Saturday, September 2, 2006

Lẩn thẩn

Ngồi buồn viết lẩn thẩn…

  1. Em T. hỏi sao lâu nay không thấy chị viết blog nữa, chị bận học à. Thật ra thì cũng bận thiệt vi kỳ này mình lấy tới 4 lớp, mà lớp nào cũng bài vở liên miên. Rồi mình còn ngồi viết truyện nữa chứ. Mình có mộng thành nhà văn đó mà.Image Tác phẩm đầu tay đưa cho vài người bạn thân đọc. Nói chung là ai cũng khen. (Khen xã giao?) Có mỗi Th. dám chê, nói hổng giống truyện. Tức quá. Hehe… Nhưng mà Th. còn nói sao không thấy viết về Th. trong đó. Bạn Th. thân mến ơi, Bé sẽ viết chuyện tình Las Vegas của Th. nha, chịu không? Chỉ sợ Th. đọc xong lại nói sao hổng thấy giống Th. mà giống Bé. Rồi có người ở Orange County phải thanh minh, thanh nga nữa!
  2. Dạo này hai đứa bạn chí cốt đang lo lắng chuẩn bị đám cưới của tụi nó. Nh. email hỏi “mày có còn nhớ chuyện ba người đàn ông trong cuộc đời mình không - một người mình yêu nhiều nhất, một người yêu mình nhiều nhất và cuối cùng là người mình lấy làm chồng? Tao hình như đã tới người thứ ba rồi đó. Mày đến người thứ mấy?” Tao cũng không biết nữa Nh. ơi! Có khi chưa đến người nào thì sao? Haha… Nhưng mà tao rất mong có ngày tao sẽ email cho mày và nói là tao đang gặp một người “3 in 1”. Vậy thì còn gì tuyệt vời hơn mày hả?
  3. Một vài đứa bạn khác sắp hoặc mới có em bé. Từ Pháp, L. mới nhắn tin “tao sinh em bé rồi, nặng 3,420 kg, dài 50 cm.”Chúc mừng mẹ tròn con vuông nha L.! Nhớ gửi hình tao xem em bé lai có xinh không nhen. Rồi H. cũng sắp sinh vào tháng 11. H. nói H. định đặt tên con là Ngọc, giống mình. Chao ôi, cái tên mới đẹp làm sao! Hihi…Image H. ơi, ai tên Ngọc cũng xinh đẹp, thông minh và đáng yêu hết đó! Nhưng cũng có trường hợp ngoại lệ (như ca sĩ Hồng Ngọc đó… Mình chẳng thể thích nổi!) Còn HH. nữa, cũng sắp lên chức mẹ rồi. Nó ơi, có nhớ mấy cái tên 3 đứa tụi mình ngồi đặt trước cho con năm kia không? Cứ theo đó mà làm nha!
  4. Tuần này nhận được email của một người lạ. Mình chưa biết đó là ai nhưng người đó có vẻ biết nhiều về mình. Vậy là có người thầm ngưỡng mộ và để ý mình.Image Email được viết rất lịch sự và chững chạc, mình nghĩ đó là người đàng hoàng. Nhưng cho dù thế nào, ít nhất người ta cũng khiến mình thấy vui vui vì mình biết mình tồn tại và có người đang nghĩ đến mình. Tại sao phải phức tạp mọi chuyện, đúng không anh?
  5. Kết luận: Đã đến lúc nên dừng vì cứ ngồi kể hết chuyện này đến chuyện kia thì đến tối vẫn chưa xong, mà mình còn quá chừng homework và take-home quiz cho weekend này. Nhưng cũng phải nghĩ ra một cái kết gì để xâu kết lại những chuyện lẩn thẩn này với nhau chứ nhỉ? Thì đây, cuộc sống là muôn màu. Hãy làm những gì mình thích vì có khi mình chẳng còn cơ hội thứ hai để làm điều đó. Hãy cứ cố gắng làm cho dù có thể gặp thất bại (như mình viết truyện mà bị chê). Nhưng chắc chắn mình cảm thấy vui vì có những người bạn bỏ thời gian để đọc những gì mình viết và chia sẻ với mình những khoảnh khắc đáng nhớ của họ (đám cưới hay sinh em bé). Thậm chí có người không quen biết còn quan tâm hỏi hang mình nữa kìa. Vì vậy, trong bức tranh muôn màu của cuộc sống đó, bạn bè là một mảng lớn có màu xanh hy vọng. Mình muốn tô màu xanh ở đây có được không?Image

No comments:

Post a Comment