy vọng, cứ cái đà làm ăn nhanh chóng này, mùng Năm anh sẽ đọc cái thư thứ hai, anh sẽ tưởng tượng được cái cảnh tôi chen lấn trong chợ Tết, tôi hoa mắt chóng mặt ra sao trước một núi công việc.
Ở chợ, dưa hấu nằm chồng chất lên rơm, đủ cỡ. Anh bán hàng xoen xoét xoen xoét về những quả dưa và tôi đâm nghi ngờ. Một người ăn mày bò lết dưới chân Uyển và tôi, lở lói, đầy bùn “nhân tạo”. Uyển thì thầm: “Xin tiền để lấy sức mà sống, sống để đi xin tiền, vậy sống làm gì?” Tôi nghĩ, nhiều khi, người ta kéo dài cuộc sống một cách vô ích, hình như ai cũng có, dù cụ thể hay mơ hồ, một cách hy vọng ngày mai khá hơn, người bệnh hy vọng khoa học phát hiện ra một thứ thuốc mới, người ăn mày hy vọng một ngày mai nhặt được vàng…
Trong chợ, tôi gần như tựa vào Uyển mà bước. “Đông quá, ngộp quá!”. Tôi bảo. Uyển an ủi: “Mỗi năm chỉ có một lần, chịu khó!”, rồi giở mục lục ra, lẩm bẩm: “Còn bóng heo, mộc nhĩ, măng khô…”. Tôi thấy, hình như suốt mấy ngày qua, tôi chuẩn bị Tết không để cho gia đình tôi, tôi chuẩn bị cho những người khác chưa rõ mặt, cho một phong tục rắc rối không theo không được… ở cửa, mẹ tôi bảo: “Mẹ đã đặt bánh chưng cho con đỡ mệt”. Tôi cười, đỡ mệt thật nhưng cái Tết đã mất đi một nửa. Những cái bánh của Lang Liêu đã có người mang đến tận nhà, tôi sẽ không rửa lá, đãi đậu và cùng anh chị thức đêm ngoài vườn canh nồi bánh như xưa nữa, lúc còn cha.

30 Tết:
Tôi dồn lá vào một góc vườn và đốt, xong đứng hít thở mùi khói vườn. Trước sân, mai đã nở vàng. Con mèo đủng đỉnh ra chọn một khoảng đất sạch sẽ đầy ánh nắng, lăn lộn vài vòng rồi nằm ngửa ra bất động, đầu ngoẹo qua một bên, trông hơi giống một anh động kinh. Tôi nghĩ, nó hạnh phúc hơn tôi, nó không phải chờ đợi điều gì. Còn tôi, tôi đợi thư anh, sao đến giờ này vẫn chưa có.
Châu tạt qua vài phút dặn: “Tối xong hết việc, tao và mày đi một vòng rồi về đón giao thừa!” Đi một vòng Sài Gòn, vừa đi vừa nghĩ, một năm qua mình được gì mất gì… Tôi cũng thích cái trò này.
… Bẩy giờ tối, tôi thấy mẹ Châu còn ngồi may đồ. Nhà vắng hoe, vì sạch sẽ, gọn gàng nên trông càng vắng. “Đi chơi hết rồi, Châu cũng đi gội đầu rồi, chắc sắp về!” Cô bảo, rồi đưa tôi hộp mứt: “Ngồi đợi nó một chút!” Tôi mở nắp hộp, tự nhiên thấy ngán ngẩm, như thể mấy ngày nay mình đã phải ăn những thứ này thay cơm… Tôi quay mặt đi, che miệng ngáp, tự nhiên giật mình, giờ này, mẹ tôi cũng đang ở nhà một mình giống như mẹ Châu. Vội vã, tôi chào cô, dặn lại vài thứ rồi ra về, trong những giờ phút cuối cùng này của năm cũ, người ta “người” nhất.
Toi về, thắp một cây hương lên bàn thờ cha, rồi vào phòng nằm, nước mắt chảy dài trên má.
… Giao thừa, tôi có cảm giác một bàn tay vô hình cuốn lại tấm thảm cũ, trải ra trước mặt tôi một tấm thảm mới tinh, việc đầu tiên tôi làm trên đó là cùng mẹ tôi uống trà, ăn bánh và nghe pháo nổ. Pháo nổ khắp nơi, cả trong TV lẫn ngoài đường. Chó mèo hoảng hốt thật tội nghiệp, tôi ôm tất cả bọn lập cập đó vào lòng, thấy tràn ngập một cảm giác yêu thương cao cả.

Mùng Một:
Tôi mở mắt vì tiếng pháo xa gần khắp nơi, mùi thuốc pháo bay vào tận trong phòng. Mùng Một, trong nắng mới, trẻ con đóng bộ đi lại nhăng nhít trên con đường trước nhà. Mẹ tôi bảo: “trẻ con cả xóm hôm nay trông cứng như hộp”. Anh chị tôi và thằng bé đến xông nhà, anh tôi nhìn sân, hỏi: “Sao không đốt pháo?”. Tôi bảo “Không dám!”. Anh treo pháo vào cành xoài, pháo nổ, các nhà bên cạnh cũng đì đẹt nổ theo, giống cái kiểu gà gáy đua bình minh. Chị tôi bịt tai, mắt rạng rỡ, tôi thấy, người á đông nhiều thú vui buồn cười, ngay cả ăn uống cũng vậy, lúc nào cũng thích có cảm giác pha trộn mâu thuẫn.
Xác pháo hồng một khoảng sân lẫn những cành mai rụng. Mai vàng rực rỡ cùng lá mới, chị tôi đếm và hoan hỉ kêu lên: “Toàn sáu cánh!”.
Mùng Một, tôi phải cẩn trọng trong lời ăn tiếng nói. Hàng xóm sang chúc Tết, như người xa lạ vì những lời chúc văn hoa. Tôi nghĩ, may mà mùng Một anh không đến, nếu đến chắc anh cũng thành người lạ.

Mùng Hai:
Mặc dù năm giờ chiều qua, chị tôi tuyên bố: “Hết Tết!”, tôi vẫn cảm thấy hôm nay mới thật là Tết. Buổi sáng, khách và họ hàng ngập nhà. Trẻ con rủ nhau ra ngoài hè, mở những phong bao ra đếm tiền, so đo, tị nạnh. Trẻ con dưới sự chỉ đạo của bố mẹ, nói thật máy móc: “Chúc dì (cô) có bồ!”. Tôi cười, thật là một lời chúc tốt đẹp cho tất cả những đứa con gái.
Chiều, tối, Châu, Uyển và tôi đã khoác tay nhau trong Tao Đàn xem hoa phong lan và hòn non bộ. Châu bảo: “Sao dáng hoa lan đều giống nhau?”. Uyển hoang mang: “Tao chịu, không biết đánh giá mấy cây cổ thụ này, thấy cũng giông giống mấy chỗ bán ngoài đường”.
Đường phố đầy xác pháo, chợ búa vắng tanh. Đêm về, ngang qua quán cũ, tôi nhớ anh thắt ruột, Uyển hỏi: “Mày nhận được cái thư nào chưa?”. “Chưa! Chắc bưu điện nghỉ!” “Hôm nay làm việc rồi mà?” Uyển bảo, “Có bồ mệt nhỉ, tao không thích có bồ là vì vậy!”. Châu liếc: “Thật không?” Ai cũng hiểu, trả lời là thừa.
Vè nhà, tôi trệu trạo nhai bánh chưng, nghe pháo lẹt đẹt đâu đó, biết rằng Tết đã qua rồi. Tôi ngồi vào bàn, viết một cái thư cho anh, đúng hơn là cho mình vì biết chắc rằng nó không tới kịp.

Mùng Ba:
Cũng như mọi năm, tôi ở nhà để đợi Lương tới. Lương bảo: “Tụi mình làm gì ăn cho đỡ ngán bây giờ? Lương thèm ăn canh cải và củ đậu chiên chấm mắm ớt”. Tôi cười: “Kiếm ở đâu ra để hầu ông đây?”. Tụi tôi ngồi cuốn bánh tráng ngoài vườn mẹ tôi đi qua hỏi: “Mấy đứa có muốn uống rượu mít không?”.
Lương hỏi: “An còn giữ thư từ chứ?” - “Còn, khoảng 80 cái”. Có lẽ tôi cũng viết cho Lương khoảng chừng ấy thư, có thể hơn nữa. Không hiểu vì lẽ gì và bằng cách nào, tụi tôi đã hạ bậc tình cảm xuống chỉ còn là bè bạn và sự chuyển cấp thoải mái này chứng tỏ cái mà chúng tôi ngỡ là “tình yêu” xưa kia chỉ là ngộ nhận.
Rồi hai đứa đi thăm bạn bè cũ. Nhà nào cũng giống nhau ở bữa ăn thịt kho, dưa hành, khổ quá… Chủ, khách nói chuyện không tập trung nổi vì cắn hạt dưa lách tách, mọi người trêu chọc “Chúc Lương và An năm nay…”. Chúng tôi nhìn nhau cười, cố ý trêu chọc lại bằng cách làm cho mọi người hiểu lầm… Để đến tối, lúc chia tay, Lương mở đầu: “Chúc An và…” cũng vậy, tôi lặp lại: “Chúc Lương và…” một cơn mưa nhỏ bất chợt đổ xuống trái mùa, tôi tự hỏi, những lời chúc của mình có chân thành không?

Mùng Bốn:
Mãi mùng bốn, đám bạn chung của Uyển và tôi mới đến. Ồn ào như cái chợ dù chỉ có vài đứa, tụi nó trong giây lát tạo được không khí Tết vốn rất mờ nhạt trong nhà tôi. Phong ôm con chó tên Xịt đang ngoe nguẩy ngoài hiên vào lòng, leo lên xe rồi bảo: “Về nhà tôi!”.
Phong dựng cái chòi xinh xắn để học bài trong khu vườn của ba mẹ nó. Trước cửa chòi, đầy xác pháo và vỏ hạt dưa. Tụi nhỏ kéo một cái ghế cho Xịt nằm xong lấy bài ra đánh. Uyển và tôi, hai “người già” ngồi bổ dưa, dọn bánh thuẫn và pha trà, thỉnh thoảng hé mắt nhìn, không hiểu gì lắm.
Từ xa, thấy anh đưa thư đạp xe tới, tôi chạy ra chặn đường hỏi thư, anh cười: “Không!” Uyển bảo: “Tao nghĩ, nó không viết gì cho mày đâu, chắc mải đi với em nào dưới đó!” Tôi thấy người ta thường mong người khác bất hạnh để được tỏ lòng thương hại, ai cũng vậy, có điều người khôn thì giấu đi, kẻ dại thì để lộ.
Buổi chiều, cả bọn lên chùa, tụi con trai ngồi ngoài ghế đá đợi Uyển và tôi vào thắp nhang. Trên vòm điện chính, chim sẻ ríu rít bay chuyền qua các chùm đèn lồng, tôi đứng trước Phật và khấn:: “Xin cho mẹ con mạnh khỏe và con được bình an”. Rồi tự hỏi, sao lần nào thắp nhang, tôi cũng chỉ xin “bình an”.
Rồi chụp hình, ông phó nhòm nói như ra lệnh cho đám loay hoay này: “Nhìn tôi đi, nhìn tôi”. Phong lẩm bẩm: “Ông có đẹp gì mà nhìn”, rồi nó đưa hai ngón tay lên đầu tôi như hai cái sừng con, tôi cười, hơi thương hại, cái trò đùa này hàng trăm, ngàn kẻ đã làm, nó lặp lại làm gì cho nhàm chán?

Mùng Năm:
Anh lên thành phố với một dáng vẻ lạ lùng. Tôi hỏi: “Anh có nhận được thư?” Anh gật đầu, “Sao anh không viết?” “Anh cũng không biết”. Tôi bảo: “Về đi, mệt lắm rồi” Rồi tôi ngồi đằng sau, nhắm chặt mắt cho đến khi xe dừng trước cửa nhà. Anh chúc: “Năm mới…” Tôi ngăn lại: “Thôi đủ rồi!”. Vào nhà, tôi xé tờ lịch mùng năm, bỏ vào trong tủ.
Đêm đó, trời Thanh Đa đầy sao, Châu Uyển và tôi trong một cái quán cùng những vỏ bia. Tôi bảo: “Mượn cho tao ghế bố”, bên bờ sông, tôi nằm, nhìn lục bình trôi cùng gió lạnh, bờ bên kia là dừa nước, là những rặng cây hoang dại. Trong trạng thái lơ mơ, tôi nhớ lại mười ngày chờ đợi đã qua. Châu, Uyển nắm lấy vai và lau mắt cho tôi: “Thôi, An!”. Cảm động, tôi mỉm cười, nghe trên sông, róc rách một chiếc thuyền chèo đêm.

Wednesday, February 7, 2007

Có vợ

Hôm nay đọc truyện này trên mạng, thấy vui vui nên post lên đây để tặng cho Sonny, Thức và những ai sắp lấy vợ... So I won’t call you or send text message to you any more, Sonny! Hehe…


Phan Thị Vàng Anh

Một buổi chiều như các buổi chiều từ một năm nay, Hoài - anh nhân viên tiếp thị đến đón vợ ở cửa hàng sách rồi về nhà. Trên các con đường giờ tan sở, người đông ken, tiếng xe máy âm âm, mùi khói xe cay cay vảng vất.
Vy - vợ Hoài, ngồi sau, bịt mặt, đeo thêm đôi mắt kính tròn, to; trông Vy giống như sắp đi phun thuốc trừ sâu . Họ không nói gì với nhau nhiều . Ở công ty Hoài hôm nay vẫn thế . Cửa hàng của Vy buổi trưa cúp điện 15 phút rồi lại có ngay. Những ý nghĩ vụn vặt trong đầu có đầy nhưng vụn quá, chưa đủ thành hình dạng mà nói ra. Cứ mỗi lần xe Hoài lướt ngang qua một cửa hàng điện máy Vy lại liếc vào. Cái máy giặt, cái máy giặt, màu nào hợp với nhà? Xanh lá cây nhạt hay là xám?
Chợt Vy thấy, có cô gái mặc áo rộng bay phấp phới, tóc dài nhuộm hoa hoe tím có vẻ dân chơi, chạy lên ngang xe Hoài rồi gật đầu với Vy, Vy bấm hông chồng, "Ai kìa anh!" Hoài vừa quay sang thì cô gái cười giòn giã, mắt nhìn Hoài long lanh, trong khi đó cái xe Hoài chao nghiêng, làm Vy luống cuống bấu chặt vào hông anh. Mấy cái xe khác vượt qua, trừng mắt.
- Châu gọi thế này có phiền Hoài không?
- Không! Không có gì phiền hết?
Hoài nằm trên giường, điện thoại không dây hễ trở mình là rọt rẹt luống cuống dò tìm sóng. Vy nằm bên đọc báo, phải đến 5 phút rồi chưa lật sang trang kế. Vy chợt quay người, kéo cánh tay không cầm điện thoại của Hoài duỗi ra và gối đầu vào, đọc báo tiếp. Trong cái tư thế này, tự nhiên, Hoài thấy mình như anh hai vợ, và thấy yêu thương mà cũng phiền phức bực bội cái người đàn bà đang gối tay mình, đọc báo một cách thiếu tập trung kia.

***

- Vy nhìn giống Hoài lắm!
- Vậy sao?
Giọng Châu thăm dò. Hoài muốn nói và Châu vẫn thế, vẫn làm Hoài luống cuống mỗi khi gặp, đến nỗi chiều nay suýt đụng xe. Nhưng Hoài không dám nói, Hoài liếc qua trang báo của Vy, và thoắt một cái, từ cảnh sung sướng của anh gà trống, Hoài thấy mình bị bó buộc. Hoài nghe tiếng Châu như từ một thế giới của sự tự do nào vọng tới. Ở đó Châu không bị ràng buộc, Châu hỏi thăm Hoài như hỏi thăm anh tù. Mà quản giáo đang đọc báo, Hoài chỉ dám ừ hử "vậy sao", thế à"...
- Châu gọi điện thế này có Vy phiền không?
- Không.
Hoài đáp gượng gạo, Hoài thấy cái đầu Vy nặng quá, nó đè lên bắp chuột ở tay. Hoài liều mạng gồng cánh tay làm Vy giật mình. Vy quay lại nhìn chồng dò hỏi:
- Nặng hả anh?
Hoài lắc đầu, cũng lại gượng gạo nốt.
Hoài chợt thấy thương mình quá. Hoài nhớ nhung một cái gì đấy không rõ, hình như là nhớ cái không khí lúc Hoài còn độc thân.
Đó là mỗi buổi chiều đi ngang qua nhà chị Hai cầm về một cục cơm nắm và một bịch đồ ăn. Đó là những khoảng 7-8 giờ tối không thiết làm gì mà lại chưa buồn ngủ. Đó là chuông điện thoại reng và đoán thật nhanh, là Đào hay là Mận... Mà không bao giờ đoán là Châu.
Châu là cái giống gì nhỉ, làm người ta hồi hộp mà nếu biến mất thì cũng chẳng sao. Hoài nghĩ là lúc nào mình cũng thích Châu, nhưng không bao giờ cảm thấy gắn bó. Hoài nhớ có lần đi ngoài đường, thấy Châu ôm eo ai đó, mà tự nhiên Hoài ngạc nhiên "sao con này cũng có bồ?" Hoài không thể tưởng tượng nổi Châu có thể khóc vì ai hay nghĩ một cách sâu sắc đến ai. Trong óc Hoài lúc nào Châu cũng khoác một cái ba lô đầy cọ và màu vẽ, lang thang đâu đó trong bản, trong mường. Châu thì vui rồi, nhưng Hoài không biết được Châu có phải là người sâu sắc không. Cứ vui hoài, vui hoài, Châu làm Hoài sợ rồi nản. Hoài tìm ra chân lý: Châu khiến Hoài thấy mình hết là đàn ông.
- Hoài chẳng khác gì cả. Buổi chiều Châu nhận ra ngay từ sau lưng.
- Còn Châu nhìn người lớn hơn.
- Châu già rồi Hoài.
Châu cười giòn giã.
- Hoài đám cưới mà không nói! Châu trách nhẹ.
- Thử nghĩ xem, nếu đám cưới Châu mà Châu không mời Hoài?
Hoài thấy thót tim. Nếu Châu lấy chồng! "Lấy vợ rồi vẫn chưa hết độc thân. Chỉ hết độc thân thật sự khi sau đó những người yêu của ta lần lượt đi lấy chồng." Cái câu nói đáng chán này của ai Hoài quên mất nhưng bây giờ Hoài thấy đúng. Những Đào, những Mận, những Lê... ai lấy chồng cũng không gây ra hậu quả tai hại như Châu. Châu mà lấy chồng thì cũng giống như người ra khỏi nhà sau cùng, khép lại vĩnh viễn cánh cổng của ngôi nhà tuổi trẻ. Và cả đám không còn một nhân vật nào để bấu víu vào mà nghĩ rằng mình vẫn còn trai tráng, tự do.
-Châu đừng lấy chồng!
Hoài thốt ra mà không chủ đích,
- Chẳng ai lấy Châu đâu!
Châu lại cười vang.
Cái tiếng cười của Châu tự nhiên mờ mịt đi vì máy điện thoại tự nhiên u u như bị nhiễu. Giọng Hoài cũng xa xăm như thể viễn liên, cách một đại dương.
- Cái gì vậy Hoài?
- Tại Vy đi tắm.
- Cái máy nước nóng nhiễu điện phải không
Hoài thấy Châu khó mà lấy chồng thật, bây giờ lại nhảy vào cả lĩnh vực điện cơ điện tử thế này.
Hoài ngầm so sánh, thấy nữ tính của Vy nổi trội, giờ này trong ngọc trắng ngà như một bông ngọc lan trong phòng tắm.
Cái máy vẫn âm u.
- Vy không biết tiết kiệm nhé! Mở máy nước nóng lâu quá.
Châu vừa đùa xong thì điện thoại trong veo trở lại.
Hoài mơ màng:
- Chắc ngừng lại để xát xà bông.
- May mà Hoài không lấy Châu, Châu xát xà bông vẫn mở nước nóng.
Cái máy điện thoại vẫn trong veo veo, làm Hoài hình dung ra Vy tắt nước, gác vòi sen lên, áp tai vào cửa nhà tắm, nghe ngóng xem Hoài có còn nói chuyện điện thoại không.
Cái máy điện thoại trong lâu quá.
- Vy lại xát xà bông quá nhiều rồi!
Giọng Châu hơi giễu.
- Nếu Hoài lấy Châu, Hoài sẽ đỡ tốn xà bông hơn là lấy Vy!
Bây giờ thì Hoài thấy Châu đùa trở lại như xưa. Cái vẻ người lớn dè dặt, sợ làm phiền lúc đầu đã mất.
Nhưng Hoài thấy như thể Châu trêu Hoài.
Khi Hoài còn độc thân và sẵn sàng lấy Châu, sao không khi nào Châu nói những lời gợi ý như vậy! Hay Châu thấy Hoài có vợ rồi, Châu mới dám nhởn nhơ trêu gẹo?
Hoài thấy bực.
Cái điện thoại lúc ấy lại u u.
- Bây giờ bắt đầu xả nước rồi nhé! Hoài chỉ còn ít phút tự do nữa thôi! Nói những câu mà Hoài muốn nói đi!
Châu nói trúng tim đen làm Hoài bực quá.
- Hoài ơi, Hoài khác quá rồi. Đến nói chuyện với Châu mà Hoài cũng len lét như thế này!
Hoài thấy Châu dồn Hoài làm Hoài mệt! Hoài thấy thương Vy, cái bông ngọc lan đang gồng mình cao thượng trong nhà tắm.
Hoài muốn cho xong mọi việc. Hoài thở hắt ra rồi nói:
- Rồi, khi nào Hoài gọi lại. Bây giờ Hoài đi sấy tóc cho Vy.
- Cô đó người yêu cũ của anh phải không?
Vy ngồi sau hỏi qua vai Hoài.
10 giờ đêm, họ chở nhau đi ăn hột vịt lộn.
- Hình như em nghén. Dạo này lúc nào cũng thích hột vịt lộn. Cô đó bồ cũ anh hả?
- Không, hồi chiều anh cũng đâu nhận ra ngay.
- Cô đó lẳng phải không. Gọi điện thoại cho người có vợ mà nói quá trời lâu.
"Rồi, rồi..., mình sa vào cuộc chiến của mấy mụ đàn bà rồi." Hoài giật mình.
Vy nói làm Hoài lại thấy thương Châu. Giờ này Châu một mình, Châu làm gì? Chẳng lẽ bữa nào mình gọi lại và xin lỗi vì đã bịa ra chuyện đi sấy tóc cho vợ? Nhưng biết Châu có để ý chuyện đó không? Hay Châu lại coi những người có gia đình như những người chết rồi, còn Châu rong chơi ở một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới vui hơn của mấy tay hoạ sĩ lấm lem màu giang hồ hảo hán?
Thế là, vụt một cái, ý nghĩ về Châu tự do làm Hoài thấy Châu xa xôi trở lại, như là không có buổi chiều nay, như không hề có tỉ tê điện thoại tối nay.
Và Hoài hơi hốt hoảng nhớ là lúc nãy nghe vợ mình nói có nghén mà chưa trả lời. Hoài bóp nhẹ tay Vy, như thể đã ngẫm nghĩ hồi lâu, giọng thâm trầm:
-Em thích con trai hay con gái?

Feeling warm

(I took this picture over the window in my bedroom.)