Monday, December 22, 2008

CHAT

Em không thích chat như nhiều người khác. Em chẳng thấy chat có gì vui, chỉ tốn thời gian. Em ghét những lúc đang tập trung làm việc, lại có những nick nhảy vào màn hình nói vài ba câu vớ vẩn. Thế là em có những quy tắc của riêng em: không chat trong giờ làm việc, không chat với người lạ và luôn luôn invisible để mọi người khỏi làm phiền.

Gần đây em lại phá vỡ những quy tắc đó vì một người … xa lạ. Hôm nào đi làm em cũng online từ sáng đến chiều để người đó thấy em online. Hôm nào người đó không nhảy vào màn hình của em, dù chỉ là vài ba câu vớ vẩn, là em thấy thiếu thiếu điều gì đó. Đôi lúc em phải kềm lòng để không phải là người nhảy vào nói hello trước.

Hôm nay người ta nói ghét mấy thứ blog, facebook hay photo flickr. Mấy thứ này em đều có và em thấy có cái hay chứ. Ít ra là em có thể kiểm soát lúc nào em thích vào xem, chứ không tự dưng có những màn hình nhảy vào chat lúc em đang bận. Em trả lời em thì không thích chat. Email thì hay hơn. Nửa tiếng viết email nói được quá trời chuyện, còn chat từ sáng đến giờ chẳng nói được chuyện gì ra đầu đuôi… Người ta giận hay muốn chọc tức em, em chưa biết… Thế là cái nick vẫn hay sáng đèn xanh xanh cùng em bấy lâu nay bỗng nhiên tắt mất. Sau đó em nhận được bốn email, mỗi email có một câu. Bây giờ mình sẽ email cho nhau, không chat nữa em ha. Em có gì cứ email cho anh. Anh sẽ trả lời em nhanh, trong vòng 1 ngày em há. Đến giờ anh đi về rồi, bye em.

Bỗng dưng em thấy giận anh quá. Thế là em nghĩ em phải kể tội anh trên blog này. Có điều sẽ chẳng bao giờ anh đọc được. Anh ghét blog mà. Hay là em sẽ nghĩ một câu status gì để bêu xấu anh trên Facebook nhỉ. Mà anh chẳng có account trên Facebook để xem. Em cũng định lấy một tấm hình nào thiệt xấu của anh để post trên Flickr. Mà anh có bao giờ vô Flickr để coi đâu…

Thôi em nghĩ ra rồi. Em sẽ gửi cho anh một email như thế này “Trước kia, em không thích chat anh ạ. Chat làm gì để nói những điều hiển nhiên kiểu như trái đất quay quanh mặt trời. Nhưng từ khi chat với anh, em nhận ra một vài điều mới mẻ xung quanh. Em bỗng thấy anh là mặt trời. Và hình như em đang quay quanh anh...”

Saturday, November 15, 2008

10 things I hate about you

Em ghét anh lúc nào cũng đi làm về sớm hơn em. Lúc nào anh cũng là người tạm biệt em về trước, bỏ em ngồi lại bơ vơ và bỗng dưng buổi chiều trở nên dài lê thê đối với em.

Em ghét anh lúc nào cũng chọc em theo cách đủ thông minh để em không biết đối đáp lại thế nào ngoại trừ nhe răng ra cười hì hì hoặc làm mặt giận để anh phải năn nỉ.

Em ghét anh những khi anh gọi điện thoại cho em mà giả vờ kiếm em Lan hay em Huệ nào đó, rồi chặc lưỡi nói thôi anh lỡ gọi cho em rồi thì nói chuyện với em một chút vậy.

Em ghét anh khi anh lắc đầu nói anh có gọi cho em đâu dù em thấy có 3 missed calls từ private number. Phải chi số điện thoại của anh hiện ra thì em đã có thể dùng làm bằng chứng rồi nhỉ.

Em ghét anh vì những buổi sáng em đi làm, hăm hở online để nhìn thấy tên anh cũng sáng đèn nhưng anh lại chẳng chào em. (Em biết là anh bận nhưng vẫn để em thấy anh online. Thế là em lại mỉm cười và thấy ấm áp khi biết anh đang ở bên em.)

Em ghét anh khi anh ở quá xa em mà em lại có cảm giác rất gần.

Em ghét giọng nói đặc biệt của anh, không lẫn với ai cả.

Em ghét cái cách anh cười haha mỗi khi em kể chuyện gì tức cười.

Em ghét anh khi biết anh có nhiều sở thích giống em và đặc biệt anh cũng yêu thích bộ phim “10 things I hate about you.”

Và cuối cùng, em ghét anh vì cái cách anh chẳng hề ghét em chút nào cả cho dù em có ghét anh thêm 1.000 điều đi nữa…

I hate the way you talk to me
And the way you cut your hair.
I hate the way you drive my car.
I hate it when you stare.
I hate your big dumb combat boots
And the way you read my mind.
I hate you so much it makes me sick.
It even makes me rhyme.

I hate it...
I hate the way you're always right.
I hate it when you lie.
I hate it when you make me laugh;
Even worse when you make me cry.

I hate it when you're not around
And the fact that you didn't call,
But mostly I hate the way I don't hate you;
Not even close;
Not even a little bit;
Not even at all.

Sunday, November 2, 2008

THÁNG MƯỜI MỘT

Mọi người quen đều biết tại sao nó thích tháng mười một nhất.

Nó đã nhận được quà sớm từ mấy ngày trước của một người em trai thương mến ở xa. Khi nó đem chú gấu bông cứu hỏa ở xứ sở sương mù về văn phòng sau bữa ăn trưa, ai ở văn phòng cũng reo lên thích thú với chú gấu xinh xắn và đáng yêu này. Thật là cảm động vì đã lâu lắm hai chị em không còn thường xuyên liên lạc nhưng em vẫn luôn dành tình cảm thương mến cho chị, nghĩ về chị và ngày đặc biệt trong tháng mười một này.

Sáng ngày 1, H gọi điện thọai từ rất sớm hỏi nó định tố chức như thế nào. Nó kể cho T nghe, T hỏi nó sau này nó có ghen khi chồng nó vẫn còn liên lạc và nhớ ngày sinh nhật của người yêu cũ. Nó không biết. Nhưng nếu ai cũng cắt đứt rạch ròi sau một mối quan hệ xa cách hay tan vỡ thì có khi chẳng ai nhớ đến nó trong tháng mười một nữa.

Sáng ngày 2, nó có hẹn đi ăn sáng. Anh T thông báo sắp lấy vợ. Chị N quay sang nó hỏi em có thể lấy ai đó sau khi quen biết chỉ vài tháng như anh T không. Nó không biết. Tương lai sao nói trước được chị nhỉ và nó bâng quơ nghĩ đến một người.

Ngày mai là ngày 3. Còn một tuần nữa để nó suy nghĩ liệu có nên nói với người ta về một ngày-bình-thường-nhưng-đặc-biệt trong tháng mười một này không?

Friday, September 19, 2008

TA VÀ NÓ

(Ta: ngôi thứ nhất, số ít.

Nó: ngôi thứ hai, có khi số ít, có khi số nhiều.

Không biết ai là đứa nghĩ ra cách xưng hô này nhưng Ta thích vô cùng vì nó rất đặc trưng và không lẫn lộn đâu được. Ta khoái cái nữa là vì cách xưng hô này khiến nhiều người nhầm lẫn và chẳng hiểu được tụi mình đang nói chuyện gì, về ai. Chẳng hạn, Nó hỏi Ta “Nó đi đâu vậy?” mà đứa bên cạnh không biết là Nó đang hỏi Ta, con nhỏ đó cứ đinh ninh là Nó đang hỏi về một con nhỏ hay thằng nhỏ thứ ba nào đó.)

Ta quen 2 Nó vì tụi mình học chung với nhau bốn năm cấp hai ở TNSP. Lúc đó Ta bé xíu như ốc tiêu còn 2 Nó đã to, cao (bằng bây giờ) và ra dáng thiếu nữ lắm rồi. Ta hay bị mấy thằng con trai bắt nạt, ăn hiếp (những trò trẻ con đấy mà, như là giựt tập, giựt thước của Ta.) Mà tính Ta hay mít ướt. Thế là Nó bao giờ cũng xuất hiện hiên ngang, tay chống nạnh, chỉ tay vào mặt thằng đó “Trả lại cho con N. ngay.” Tụi con trai sợ Nó vì Nó là lớp phó kỷ luật mà. Lên lớp 8, Ta vẫn không lớn hơn bao nhiêu, cứ bị bạn bè chọc là “bà lùn”. Hèn gì chẳng có một “cái đuôi” nào theo Ta. Hic... Trong khi 2 Nó xinh đẹp nên có quá trời các anh lớp 9 theo đuổi. Ta cứ thế được “hưởng ké” các chầu kem, chè, bột chiên miễn phí. Rồi đến lớp 9, ba đứa vẫn học chung, vẫn chơi chung nhóm. Ta nhớ có lần Ta giận lẫy vì có chuyện gì đó mà 2 Nó không kể Ta nghe. Ta nghĩ là 2 Nó muốn tách Ta ra khỏi nhóm. Hôm sau Ta đi học, gặp 2 Nó đạp xe chở nhau đi học chung, Ta càng thêm giận 2 Nó. Thế là Ta đạp xe qua đường khác, không thèm chạy theo kêu 2 Nó như mọi lần. Vậy mà vẫn đến trường cùng một lúc. Ta không nói chuyện với 2 Nó, làm mặt lạnh, xách cặp chạy thẳng vô lớp. 2 Nó có nhớ 2 Nó chạy theo và giải thích với Ta, còn Ta thì khóc quá trời không. Ta vẫn còn nhớ và vẫn còn xấu hổ vì tính ghen tị của mình. Nhưng rồi hiểu lầm nào cũng được giải quyết hết và Ta và 2 Nó vẫn luôn khắn khít với nhau khi lên cấp 3. Có một đứa học khác lớp nhưng khi nào tan học thì 2 đứa còn lại vẫn đứng chờ để về chung. Ta nhớ có lần xe đạp của Ta bị đứt thắng, 2 Nó phải đi hai bên, mỗi lúc Ta cần thắng lại, Ta kêu lên thì 2 Nó dùng tay kéo xe Ta lại. Bữa đó về đến nhà mà 3 đứa được một trận cười no bụng.

Rồi khi lên đại học, 3 đứa học 3 trường khác nhau. Môi trường mới, bạn bè mới, những lo toan mới… Nhưng mỗi lần gặp 2 Nó, Ta vẫn cảm giác mình gặp nhau thường xuyên lắm.. Ta thỉnh thoảng vẫn nhớ quán cà phê Mộ ở Thanh Đa. Lâu lâu tụi mình cùng cúp cua trốn ra đó ngồi từ 7 giờ sáng, nhìn khung cảnh huyền ảo bên kia bờ sông và kể nhau nghe nhiều truyện cười mới sưu tập được. Sau này ai cũng khen Ta sao Ta biết nhiều truyện cười vậy, đó là nhờ Ta và 2 Nó “tâm đầu ý hợp” trong khoản mục này, Nó nhỉ.

Khi tụi mình đi làm thì thời gian gặp nhau cũng ít dần, nhưng Ta không nghĩ tình cảm của tụi mình cũng ít theo. Có khi cả năm tụi mình gặp nhau chỉ có 3 lần vào 3 ngày sinh nhật của 3 đứa lần lượt vào 3 tháng 9, 10,11. Bạn trai Ta hay chọc Ta là “bạn thân một năm 3 lần” và không tin là mình vẫn duy trì được một tình bạn thân thiết dù gặp nhau ít ỏi như vậy. Nhưng Ta vẫn chun mũi và xác nhận 2 Nó là bạn thân nhất của Ta và Ta chỉ có vài người bạn thân thôi. Ta nhớ có lần mình ngồi uống nước và còn đặt tên trước cho con cái của nhau sau này, rồi phân công con đứa nào lấy con đứa nào. Bây giờ 1 Nó đã có con và đã lấy đúng cái tên ngày nào tụi mình cùng nhau chọn. Nó còn lại thì cũng yên ổn rồi và chắc cũng sắp cần đến cái tên ngày nào. Còn Ta thì vẫn chưa biết khi nào mới giống 2 Nó đây.

Hồi đó 3 đứa hay ngồi tranh nhau ai lấy chồng trước, ai cũng không muốn là người cuối cùng vì sợ bị lẻ loi. Ta không nhớ rõ Ta cuối cùng giành được vị trí thứ mấy, mà bây giờ Ta lại là người cuối cùng. Với nhiều bạn bè khác, Ta bắt đầu ngại gặp mọi người vì ai cũng hỏi han Ta chừng nào lấy chồng. Còn không thì Ta thấy lạc lõng khi mọi người nói chuyện chồng con, tả sữa, trong khi Ta vẫn còn loay hoay với câu hỏi có tình yêu đích thực trên đời này không (như thuở mười tám đôi mươi.) Nhưng mà đối với 2 Nó thì Ta không hề thấy lẻ loi. Ta quan tâm đến cuộc sống của 2 Nó, đến chuyện con cái và nhiều chuyện linh tinh khác. Và 2 Nó cũng không bao giờ dò xét soi mói chuyện vì sao Ta vẫn độc thân, mà 2 Nó làm cho Ta cảm thấy được chia sẻ, cảm thông. Và quan trọng hơn hết là Ta cảm thấy Ta được yêu thương. Vẫn là những tình cảm trong sáng và thơ ngây từ ngày đầu học chung với nhau ở lớp 6 và ngày càng sâu sắc và bền vững theo thời gian.

Ta viết những dòng này vào khi ngày mai Ta có hẹn gặp 2 Nó để mừng sinh nhật chung cho 3 đứa. (Bây giờ có khi anh bạn ngày nào của Ta sẽ phải gọi 2 Nó là “bạn thân một năm 1 lần.) Nhưng có gì đâu, gặp nhau ít thì càng trân trọng thời gian bên nhau chứ sao. Đúng không Nó?

Cuối cùng, Ta muốn nói cám ơn 2 Nó vì Nó đã bên cạnh Ta suốt 18 năm nay, đã chia sẻ với Ta nhiều vui buồn trong cuộc sống. 2 Nó đã thật sự góp phần làm cho cuộc sống của Ta có nhiều ý nghĩa và hạnh phúc. Ta vẫn chưa tìm ra câu trả lời cho tình yêu trai gái đích thực có tồn tại hay không. Nhưng Ta biết chắc chắn là có tình bạn đích thực. Đó là tình cảm giữa Ta và 2 Nó.

CHÚC MỪNG SINH NHẬT 30 CỦA TA VÀ NÓ!

Tuesday, July 29, 2008

Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ

Mấy ngày gần đây, tôi nhận được nhiều tin không vui về những người bà con và người quen biết của tôi. Những tin đó khiến tôi cảm giác cuộc sống thật mong manh và ngắn ngủi. Không ai biết trước được cuộc sống của mình sẽ chấm dứt ở đâu. Tôi tự hỏi là nếu con người có khả năng biết trước khi nào mình sẽ phải rời bỏ cuộc sống này thì mình có thể sắp xếp mọi thứ tốt đẹp hơn, hay ít ra là sẽ sống có trách nhiệm và tích cực hơn hay không.

Tôi nhớ lại mười mấy năm về trước, khi tôi còn là một cô bé mười ba, mười bốn tuổi, ông nội tôi, khi đó đã hơn tám mươi, có lần nói với tôi là “Bé ơi, con biết không, cuộc sống này thấy vậy mà trôi qua nhanh lắm. Ông nhìn lại 80 năm của ông trôi qua như chớp mắt. Có nhiều cái ông chưa kịp làm nữa. Nhanh lắm, Bé ơi…” Lúc đó tôi nghĩ thầm trong bụng ông nội già nên lẩn thẩn rồi. Tôi thấy sao lâu quá tôi chưa lớn nổi đây nè, cứ mãi bị coi là một đứa con nít, bị ba me la rầy hoài. Lúc đó tôi ao ước thời gian qua nhanh nhanh để tôi lớn mau, để được tự ý làm những gì tôi thích.

Thật ra tôi không cần ước thì cuộc sống vẫn cứ thế vùn vụt lao đi. Giờ ngồi đây, tôi giật mình nhìn lại, tôi nhớ lại lời ông nội thủ thỉ bên tai tôi ngày nào và tôi thấm thía lời ông nói. Vậy nói như lời bài hát “sáu mươi năm cuộc đời” thì tôi đã bước qua phía bên kia quả đồi rồi đó nhỉ. Hèn gì hôm qua thằng em tôi viết email chọc tôi là “over the hill” và gọi tôi là “bà chị già ế ơi.” Tôi viết lại cho nó và giảng đạo nó một bài về cuộc đời này. Hy vọng nó không nghĩ thầm trong bụng là bà chị già này bắt đầu lẩn thẩn rồi như ngày nào tôi nghĩ về ông tôi như vậy. Tôi mong là nó hiểu ý tôi muốn nói với nó (và với cả tôi) rằng “cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ”…

Thursday, July 10, 2008

Em và tôi

Vậy là em đã xa tôi nửa vòng trái đất. Tôi cũng không nhớ là tôi bắt đầu thân với em từ khi nào. Tôi cũng chưa hiểu tại sao tôi có thể thân với em vì em không có gì nổi bật. Em rất bình thường trong khi tôi vốn thích những người xinh đẹp và nhí nhảnh. Có lẽ tôi thích em vì em thông minh giống tôi? Hay vì em quá dữ trong khi tôi hiền lành nên tôi cần ai đó để che chở?

Trong suốt thời gian quen em, em luôn cùng tôi chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống. Em cũng là người động viên tôi phải cố gắng theo đuổi giấc mơ những khi tôi nhụt chí. Những lúc đó em hay hỏi tôi “Chị sao vậy, mọi ngày chị tự tin lắm mà?” Còn những khi tôi quá kiêu ngạo, em lại là người nhắc tôi bằng cái bĩu môi “Này, chị soi gương lại đi. Chị không phải là hoa hậu Mai Phương Thúy đâu nha.” Em luôn là người tôi nghĩ đến mỗi khi tôi có vấn đề rối rắm trong chuyện tình cảm. Và em luôn làm cho tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì em lúc nào cũng hiểu tôi, và hơn hết là yêu quý tôi như một người chị.

Tôi không biết tôi có xứng đáng là một người chị không vì trong nhiều trường hợp, em giống chị hai của tôi hơn. Em sẵn sàng “ra tay” bảo vệ và bênh vực tôi. Tôi thấy tôi yếu đuối quá còn em mạnh mẽ biết bao. Nhưng tôi biết cho dù em có mạnh mẽ như thế nào thì em vẫn chỉ là một cô gái cần được che chở. Và tôi cầu mong ở nơi ấy có một người sẽ nhận thấy dưới dáng vẻ lầm lì và “hung dữ” ấy bóng dáng thiên thần ở trái tim em. Thiên thần thì chắc chắn sẽ được hạnh phúc, em iêu ạ!

Monday, April 28, 2008

BLOG, EM VÀ CHUYẾN TÀU CUỘC ĐỜI

Tuần trước em đi Hà Nội, em gặp một người bạn ở sân bay. Bạn hỏi em dạo này bận rộn lắm hay sao mà không thấy em viết blog nữa. Hôm nay em đi ăn trưa với một người bạn khác. Bạn cũng nhắc em là lâu quá em không viết gì mới. Em nhận ra cũng có nhiều người quan tâm đến em và thích đọc những gì em viết.

Có người comment hầu hết trên mỗi bài viết của em như một cách chia sẻ và động viên em. Có người thỉnh thoảng đọc và thỉnh thoảng comment. Có người chỉ đọc nhưng chẳng bao giờ comment (vì không biết nói gì hay vì sợ bị lộ tung tích?) Cũng có người lúc trước rất đều đặn xuất hiện ở mục comment nhưng sau này vắng bóng dần.

Em tự hỏi liệu anh nằm trong nhóm nào trên đây. Có lúc nào đó anh không buồn comment hay đọc những gì em viết nữa?

Thật ra, mục đích của em đâu phải có nhiều người comment. Nếu muốn vậy thì em đã cho nhiều người khác vô đọc hoặc để blog ở chế độ public rồi, chứ em đâu có chỉ cho một số những người bạn và người thân thiết đọc như bây giờ.

Nhưng em chỉ hỏi anh như vậy thôi, chứ em không buồn gì hết. Em nhớ có người ví cuộc đời này như một chuyến tàu. Có người sẽ đi lâu với em (như ba mẹ, em trai hay bạn bè thân), nhưng cũng có người chỉ lên gặp em ở một trạm, rồi xuống trạm kia, thậm chí có người rồi mình sẽ chẳng còn nhớ là mình đã từng gặp họ nữa. Nhưng điều quan trọng là làm sao giữ được người mình thương yêu đi cũng với mình mãi mãi hay ít ra là cũng đến ga cuối cùng của mình hoặc của họ.

Vậy em phải làm sao để lúc nào anh cũng sẽ đọc blog của em?