Thương tặng Th. và 8 angles
Hôm nay là sinh nhật của Th. Trong số những bạn bè của mình, Th. được coi là bạn mới (gọi là mới vì mình chỉ mới biết Th. khi mình bắt đầu đi làm). Mỗi khi nhớ đến Th., mình lại nhớ về những “ngày đầu lưu luyến ấy”. Mình vẫn còn thấy rõ mồn một hình ảnh một bầy “con nít” 9 đứa vừa mới rời khỏi ghế nhà trường và lẫm chẫm bước vào một môi trường hoàn toàn mới mẻ. Lúc đó cả đám luôn túm tụm lại với nhau, ngước những đôi mắt “thơ ngây” nhìn các bậc đàn anh đàn chị (như chị T., anh Nh.) mà ngưỡng mộ. Thỉnh thoảng những trái tim “yếu ớt” lại “run” lên trước những cái nhìn “hăm dọa” và những lời răng đe của “sếp lớn”. Thế mới biết tình cảm luôn nảy sinh trong những hoàn cảnh “ngặt nghèo”! Cả đám dần dần yêu quý và giúp đỡ lẫn nhau để cùng vượt qua những tháng ngày “sóng gió” ấy. Quên làm sao được những buổi trưa cùng nhau đi ăn no căng bụng ở City View, những lần cả đám líu ríu nắm tay nhau đi trong công ty và bị sếp quở trách vì văn hoá nước ngoài không cho con gái nắm tay nhau. Rồi mọi người có nhớ tụi mình hay tụ họp mỗi tháng để cùng nâng ly “mừng một tháng an toàn” (chưa đứa nào bị đuổi) và cùng nhau giải tỏa stress bằng cách đem hết nỗi ấm ức của thân phận “tép riu” bị “đày đọa, áp bức” tâm sự với nhau cho nhẹ lòng và để bắt đầu một tháng mới.
Nhưng có lẽ kỷ niệm sâu sắc nhất là lần cả đám đi tàu lửa ra Nha Trang chơi. Cả đám ngồi trong cùng một khoang, kể đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, rồi đem chân ra so coi chân ai trắng hơn nữa. Hèn chi bác soát vé trên tàu cứ quả quyết cả đám này là sinh viên năm nhất, hoặc có khi là học sinh trung học đi học ở Sài Gòn và bây giờ đang về thăm nhà.J Bác đâu biết rằng dưới vẻ ngoài trẻ trung mơn mởn ấy là những “kiểm toán viên quốc tế” của một công ty “hàng đầu thế giới” (Cho tao mượn mấy chữ này của mày nha Lo.)
Đúng như Kh. vẫn hay nhận xét về nhóm mình, “mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười” - Lo. nhí nhảnh, La. đẹp trai, Kh. hài hước, Th. dịu dàng, Đ. duyên dàng, D. mạnh mẽ, Th. vô tư, H. kinh nghiệm (nên thường bị kêu là H. già) và mình là N. tự tin.J Chính những nét “không đụng hàng” ấy đã làm cho nhóm lúc nào cũng sinh động và vui vẻ. Nhưng có một điều mình chắc chắn ai cũng giống nhau. Bản chất ai cũng tốt, không hề nghi kỵ, ganh đua hay tìm mọi cách chơi xấu nhau để bản thân được nổi bật trong con mắt của sếp. Cả nhóm đã chứng minh rằng cho dù trong môi trường như vậy nhưng ai cũng giữ được tấm lòng, “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.”
Đúng sáu năm đã trôi qua kể từ ngày đầu gặp nhau. Bây giờ mỗi đứa một nơi, có khi đứa này mới thức dậy thì đứa kia mới chuẩn bị đi ngủ, có khi cả mấy năm chưa gặp lại nhau và cái mơ ước cả nhóm được tụ họp một lần để đi chơi Nha Trang một lần nữa coi bộ xa vời ngoài tầm tay lắm. Nhưng dù ở đâu, mỗi khi nhớ đến những năm tháng đã qua ấy, trong lòng mình luôn có một cảm giác ấm áp và hạnh phúc…
Và hôm nay những cảm giác ấy lại xâm chiếm mình khi mình nhớ đến sinh nhật Th. Sáu năm rồi, vậy mà mình cứ ngỡ mới ngày hôm qua… Thế là mình viết blog này như một lời chúc mừng sinh nhật gửi đến Th, cũng như một lời cảm ơn đến 8 angles. Mình rất trân trọng tình cảm của mọi người đã dành cho mình và mình nghĩ mình rất may mắn khi đã được gặp mọi người và đã có những tháng ngày tuyệt đẹp bên cạnh mọi người…
Th. ơi, sinh nhật vui vẻ nhé! I miss you all!