Monday, December 17, 2007

Trên cao mờ sương

Truyện ngắn của Nguyễn Thị Minh Thái

Bốn người phụ nữ, gọi theo cách của tiểu thuyết là bốn nàng, sau cuộc hội thảo dài dằng dặc, phải bận rộn lắng nghe, ghi chép suốt ngày, đồng tình rủ nhau chọn một chỗ trên cao gió lộng để ăn bữa tối.

Đấy là một phòng ăn sang trọng của khách sạn Hoa Hồng trên núi cao, có hồ bơi. Bồi bàn là một gã trẻ tuổi, đẹp trai, râu quai nón mờ xanh. Vẻ mặt láu lỉnh, tinh quái, mắt liếc nhanh như chớp, gã cúi đầu lịch sự, hỏi quý chị muốn ăn trong nhà hay ngoài trời, thì nhận được bốn cái miệng đồng thanh: Ngoài trời, ngay cạnh bể bơi ấy! Ra chiều khen ngợi mấy nàng giỏi chọn chỗ, gã lịch sự mỉm cười nhẹ, gật gật đầu tỏ vẻ tán đồng. Rồi ra vẻ cung kính, gã đưa tận tay mỗi thực khách một thực đơn in màu lòe loẹt...

Ríu rít chọn chỗ, ríu rít kéo ghế, các nàng háo hức tranh nhau chỗ ngồi đẹp, như một lũ chích chòe lắm điều. Cuối cùng, bốn nàng, kẻ chưa chồng, có chồng và từng có chồng, tuổi tam tứ thập, ai cũng thỏa mãn với chỗ ngồi của mình. Từ trên cao nhìn xuống, cả Tam Đảo chìm trong mây, trong sương sữa trắng đục buổi hoàng hôn cuối hè.

Bỗng nhiên, một trong bốn nàng, lúc này mới kịp kêu lên: Ô! Bọn mình sắp ăn một bữa tối không có đàn ông! Không có đàn ông. Đúng thật. Nhưng có sao nào? Một nàng phản đối, giọng lanh lảnh, trong vắt, không bợn một tẹo phiền muộn nào... Hai kẻ còn lại, liếc thấy kẻ thứ tư không nói, chỉ mỉm cười bí ẩn. Tôi tự hỏi, một bữa tối ở trên cao, không có mống đàn ông nào, là những khoảnh khắc tự do, vui, và hình như phảng phất cái gì đó lãng mạn... Không có đàn ông, thì đã sao?

Chúi đầu chăm chú xem xét thực đơn, bốn nàng tranh cãi xem món nào ngon, rồi lại hỏi anh bồi đứng gần đó, đang sốt ruột chờ phán quyết cuối cùng. Cuối cùng, một bữa tối hiện đại đã được chọn bởi những quý bà đang hành nghề chữ nghĩa, với rất nhiều rau tươi, ít thịt, vì chúng tôi đã ngán lắm rồi, và đương nhiên, các nàng, vốn tự cho mình là những trí thức sành ăn, đã không bỏ qua món thổ sản: ngọn su su xào tái, vẫn còn nguyên màu lá non; quả su su luộc chấm muối vừng... Hạt vừng rang chín màu vàng ngà, để nguyên không giã, trộn chút muối, lên hương thơm phức.

Cả bọn xôn xao chuyện trò, trong lúc chờ người bồi, lúc này đã vào bếp chuẩn bị bưng món. Và màn dạo đầu đã được dọn ra cho các nàng khai vị.

Tôi bỗng nhớ chàng, cặp mắt đen đăm đăm, lời dặn như gió thoảng, trước lúc đi: Em đừng đụng vào giọt rượu nào đấy. Chẳng cần biết tới lời dặn riêng tư ấy, bốn ly vang Pháp đã được một bàn tay búp măng đeo nhẫn ngọc tím rót ra hết sức cẩn trọng, đúng điệu, không rớt ra ngoài lấy một giọt. Tôi kín đáo chạm môi vào miệng ly, cố ngăn mình không nhắp một tị quyến rũ và sóng sánh nào của cái màu ruợu chát đỏ sậm khó chối từ ấy...

Khi má các nàng bắt đầu hồng lên, mắt đã long lanh, môi đã ướt rượt màu rượu vang và chuyện đã nở như cơm gạo vàng, thì anh bồi râu quai nón mới khệ nệ bưng một mâm cơm bốc khói, lần lượt đặt các món lên bàn, món nào cũng nóng sốt và thơm nức mũi. Đọc to tên từng món ăn, đầy vẻ thỏa mãn của một kẻ phục vụ thứ thiệt, anh bồi vui vẻ cáo lui, quăng lại sau lưng lời dặn: Cần gì thêm, các chị cứ gọi, em sẵn sàng hầu tiếp!

Bữa tối bắt đầu trong chiều muộn vùng núi đã ngả tối từ lúc nào không biết. Bóng tối miền sơn địa màu lam nhạt. Chung quanh bàn ăn, dưới chiếc dù xanh đỏ quảng cáo nước giải khát Mỹ, không biết sương chiều hay mây đang sà xuống. Từng dải mỏng mảnh những hạt nước trắng li ti, vấn vương, quấn quýt quanh chỗ chúng tôi ngồi. Cảm giác như đang ở một biển mây trên thiên đường.

Đang ăn, tôi bỗng nghe một tiếng ùm ngay bên cạnh. Một cô gái vừa nhảy xuống bể bơi, ngay cạnh chỗ chúng tôi ngồi, với chiếc áo bơi đỏ rực, nổi bật trong làn nước xanh sẫm ánh chiều tà. Khi cô bơi ngang chỗ tôi, thấy rõ cô đang bơi ếch, mũ cao su màu đỏ, kính bơi màu xanh. Một trong bốn nàng ngừng ăn, nhìn theo và cười to lên, nhận xét: Ô, lại thêm một nàng xuất hiện, thế là đủ ngũ long nhé. Số năm là số đẹp. Hai âm, ba dương, tam thiên lưỡng địa. Nào, nâng ly, chúc số năm may mắn... Số năm toàn đàn bà, không đàn ông, thật sướng, phải không?

Tôi thầm nghĩ, đúng ra anh bồi nên có mặt ở đây. Sẽ thành số sáu, và nếu có anh bồi râu quai nón ấy, ngũ long công chúa sẽ bớt âm hơn, và không chừng sẽ bớt cô đơn hơn...

Thế rồi bốn nàng lại ăn ăn uống uống vui vẻ náo nhiệt. Cô gái không quen và càng không biết mình đã được bốn nàng xếp chung vào ngũ long, cứ bơi đi bơi lại lòng vòng trong hồ, lúc này đã lên đèn, ánh đèn neon lạnh làm cho làn nước xanh lăn tăn ánh màu ngọc bích. Cô gái cứ bơi như thể với cô, cả thế gian này chỉ có việc bơi là đáng kể nhất. Một mình, miệt mài, chẳng bận tâm đến việc bể bơi hoàn toàn vắng lặng, chỉ mình cô cứ bơi, hết vòng này sang vòng khác, mặc kệ bốn kẻ cùng giới kia đang ăn uống rộn ràng ngay cạnh bên...

Bỗng tiếng tít tít báo hiệu tin nhắn điện thoại di động phát ra từ túi của tôi. Màn hình hiện lên mấy dòng ngắn: Tam Đảo lạnh lắm, em nhớ mặc ấm, đi ngủ nhớ đắp chăn. Nhớ em. Tôi cầm điện thoại vọt ra chỗ có ánh sáng đèn để nhắn tin lại. Không ngoái đầu, tôi vẫn nghe cùng lúc tiếng tít tít không hẹn mà kêu ở mấy máy di động xung quanh. Một máy còn đổ chuông dồn dập. Một kẻ vội vã đứng lên, rời chỗ ngồi, chạy sang phía bên kia bể bơi, tay cầm điện thoại dán chặt vào tai. Thật tiếc, Tam Đảo quá xa Hà Nội hay sao mà điện thoại của tôi không thể chuyển được tin nhắn. Năm lần bảy lượt bấm máy vẫn không gửi được tin, tôi tràn trề ngao ngán. Lại tiếng lanh lảnh của kẻ chưa chồng, ôi, chàng hôm nay dễ thương quá, nhắn tin bằng thơ nữa này... Rồi đọc véo von: Người đi Tam đảo, Ngũ hồ. Kẻ về khóc trúc than ngô một mình...

Phút chốc, bữa cơm rã đám. Chẳng nàng nào còn lòng dạ nào ăn uống, đùa cợt và ầm ĩ đại ngôn rằng chẳng cần đàn ông, đời vẫn cứ vui. Cái vui đang ồn ào bỗng bay biến, chẳng lẽ chỉ vì sự hiện diện ở đâu đó rất xa của bốn người đàn ông, thông qua bốn cái điện thoại di động bé con kia? Lại một tiếng cười khanh khách nữa: Giời ơi, chàng nhắn một câu nghe trữ tình quá trời. Biết tỏng vợ đi họp ở Tam Đảo, lại còn hỏi: Giờ này em ở đâu hả con giời? Tất cả cùng phá lên cười, những tiếng cười như pha lê vọng vang trong khoảng không phố núi mù sương.

Đúng lúc những chuỗi cười giòn tan còn chưa tắt, một tiếng chuông điện thoại phát ra từ chỗ để quần áo của cô gái đang bơi. Áo bơi đỏ liền nghiêng mình quay phắt lại, ào ào bơi về phía tiếng chuông, ngoi lên bờ, rút vội chiếc điện thoại áp vào tai và nở một nụ cười tươi rói... Thế là người đàn bà thứ năm cũng lại nấu cháo điện thoại ở góc bên kia hồ bơi, nói cười cười nói suốt nửa tiếng đồng hồ trong bộ đồ bơi ướt đẫm, mà chẳng hề thấy cô nàng rùng mình vì lạnh.

Tam Đảo về đêm càng đậm đặc mây, càng lạnh dịu như muốn lả đi trong sương trắng. Một buổi tối của bốn kẻ đàn bà đi họp và một kẻ đi bơi đơn độc bỗng tan vỡ bởi ngập tràn tin nhắn, bỗng ắp đầy mơ mộng bởi những cú điện thoại đường dài. Những kẻ đàn ông xa mặt ấy có vẻ chẳng hề muốn cách lòng với những người đàn bà của mình, phải chăng?

Tôi chẳng biết mình có quá lạc quan không, khi cứ đoan chắc rằng năm kẻ đã gây ra những cuộc điện thoại xáo trộn ấy cho năm nàng, cứ nhất thiết phải là đàn ông? Và còn dám chắc rằng, những kẻ đàn ông ấy không hề biết, bằng những cú nhắn tin và điện thoại ấy, họ đã vô tình phá vỡ một cuộc hạnh ngộ chỉ toàn đàn bà ở một vùng núi non xa Hà Nội. Họ càng chẳng hay rằng đã làm cho Tam Đảo thơ mộng thêm bao nhiêu, ấm áp, nồng nàn thêm bao nhiêu, dù chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi cuối chiều...

Trong mờ ảo phố núi về đêm, người đàn ông tôi yêu, người đàn ông có khuôn mặt đăm đắm vừa nhắn tin cho tôi, bỗng trở nên mờ xa, hệt ngôi sao xa xanh kia, không sao với tới được, đang nhấp nhánh đâu đó ở cuối trời...

Ngôi sao ảo ảnh ấy, vẻ đẹp xa xăm ấy, hình như đã khiến tôi lúc nào cũng khắc khoải đợi chờ, ước ao, ngóng trông, tìm kiếm... Mất cả đời đi tìm người đàn ông của mình, như một thứ hạnh phúc quá chói chang, lộng lẫy, song chắc gì đã thấy, chắc gì đã gặp?

Mà sương đang xuống quá dày...

Friday, December 14, 2007

CHÚC MỪNG EM NGOAN

Chỉ còn hai ngày nữa thôi là em tôi tốt nghiệp. Vậy là nó cũng trở thành một master, không hề thua kém bà chị giỏi giang của nó. Hai năm trước, em tôi tốt nghiệp đại học BK, tôi ở xa, không dự được. Lần này tôi cũng không thể có mặt để dự lễ tốt nghiệp của em tôi. Lần trước tôi có nhờ bạn mua hoa tặng em. Năm nay tôi bận rộn công việc nên quên khuấy mất việc gửi quà hay tấm thiệp chúc mừng. Bây giờ nhớ ra thì đã muộn rồi…

Nhớ lại hồi tháng năm, tôi tốt nghiệp, tôi có em tôi xúng xính trong bộ veston bên cạnh. Tôi có mẹ tôi vượt đại dương sang thăm dự với tôi. Tôi có bác và dì bay mấy tiếng đồng hồ để chung vui. Còn lần này em tốt nghiệp, chẳng có mẹ, có chị, cũng chẳng có bác và dì. Tôi thấy thương em tôi quá. Đúng ra em tôi nhỏ hơn tôi, nó phải được cưng hơn chứ nhỉ. Nhưng chắc nó không buồn hay giận ai đâu. Nó bây giờ đâu còn là một chú bé hay hờn giận nữa mà là một thanh niên trưởng thành rồi. Nó làm khối bé gái phải khóc thút thít vì bị nó từ chối tình cảm. Không khéo tốt nghiệp xong nó lại đòi lấy vợ nữa đấy. Nhưng mãi mãi nó vẫn là bé Ngoan út ít của tôi (tuy mọi người có khi nhầm nó là anh tôi vì nó to cao quá và tôi thì quá trẻ trung.)

Tuần trướctôi mới đọc một lèo hết cuốn truyện Kira Kira. Truyện rất hay và cảm động về tình chị em. Đọc truyện xong, tôi chỉ ước có em tôi bên cạnh để tôi vuốt má nó như nhân vật Katie trong truyện âu yếm em trai Sam của mình. Tôi cũng nhận thấy tôi rất nhớ em tôi…

Tôi nghĩ đến hình ảnh em tôi sẽ bước lên bục khi người ta xướng tên nó. Ước gì tôi có mặt để hét to tên nó như nó đã làm với tôi khi tôi tốt nghiệp. Tôi ước gì em tôi hiểu ba me và tôi rất hãnh diện về em. Tôi ước gì tôi đã gửi một món quà gì đó cho em vào dịp này. Và tôi chợt nhớ chiều nay sếp mới gọi tôi vào phòng để trao tôi tiền thưởng năm nay. Tôi vẫn chưa biết sẽ dùng cho việc gì có ý nghĩa. Bây giờ tôi nghĩ tôi sẽ tặng cho em tôi. Nó cần một chiếc xe để đi làm chứ nhỉ? Thế mới xứng đáng làm quà muộn cho một anh chàng master, phải không Ngoan?

MyGrand

Sunday, December 9, 2007

NGƯỜI ĐỒNG HÀNH

Mình đã hứa cuối tuần này sẽ đi thăm T. Lúc đó không chỉ có một mình mình cùng hứa hẹn như thế. Nhưng cuối cùng ai cũng bận việc nên không đi được. Mình năn nỉ người này, rủ rê người kia đi xuống VT với mình. Chỉ có hơn 100 cây số thôi mà. Nhưng chẳng ai chịu đi cùng mình… Mình đã phải than lên là sao tìm người đi cùng xuống VT một ngày thôi mà cũng khó khăn quá vậy nè, chứ đừng nói gì đến việc tìm ra một người đi cùng mình suốt cả cuộc đời này?!

Vậy mà cuối cùng mình cũng có một người đồng hành trong chuyến đi này. Đó là người mình không “thèm” rủ ngay từ lúc đầu. Đó là người luôn sẵn sàng đi cùng mình phút chót, nếu mình không tìm ra ai để đi cùng. Đó là người lúc nào cũng thương yêu mình, sao mình không nghĩ ra? Và quan trọng hết thảy, người đó đã im lặng đi cùng mình suốt 29 năm nay (đúng ra là 30 năm chứ nhỉ?) Sao đến giờ này mình mới nhận ra điều này?

Long

Monday, December 3, 2007

Món mì thịt cừu

Định Lập Mai (Phạm Tú Châu dịch)

Thật ra cô là người rất sợ ăn thịt cừu. Cô không chịu được mùi hôi của thịt cừu, hễ ngửi thấy là chỉ muốn ói. Hồi nhỏ, người nhà lấy thịt cừu băm nhỏ làm nhân bánh cảo rồi nói dối là cảo nhân thịt lợn, nhưng dù đã cách một lần vỏ bằng bột mì, cô vẫn ngửi thấy.

Nhưng Phó Văn lại rất thích ăn. Anh nói, cừu có thớ thịt rất mịn, ăn vào ấm dạ dày, làm cho da cũng đẹp. Phó Văn còn thích ăn mì nấu nước dùng bằng thịt cừu. Một bát tộ to vật mì nước thịt cừu, anh ăn hết veo, cả nước cũng húp hết.

Cô thích nghe Phó Văn trò truyện, lại thích cả dáng vẻ khi anh trò chuyện nữa. Thực ra Phó Văn chỉ là một chàng trai bình thường, nhưng trong mắt cô, anh khác hẳn những chàng trai khác, nhất là khi anh nói đến thịt cừu thì tia sáng ấm áp trong mắt anh chiếu ra khiến cô mê mẩn. Cô cho rằng anh là người đàn ông tràn trề tình yêu đối với cuộc sống.

Con gái khi đã yêu thì thường si tình. Cô cũng vậy. Vì Phó Văn, cô đã nhiều lần mua thịt cừu mang về nhà tập ăn. Lần đầu tiên, cô nôn thốc nôn tháo tới mức nôn cả ra nước mật. Em gái kém cô một tuổi đứng cạnh thấy ghê quá, bực mình đổ tuột cả nồi thịt cừu vào thùng rác, bảo cô, sao chị tự hành hạ mình khổ sở thế? Cô cố lấy lại tinh thần, mấy hôm sau lại mua thịt cừu đem về, cười bảo em gái, cô em ngốc nghếch của chị ơi, em chẳng hiểu gì cả!

Kết quả khổ luyện là cô khiến cho vị giác của mình hoàn toàn mất đi sức phản kháng đối với thịt cừu. Phó Văn đến, cô có thể tự mình vào bếp làm món sườn cừu chiên và nấu mì thịt cừu mời anh. Mỗi khi ngồi trước mặt Phó Văn, ngắm người đàn ông mà cô yêu ăn hết đũa này đến đũa khác món mì và món sườn cừu cô nấu cho anh, cô thấy vô cùng hạnh phúc. Tình yêu ấy ấm áp chẳng khác gì bát mì thịt cừu nóng hổi, bốc hơi nghi ngút.
Cô tưởng có thể nấu mì thịt cừu cho anh suốt đời, nhưng khi mùa đông đã đi qua, Phó Văn đề nghị chia tay. Lý do chia tay là anh không sao chịu nổi mùi cừu hôi không bao giờ tan đi trên người cô. Ngoài món mì thịt cừu ra, thử hỏi em còn làm được những gì nào? Đó là câu Phó Văn cuối cùng quẳng lại cho cô...

Cô ngơ ngẩn cả người trong ánh nắng xuân. Nắng xuân tán phát những tia nắng lung linh như những đoá hoa. Nắng ấm áp như hơi nóng bốc lên từ bát mì thịt cừu, nhưng tình yêu thì không còn đấy nữa.

Khi quen một chàng trai khác thì trái tim cô đã bao bọc trong một lớp kén. Chàng trai này lại rất thích cô, hết mời cô xem phim, ăn cơm, lại mời cô đi hát karaoke. Cô đối với anh không vồn vã cũng chẳng lạnh nhạt, mỗi lần anh nói gì, cô đều mỉm cười gật đầu khen hay. Chỉ đến khi ăn cơm thì cô cố chấp, gọi mỗi một món ăn chính là mì thịt cừu. Chàng trai thấy cô gọi món mì thịt cừu thì cũng theo cô gọi món đó, nhưng cô rõ ràng nhìn thấy khi anh đưa đũa mì đầu tiên vào miệng, lông mày anh nhíu nhẹ một cái, sau đó mới giãn ra như thường. Anh hồ hởi bảo cô, mùi vị món mì này rất ngon.

Nhân sinh nhật của cô, chàng trai đích thân đi chợ mua thức ăn, về đến nhà là xắn tay áo lên, làm cơm mời cô ăn trong căn phòng nhỏ mà anh thuê. Khi cô đến theo đúng hẹn, căn phòng hơn mười mét vuông đó tràn ngập mùi hôi của cừu. Chàng trai đang múa bàn sản đảo sườn cừu chiên. Thấy cô đến, anh hớn hở nói, hôm nay anh làm món sườn cừu, món thịt cừu xiên que nướng và ninh một nồi xương lấy nước cho em nấu mì.

Tựa người vào cửa, cô lẳng lặng nhìn anh, nhớ lại mùa đông năm ấy, cô cũng đã làm những món như thế cho Phó Văn. Hồi ấy chính tình yêu đã nâng đỡ cô. Nghĩ miên man rồi bất giác nước mắt cô chảy dài.

Chàng trai hoảng lên, tưởng khói mỡ làm cô chảy nước mắt, vội vàng tắt bếp ga, mang khăn mặt lau nước mắt cho cô, nhưng càng lau, nước mắt cô càng ứa ra. Cuối cùng cô nói, em không hề thích ăn mì thịt cừu, thật đấy, không thích một chút nào. Chàng trai lập tức ngớ người, một lúc sau mới lắp bắp nói, trời ơi, anh cũng thế..., vì em mà anh khổ luyện... đến hai tháng trời!

Trái tim cô phá vỏ kén chui ra. Chàng trai chịu khó ăn mì thịt cừu chiều theo ý cô đáng được cô nương tựa suốt đời. Cô nhìn thấy tình yêu có đôi cánh đang bay tới.

(Theo Lao Động)

Sunday, December 2, 2007

THƯ GỬI EM TRAI

Em Ngoan ơi,

Vậy là năm nay em phải ăn Noel một mình mà không có me hay chị ở gần. Me kể năm kia em dẫn me đi chụp hình trong Diamond Plaza. Ở đó năm nào cũng trang hoàng rất đẹp em nhỉ. Năm ngoái thì chị em mình cùng nhau đón Noel ở nhà dì Huê. Hai chị em và anh Bốp ngồi hát bài Jingle Bell rồi đưa lên You Tube vui quá chừng… Còn năm nay chị và me ở nhà mà lại không có em.

Nhà mình không theo đạo Thiên Chúa nhưng trước giờ ai cũng thích có một cây thông để chưng trong nhà cho vui. Hồi đó nhà mình nghèo và chật chội lắm nên đó chỉ là mơ ước. Bây giờ nhà mình rộng rãi và chị đi làm có tiền rủng rỉnh nên chị và me quyết tâm “rinh” một cây thông về. Tiếc là em không có ở đây mà ngắm nó. Em thấy cây thông này đẹp không? Hồi nãy cô P.A. qua nhà chơi và trầm trồ khen ngợi cây thông đẹp quá. Chị treo tấm thiệp em gửi về dịp Thanksgiving lên đấy, em có nhận ra không?

Em có tin vào ông già Noel không? Chị tin đấy. Chị tin là ông già Noel sẽ đem đến cho em nhiều may mắn để em sớm có việc làm tốt, có nhiều tiền để mua quà gửi về cho chị.

Chị thương nhớ em!

Chị BTT của em,

Christmas

Monday, November 26, 2007

TAO NHỚ MÀY

Không biết tao và mày bắt đầu kêu nhau như thế này từ bao giờ. Tao vẫn nhớ lúc mới quen, tao vẫn gọi mày bằng tên đàng hoàng. Con trai và con gái, ai lại kêu nhau tao mày như thế này. Nhưng có một bữa, mày phân bì với đám con gái tụi tao, tại sao lại kêu nhau bằng tao mày, còn mày lại kêu tên. Thế là tụi tao hỏi, mày muốn vậy không. Mày gật đầu. Thế là từ đó tao gọi mày bằng mày và xưng tao. Kể cũng buồn cười nhỉ. Mày có nhớ cái lần tao và mày in charge chung job F, tao và mày họp planning meeting, tao nói một hồi về chi nhánh của tao, sau đó tao nói, xong rồi, đến phiên mày đó. Chị sếp ngồi tròn mắt nhìn tao và mày, nói sao mà trong cuộc họp mà hai em cũng kêu nhau tao mày nữa hả.

Tao thích mày vì mày rất tốt bụng, vui tính và nhất là mày cũng hay “tám” giống tao. Tao, mày và một đứa nữa thành lập câu lạc bộ “3 số 8.” Không có chuyện gì mình không tám được, mày nhỉ, kể cả chuyện không có, mình cũng tám sao cho thành có. Vậy mới tài! Tao và mày còn hợp nhau ở khoản kể chuyện cười nữa. Kể đến đâu là đứa kia hiểu đến đó, có khi chưa kể đã hiểu và ôm bụng cười ngặt ngoẽo rồi.

Tao phải công nhận mày rất lanh và thông minh. Cái gì mày cũng nói được. Tao rủ mày lại nhà chơi lần nào là mày làm live-show lần đó, khiến “mấy cái đuôi” của tao sợ chạy mất. Vậy là đúng ý đồ của tao rồi… Vậy mà tao lại thỉnh thoảng la mày “Mày ngu quá!” khi mày làm không được cái gì đó. Gặp người khác là người ta giận tao luôn từ kiếp nào rồi. Nhưng mày chỉ nhăn nhở cười. Mày hiền ghê! (Vậy mới chơi được với tao.) Rồi khi tao đi học 2 năm, ít nói chuyện với mày, mày than là không ai chửi mày ngu, mày nhớ. Có ai thật lòng như mày không?

Hôm ở sân bay đưa mày đi, mày nói mày đem hết mấy tấm thiệp và hình của tao gửi cho mày sang bên đó. Mày làm tao xúc động lắm. Có mấy người nâng niu những tấm thiệp tao gửi cho họ như mày nhỉ?

Tối nay, tao đọc email của mày viết cho tao từ một miền quê hẻo lánh ở một đất nước xa xôi, tao tự nhiên thấy buồn ghê. Tao nhớ mày, L. ạ! Biết là mày sẽ còn về lại thường xuyên, là tao cũng có cơ hội để đi thăm mày… Nhưng mà sao tao thấy xa cách quá. Lại thêm một người tao thương yêu mà tao lại không được ở gần rồi…

Nhưng mày đừng đọc blog này mà xúc động và nghĩ đến chuyện về gặp tao nha. Biết bao người ao ước được đi như mày đó. Mày ngu lắm! Cố gắng lên nha mày. Hạnh phúc ở dưới chân mày đó. Khoảng cách lớn nhất là khi ta ở gần người ta thương yêu mà ta không biết. Còn tao, tao biết tao thương mến mày, thành ra khoảng cách địa lý giữa tao và mày là không đáng kể… Nhưng dù vậy, tao cũng mong lắm ngày được gặp lại mày dưới những tàn nho xanh rợp…

Sunday, October 7, 2007

MẸ ĐI VẮNG

Me đi vắng gần một tuần nay…

Căn nhà càng trở nên rộng hơn.

Sao lại thấy nhớ me nhiều hơn cả lúc bên Mỹ.

Bà Hai nói mình phải ghi số trên đồng hồ điện và nước ra trước cửa kẻo lúc người ta đến mình không có nhà. Loay hoay mãi chẳng biết ghi số nào, ra sao. Phải gọi điện thoại hỏi me.

Thứ bảy đi chợ, lang thang chẳng biết mua gì. Chợt nhớ lúc đi Walmart, trong đầu bao giờ cũng biết mình cần mua cái gì hoặc có cả shopping list trong tay. Về đây, mình đâm ra ỷ lại vào me rồi.

Bật mãi bếp ga chẳng lên lửa. Hết ga à? Lại phải gọi điện ra Huế hỏi me. Me nói mới thay bình ga tuần trước mà. Chắc con quên mở van an toàn. Đúng là mình hậu đậu quá! Năm tháng nay hình như đây là lần đầu mình đụng vào chuyện bếp núc.

Cái chuông trước cửa nhà trở chứng không kêu nữa. Cái bóng đèn trong phòng tắm bị cháy. Phải chi có ba hay em Rô ở nhà thì đâu phải khổ sở không biết làm sao. Anh D. nhắn tin rủ đi cà phê. Mình hỏi anh biết sửa điện không. Anh nói không rồi thôi. Lại nhắn tin cho H. H. và N. qua loay hoay cũng không được, phải kêu thợ đến sửa. Bây giờ chuông cửa đã kêu thánh thót rồi. Đèn cũng đã sáng. Nhưng cảm giác thiếu một chỗ dựa thì vẫn còn ở đó…

Ngày mai me về rồi…