Wednesday, January 2, 2008

Ấm nồng

Tối nay ngồi lục lọi tủ, thấy hồi xưa mình chép bài thơ này từ báo nào đó. Đọc cho bạn T. nghe. Bạn nói hay hay, thế là chép lên đây cho mọi người đọc.

Xin anh đừng là mây bay

Suốt đời em không với tới

Xin anh đừng là con suối

Bởi nguồn sẽ đổ về sông

Xin anh đừng là vừng đông

Cho em chói lòa đôi mắt

Xin anh đừng là khoảnh khắc

Để rồi tan biến hư vô

Anh đừng là ngôi nhà to

Để em đi qua ngần ngại

Anh đừng là bờ, là bãi

Đổi thay dâu bể cuộc đời

Anh cứ là anh, thế thôi

Ấm nồng vòng tay thân thiết

Nơi em gục vào quên hết

Khổ đau cơ cực đời thường.

(Sưu tầm)

No comments:

Post a Comment