Friday, May 29, 2009

Hãy để chúng ta đưa nhau về trong thương nhớ...

(Nguyễn Phong Việt)

Không phải con đường nào cũng đẹp như một ước mơ
hãy để chúng ta đưa nhau về...
trong thương nhớ...

Có lẽ không ai muốn nhắc về ngày mai lần nữa
có lẽ khoảnh khắc này là thứ còn lại sau tất cả
có lẽ nên mỉm cười để cảm ơn một phần duyên nợ
có lẽ nên dành cho những cơn mưa tối tìm về trên vòm cây than thở
và chúng ta chỉ giữ lại bình yên...

Hãy để chúng ta đưa nhau về như một thói quen
rồi từ mai sẽ từ bỏ...
rồi từ mai có thể người sẽ đi về cùng ai đó...
rồi từ mai một trong hai chúng ta phải học lại cách bày tỏ...
rồi từ mai biết rằng còn quá ít niềm vui được xếp dưới đáy cuộc đời vốn nhiều đau khổ...
làm sao mới tìm thấy được nhau trên con đường này?

Hãy xắn tay áo cao lên một chút để chạm vào cái lạnh đêm nay
vén tóc cho vành tai mà nghe rét buốt
chúng ta cần hôn nhau như lần đầu biết hôn mà vẫn cười khúc khích
cho phép mình nhìn thấy cả quãng đời vào một giây phút
để dù mai sau có đánh mất
vẫn biết cách tìm lại trong giấc mơ!

Hãy để chúng ta đưa nhau về như những ngày xưa
trong tim vang tiếng chuông gió
mỗi bước chân đều có một giọt sương nhắc nhở
mỗi tiếng cười đều có một vì sao cùng rạng rỡ
như thiên đường...

Đừng trách gì và cũng đừng ủi an
hết con đường này sẽ đến con đường khác
biết thế sao chúng ta vẫn muốn dừng mãi nơi con đường đang bước
biết thế sao chúng ta vẫn muốn hoán đổi tương lai thành kí ức
biết thế sao chúng ta cứ phải tự nhủ mình đừng khóc
khi khoé mắt rung lên...

Hãy để chúng ta đưa nhau về trên đường vắng lặng im
vì nhìn thấy nhau còn hơn vạn lời nói
vì được xác tín niềm tin rằng chúng ta chưa bao giờ nông nổi
kể cả khi cần phải đánh đổi
một phần đời...

Hãy để chúng ta đưa nhau về
dù là tận xa xôi *...

* Hãy chọn con đường dài nhất để bước đi bên cạnh nhau khi chúng ta không thể biết yêu thương kia tan vỡ vào lúc nào…

Sunday, February 22, 2009

Ông và tui

Tui có nhiều bạn trai nhưng tui chỉ có kêu một mình ông là “ông” và xưng “tui” như vầy. Nếu ai đó hỏi tui có tin vào tình bạn giữa nam và nữ không, tui cũng sẽ hơi ngập ngừng với câu trả lời. Bản thân tui thấy thế nào cũng có phát sinh tình cảm của một trong hai người. Mấy người bạn trai thân hiện nay của tui cũng vậy, thế nào trước đây cũng là người yêu cũ của tui, hay là đơn phương thích tui… Nhưng mà tui với ông không phải như vậy.

Nghĩ cũng tức cười há ông. Tui với ông nhìn cũng xứng đôi quá mà. Trong mắt tui, ông khá đẹp trai (cho dù dạo này ông hơi mập). Ông thông minh, học giỏi, nói tiếng Anh hay, con nhà giàu nhưng không chảnh chẹ. Tui biết ông là một người rất tình cảm mặc dù bề ngoài có vẻ hơi lầm lì, ít nói. Ông cũng hay đọc blog tui mặc dù không bao giờ thấy ông để lại một cái comment nào. Nhưng mỗi khi tui buồn, ông đều nói chuyện rất nhiều để an ủi tui. Tui còn nhớ hồi xưa, chắc chừng 5-7 năm về trước, ông viết email cho tui khi biết tui thất tình sau khi chia tay bạn trai. Ông hỏi tui có dám đánh đổi gia đình, bạn bè (trong đó có ông) để lấy được tình cảm của người kia không. Nhờ câu hỏi đó của ông mà tui không còn thấy buồn hay day dứt nữa. Lúc đó tui nghĩ ông vậy mà cũng sâu sắc và tâm lý ghê. Nói túm lại là tui hổng thấy ông có điều gì để chê hết. Mấy người làm chung với tui cũng thắc mắc là sao tui lại để “sổng” ông vô tay người khác như vậy.

Ừ lạ héng. Sao tui với ông không yêu nhau mặc dù tui với ông có quá trời cơ hội để phát sinh tình cảm? Tui nhớ hoài mười ngày ông ở Carbondale chơi với tui. Ông là người con trai xa lạ đầu tiên ngủ với tui chung một phòng. Ông với tui đi chụp hình khắp trường tui. Có tấm ảnh tui với ông ngồi dựa lưng vô nhau trên bãi cỏ khiến cho bồ của ông khi xem ảnh này lên cơn ghen với tui nữa. Tui còn nhớ ông nấu bún cá cho tui ăn và ông nói bồ ông còn chưa được ăn đồ ông nấu mà tui được ăn. Rồi lúc ông ngồi đàn ở cây piano đặt ở Student Center, lúc đó hình như ông đang đàn bài “Right here waiting” thì tụi sinh viên đi ngang qua, thấy vậy trầm trồ khen ông với tui là một cặp đẹp đôi và ông thật là ngọt ngào. Lúc đó tui mắc cỡ ghê vì ông với tui có gì đâu mà mọi người hiểu lầm quá xá…

Nhưng cũng may là tui với ông hổng có gì ngoài tình bạn trong sáng. Không thôi giờ này tui thất tình lắm nhỉ vì tuần sau ông đi lấy vợ rồi. Lúc đó ai ngồi nói chuyện hay email an ủi tui đây. Ừ, thiệt là may là tui với ông chỉ là bạn nên tui mừng lắm khi thấy ông lấy được người ông yêu. Thiệt là may cho tui nữa là tui có một người bạn tốt và đáng yêu như ông, luôn quan tâm và chia sẻ mọi vui buồn với tui. Trước ngày ông đi lấy vợ, tui muốn nói với ông là lúc nào tui cũng muốn là bạn thân của ông (và cả vợ ông nữa) và cầu chúc hai vợ chồng ông thật nhiều hạnh phúc.

Monday, February 16, 2009

Như chưa bắt đầu

Đêm Valentine, đi đâu cũng thấy người ta đứng bán bông hồng và em bỗng mỉm cười nhớ lại Valentine cách đây 11 năm. Hình đó là Valetine đầu tiên của em, hay đúng ra đó là Valentine xa nhất mà em còn nhớ. Năm đó em cùng năm sáu người bạn thân ở đại học đứng bán hoa hồng trên đường Ba Tháng Hai. Em phải nói dối ba mẹ là đi học thêm vì em biết thế nào ba mẹ em cũng chẳng cho đứa con gái cưng của mình đứng ngoài đường bán bông như thế. Lúc đó em đang để ý một cậu bạn trong nhóm. Chắc cũng vì cậu ấy cao nhất lớp và cũng học giỏi nhất lớp. Vừa đứng bán em vừa liếc mắt coi cậu ấy có để ý gì mình không. Nhưng hình như cậu chẳng thèm để ý gì em cả. Duy chỉ có một lúc, em mỏi chân quá, bèn ngồi bệt xuống đất nên cậu lấy chân đá vào lưng em và bảo em đứng dậy mau, ngồi vậy thì sao bán được. Hôm ấy em chỉ bán được đến 8 giờ tối vì đến giờ “giới nghiêm” phải về nhà. Hôm sau nghe tụi bạn nói lại là cuối cùng cũng bán được gần hết đống hoa, còn lại thì mỗi đứa đem về một vài cái. Nghe đâu cậu ấy đem đến nhà một cô bạn xinh đẹp trong lớp để tặng. Nghe đến đây lòng em bừng bừng nổi giận. Giờ nghĩ lại thấy em vô lý nhỉ, cậu ấy đã là gì của em đâu mà em lại ghen...

Không hiểu sao em lại nhớ rõ Valentine năm đó nhất, dù em chẳng nhận được hoa hồng, chocolate hay lời chúc ngọt ngào từ ai cả. Nhưng em nghĩ cũng nhờ Valentine năm đó cùng nhau đứng bán bông mà chỉ một tháng sau đó cậu bạn ấy và em chính thức quen nhau. Mối tình đầu của em khởi đầu như thế đó. Sau này em nhớ là em có trách cậu ấy sao hôm đó cậu lại đem hoa hồng đến tặng cô gái kia. Cậu phân bua rằng bông đó là bông bán ế mà, làm sao đem tặng em được. Em xứng đáng được tặng bông hồng tươi tắn từ sáng sớm kìa. Cậu ấy cũng khéo nịnh nhỉ. Nhưng cậu ấy đã giữ đúng lời hứa vì những mùa Valentine bên nhau, bao giờ em cũng nhận được hoa hồng tươi thắm từ sáng tinh mơ…

Bây giờ nghĩ lại em thấy những phút giây ban đầu ấy thật đẹp. Có khi nào mọi chuyện cứ “như chưa bắt đầu” vậy mà lại hay không nhỉ? Và em lại thầm hát…

“ Xin yêu thương như chưa bắt đầu

Xin quen nhau như quen phút đầu

Vẩn vơ kỷ niệm yêu dấu…”

Monday, December 22, 2008

CHAT

Em không thích chat như nhiều người khác. Em chẳng thấy chat có gì vui, chỉ tốn thời gian. Em ghét những lúc đang tập trung làm việc, lại có những nick nhảy vào màn hình nói vài ba câu vớ vẩn. Thế là em có những quy tắc của riêng em: không chat trong giờ làm việc, không chat với người lạ và luôn luôn invisible để mọi người khỏi làm phiền.

Gần đây em lại phá vỡ những quy tắc đó vì một người … xa lạ. Hôm nào đi làm em cũng online từ sáng đến chiều để người đó thấy em online. Hôm nào người đó không nhảy vào màn hình của em, dù chỉ là vài ba câu vớ vẩn, là em thấy thiếu thiếu điều gì đó. Đôi lúc em phải kềm lòng để không phải là người nhảy vào nói hello trước.

Hôm nay người ta nói ghét mấy thứ blog, facebook hay photo flickr. Mấy thứ này em đều có và em thấy có cái hay chứ. Ít ra là em có thể kiểm soát lúc nào em thích vào xem, chứ không tự dưng có những màn hình nhảy vào chat lúc em đang bận. Em trả lời em thì không thích chat. Email thì hay hơn. Nửa tiếng viết email nói được quá trời chuyện, còn chat từ sáng đến giờ chẳng nói được chuyện gì ra đầu đuôi… Người ta giận hay muốn chọc tức em, em chưa biết… Thế là cái nick vẫn hay sáng đèn xanh xanh cùng em bấy lâu nay bỗng nhiên tắt mất. Sau đó em nhận được bốn email, mỗi email có một câu. Bây giờ mình sẽ email cho nhau, không chat nữa em ha. Em có gì cứ email cho anh. Anh sẽ trả lời em nhanh, trong vòng 1 ngày em há. Đến giờ anh đi về rồi, bye em.

Bỗng dưng em thấy giận anh quá. Thế là em nghĩ em phải kể tội anh trên blog này. Có điều sẽ chẳng bao giờ anh đọc được. Anh ghét blog mà. Hay là em sẽ nghĩ một câu status gì để bêu xấu anh trên Facebook nhỉ. Mà anh chẳng có account trên Facebook để xem. Em cũng định lấy một tấm hình nào thiệt xấu của anh để post trên Flickr. Mà anh có bao giờ vô Flickr để coi đâu…

Thôi em nghĩ ra rồi. Em sẽ gửi cho anh một email như thế này “Trước kia, em không thích chat anh ạ. Chat làm gì để nói những điều hiển nhiên kiểu như trái đất quay quanh mặt trời. Nhưng từ khi chat với anh, em nhận ra một vài điều mới mẻ xung quanh. Em bỗng thấy anh là mặt trời. Và hình như em đang quay quanh anh...”

Saturday, November 15, 2008

10 things I hate about you

Em ghét anh lúc nào cũng đi làm về sớm hơn em. Lúc nào anh cũng là người tạm biệt em về trước, bỏ em ngồi lại bơ vơ và bỗng dưng buổi chiều trở nên dài lê thê đối với em.

Em ghét anh lúc nào cũng chọc em theo cách đủ thông minh để em không biết đối đáp lại thế nào ngoại trừ nhe răng ra cười hì hì hoặc làm mặt giận để anh phải năn nỉ.

Em ghét anh những khi anh gọi điện thoại cho em mà giả vờ kiếm em Lan hay em Huệ nào đó, rồi chặc lưỡi nói thôi anh lỡ gọi cho em rồi thì nói chuyện với em một chút vậy.

Em ghét anh khi anh lắc đầu nói anh có gọi cho em đâu dù em thấy có 3 missed calls từ private number. Phải chi số điện thoại của anh hiện ra thì em đã có thể dùng làm bằng chứng rồi nhỉ.

Em ghét anh vì những buổi sáng em đi làm, hăm hở online để nhìn thấy tên anh cũng sáng đèn nhưng anh lại chẳng chào em. (Em biết là anh bận nhưng vẫn để em thấy anh online. Thế là em lại mỉm cười và thấy ấm áp khi biết anh đang ở bên em.)

Em ghét anh khi anh ở quá xa em mà em lại có cảm giác rất gần.

Em ghét giọng nói đặc biệt của anh, không lẫn với ai cả.

Em ghét cái cách anh cười haha mỗi khi em kể chuyện gì tức cười.

Em ghét anh khi biết anh có nhiều sở thích giống em và đặc biệt anh cũng yêu thích bộ phim “10 things I hate about you.”

Và cuối cùng, em ghét anh vì cái cách anh chẳng hề ghét em chút nào cả cho dù em có ghét anh thêm 1.000 điều đi nữa…

I hate the way you talk to me
And the way you cut your hair.
I hate the way you drive my car.
I hate it when you stare.
I hate your big dumb combat boots
And the way you read my mind.
I hate you so much it makes me sick.
It even makes me rhyme.

I hate it...
I hate the way you're always right.
I hate it when you lie.
I hate it when you make me laugh;
Even worse when you make me cry.

I hate it when you're not around
And the fact that you didn't call,
But mostly I hate the way I don't hate you;
Not even close;
Not even a little bit;
Not even at all.

Sunday, November 2, 2008

THÁNG MƯỜI MỘT

Mọi người quen đều biết tại sao nó thích tháng mười một nhất.

Nó đã nhận được quà sớm từ mấy ngày trước của một người em trai thương mến ở xa. Khi nó đem chú gấu bông cứu hỏa ở xứ sở sương mù về văn phòng sau bữa ăn trưa, ai ở văn phòng cũng reo lên thích thú với chú gấu xinh xắn và đáng yêu này. Thật là cảm động vì đã lâu lắm hai chị em không còn thường xuyên liên lạc nhưng em vẫn luôn dành tình cảm thương mến cho chị, nghĩ về chị và ngày đặc biệt trong tháng mười một này.

Sáng ngày 1, H gọi điện thọai từ rất sớm hỏi nó định tố chức như thế nào. Nó kể cho T nghe, T hỏi nó sau này nó có ghen khi chồng nó vẫn còn liên lạc và nhớ ngày sinh nhật của người yêu cũ. Nó không biết. Nhưng nếu ai cũng cắt đứt rạch ròi sau một mối quan hệ xa cách hay tan vỡ thì có khi chẳng ai nhớ đến nó trong tháng mười một nữa.

Sáng ngày 2, nó có hẹn đi ăn sáng. Anh T thông báo sắp lấy vợ. Chị N quay sang nó hỏi em có thể lấy ai đó sau khi quen biết chỉ vài tháng như anh T không. Nó không biết. Tương lai sao nói trước được chị nhỉ và nó bâng quơ nghĩ đến một người.

Ngày mai là ngày 3. Còn một tuần nữa để nó suy nghĩ liệu có nên nói với người ta về một ngày-bình-thường-nhưng-đặc-biệt trong tháng mười một này không?