
Còn vài ngày nữa là đúng một năm ngày ba ra đi. Mỗi ngày con có cảm giác con càng xa ba hơn. Con sợ cuộc sống bộn bề rồi sẽ cuốn lấy con và làm phai mờ hết những kỷ niệm và ký ức của con về ba. Con không muốn vậy chút nào. Thế là con viết blog này dành tặng cho ba. Suốt một năm qua, con muốn viết về ba nhiều lắm, con muốn viết lại những chuyện đã xảy ra, về những kỷ niệm của ba con mình… để sau này đọc lại con sẽ kể cho chồng và con của con nghe về ba, về ông ngoại của chúng. Vậy mà hôm nay con mới ngồi xuống và viết được. Một phần tại con chưa đủ tự tin vào khả năng viết lách của con ba ạ.Vậy mà ba đã từng tin vào khả năng đó của con...
Con nhớ năm con học lớp năm, con được trường cử đi học lớp chuyên văn của quận. Khi học trong một lớp toàn là người giỏi văn, con đã cảm thấy nản lòng ghê gớm. Những bài văn con viết vốn thường được cô trong lớp cho điểm 8 và đọc cho cả lớp nghe; nhưng khi sang lớp chuyên văn của quận này thì bài của con chi toàn điểm 4, điểm 5. Lúc đó, con đã khóc với ba và nói con không muốn học lớp chuyên văn đó nữa. Vậy mà ba đã khuyên con phải cố gắng, phải thắng được bản thân mình. Và con đã nghe lời của ba, theo học lớp đó đến tận ngày cuối cùng. Kết quả là con đã được giải nhì toàn quận (năm đó không có ai được giải nhất). Khỏi phải nói là ba me đã tự hào và hãnh diện về con biết chừng nào! Sau này ba kể lại với con rằng bản thân ba không muốn con học chuyên văn vì học giỏi văn sau này chỉ đi dạy học như me nghèo lắm, nhưng ba không muốn con bỏ cuộc giữa chừng, ba muốn con phải theo đuổi đến cùng giấc mơ của mình. Bây giờ con mới nhận ra là từ những lần như vậy mà con đã lớn khôn. Biết bao lần con cũng cảm thấy chùn bước trước khó khăn, con thèm được như cô bé còn quàng khăn đỏ năm xưa, chạy về khóc với ba để được nghe ba khuyên bảo… Nhưng con cảm giác trong con có giọng nói của ba, có suy nghĩ của ba. Vậy là con cứ lắng nghe câu trả lời từ lòng mình và con tin những gì con làm là đúng, là theo ý của ba.
Con nhớ những ngày đầu con học ở LHP. Thầy cho quá chừng bài tập toán về nhà, con làm không xuể. Ba đã ngồi làm hết giúp con, sau đó ba giảng lại cách làm và con chỉ theo đó mà làm lại vô tập để nộp cho thầy. Lúc đó con cứ tấm tắc khen sao ba giỏi quá, mấy chục năm mà vẫn nhớ các công thức và quy tắc. Nhưng cũng có lúc con ghét ba vì ba la con nhiều lắm khi con làm bài sai, mà mỗi lúc như vậy thì con sợ ba vô cùng. Nhưng bây giờ con mới thấy là nhờ ba la mắng, con mới chịu khó học hành đàng hoàng. Thành ra ba năm cấp ba, con luôn dẫn đầu về toán. Có thầy còn hỏi con vì sao em thông minh quá vậy nữa. Lúc đó con mắc cỡ nên chỉ cười. Còn bây giờ thầy có hỏi, con sẽ trả lời là “vì em giống ba.”
Khỏi phải nói là ba cưng chiều con đến mức nào vì ai cũng có thể nhận ra điều đó. Ba là người đưa đón con đi học, từ chính khóa đến học thêm. Sau này con đi làm, ba cũng hay đưa con đến công ty. Buổi tối lúc nào xong việc, con gọi điện thoại kêu ba đến đón, mà con toàn xuống dưới đất trễ, bắt ba chờ 15-20 phút là chuyện thường tình. Gặp lúc ba nhăn nhó, con nói tại sếp kêu lại nói chuyện hoặc thang máy bị kẹt. Nhưng đa số là do con hay cà kê đứng lại tám chuyện với đồng nghiệp, hoặc mải mê lang thang trên internet mà quên mất là ba đang đợi ở dưới. Bây giờ con hối hận thì cũng muộn rồi. Con nhận ra con đã “took your love for granted”. (Con chưa nghĩ ra tiếng Việt nói thế nào cho chính xác.) Con đã không trân trọng tình cảm của ba dành cho con. Ba đừng giận con ba nhé!
Con biết ba yêu quý con nhất trên đời này. Có lúc, con còn thấy ba thương con nhiều hơn em Rô nữa. Ba có kể cho con nghe lần đầu tiên ba gặp con. Lúc đó con đã được mấy tháng tuổi. Ba từ Sài Gòn ra Huế thăm con. Ba nói ba không ngờ có một đứa bé giống ba như hai giọt nước đến như thế. Ba đặt tên con là Ngọc với ý nghĩa là con quý giá như ngọc ngà châu báu đối với ba. Bây giờ con qua đây học, thầy cô, bạn bè không ai kêu được tên con chính xác cả. Tên Ngọc khó phát âm cho người ngoại quốc nên ai cũng nói con lấy tên Mỹ cho dễ đọc. Nhưng con nhất quyết không vì con thích tên của con, tên ba đã đặt cho con.
Ba luôn nghĩ rằng con gái dở hơn con trai, học cũng dở hơn, chơi thể thao cũng dở hơn, nấu ăn cũng dở hơn nữa. Nhưng ba lại luôn chắc chắn rằng con gái của ba giỏi giang hơn bất cứ thằng con trai nào. Hồi xưa con bật cười vì sự thiếu logic này của ba. Nhưng bây giờ con lại lý giải được. Ba thương yêu con nhiều đến mức con gái của ba trở thành hoàn hảo, không ai sánh được. Cũng chính vì vậy mà con lúc nào cũng tự tin. Bạn bè hay trêu chọc con là không ai sánh được con về sự tự tin vào nhan sắc và sự thông minh.J Con biết là đôi lúc con cũng hơi tự tin quá mức, nhưng xét ra thì tự tin có lợi cho sức khỏe của mình. Nó khiến mình cảm thấy yêu quý bản thân mình và yêu đời hơn. Hơn nữa, một khi niềm tin ở người khác sụp đổ thì cần lắm một chút niềm tin còn sót lại nơi bản thân mình, phải không ba?
Một năm đã trôi qua.Đến bây giờ con vẫn chưa tin được đó là sự thật. Con vẫn chưa tin là ba đã đi xa. Con vẫn hay nghĩ ba đang ở VN. Suốt một năm qua, không lúc nào con không nghĩ về ba. 365 đêm là hết 360 đêm con ngủ và mơ thấy ba. Con thấy ba vẫn sống, vẫn nói chuyện với con, vẫn chở con đi thi, thậm chí còn bồng em bé con của con nữa. Ba giúp con nhận ra một thứ mà lâu nay con vẫn tìm kiếm chưa ra – vĩnh cửu. Con đã hỏi những người yêu của con là có điều gì vĩnh cửu trên đời này không. Ai cũng lắc đầu không. Vậy mà con đã không hỏi ba. Vậy mà đến khi ba đi, con mới nhận ra. Tình yêu của ba dành cho con là vĩnh cửu. Tình yêu đó nhiều đến mức, cho dù ba không còn ở đây với con, nhưng tình yêu đó vẫn đủ để theo con đến suốt cuộc đời.
Con mới viết một bài luận nộp cho thầy với đề tài về bản thân mình. Con đã nhận xét những điểm tốt và những điểm xấu của con cho thầy. Cuối bài, con nói là con đang cố gắng sống một cuộc sống mà không phải hối tiếc. Nhưng dù sao con vẫn hối tiếc là con chưa bao giờ nói con thương ba nhiều lắm và con mãi ân hận về điều đó. Nhưng thầy viết lại vào bài của con là con không phải ân hận gì cả. Các ông bố không cần phải nghe thì mới biết điều đó. Hai con gái của thầy cũng không bao giờ nói nó thương bố nó cả, nhưng thầy biết chắc là tụi nó thương thầy rất nhiều. Vì vậy con nghĩ thầy nói đúng. Cho dù con chưa nói ra nhưng ba vẫn biết ba là người con yêu quý nhất trên đời, phải không ba?
Carbondale, 6/9/2006