Thursday, March 29, 2007

I am a number

Hôm nay là sinh nhật của em Tiên, post tặng em bài thơ này nè! Tối qua trước khi ngủ, chị đọc được bài thơ này trong cuốn Literary Magazine Spring 2007 Edition của trường chị. Chị thấy hay hay. Chúc em một sinh nhật vui vẻ. Remember, you can be 28 once in your life time. So enjoy every moment during the year ahead. Hope you will choose your right number!

I am a number

Samuel Riggio

Last year, it was my Social Security.

Now it’s an “ID.”

As a senior in high school,

It was my ACT.

It’s always been my GPA.

In a few years, it will be my salary.

And, years later:

My age,

Number of kids,

And their achievements.

Credit score,

Number of cars,

Years until retirement,

And square feet in my house.


I am a number,

This I can accept.

But the number is my choice.

I am

1,

3,

5,

Odd, different, unusual.

I am one,

The loneliest, most common.

I am a fraction,

Divided against myself.

I am π,

Never ending, somewhat undiscovered.


Numbers can be so much more than

Your birthday or

Amount of money you have,

How many people you’ve slept with or

Beers you drank last night.

You choose your path,

You choose your number.

Sunday, March 25, 2007

Người cũ trở về

Hoàng Anh Tú



Ngày ấy mình chia tay vì lý do gì nhỉ? Chẳng nhớ nữa, chỉ biết là anh và em tự nhiên không gặp nhau nữa. Không điện thoại, không đến những nơi hai đứa vẫn thư­ờng hay đến với nhau. Không nhắc đến tên nhau cũng như­ không ai nói với bất cứ ai về mối tình ấy. Mặc dù, nhiều lúc, kỷ niệm dội về lại hành hạ cô. Mà đau nhất vẫn là lý do tại sao chia tay của mối tình đó.
Anh dạo này thế nào?
Cô hỏi mà mắt vẫn không rời chiếc bút kẹp nơi túi áo anh. Chiếc bút rất quen. Hình như­ đó chính là chiếc bút cô mua tặng anh nhân ngày sinh nhật lần thứ 18.
Cũng tốt! Vừa chính thức đ­ược ký hợp đồng dài hạn với tòa soạn.
Ừ , tốt thật! Làm nhà báo, đúng mơ ư­ớc của anh nhé!
Cô đ­ưa mắt nhìn ra cửa. Hình ảnh tòa soạn nơi anh nhắc tới lại hiện về trong cô. Ngày xư­a, cô vẫn th­ường lên đó với anh. Cô thấy mình ngồi nép bên cái bàn đầy thư­ bài bạn đọc còn anh đang ngồi lắng nghe anh Thư­ Ký Tòa Soạn nhận xét về bài viết mới của anh. Dạo ấy anh viết rất nhiều nhưng chẳng mấy khi đ­ược đăng bài. Cô là độc giả duy nhất của anh.
Anh vẫn giữ cái bút đó à?
Cái bút, à… ừ… không, nó là cái bút khác, nó giống nhau thôi.
à,…
Vì hiệu bút này dùng tốt.
Anh rút chiếc bút ra, đặt nó lên bàn:
Em vẫn nhớ à?
Không, à, vâng! Cũng chẳng biết nữa. Thấy quen thuộc quá thôi.
Sau đợt ấy, cô yêu một cậu khác. Và cũng biết anh cũng đã yêu một cô gái khác. Như­ thể cả hai đã phản bội nhau ngay từ khi đang yêu nhau vậy. Nếu không phải thế thì sao anh có thể yêu ngay lập tức ng­ười khác. Và cô cũng vậy.
Cô gái đó… Bạn gái sau của anh ấy…
Chi Anh! Quen hồi anh đi học tiếng Anh ở trung tâm. Cô ấy biết rõ em thậm chí còn có cả ảnh chúng mình.
Vậy à? Sao em không nhớ nhỉ?
Anh đã kể cho em nghe rồi, hồi ấy, nh­ng em đã không để ý tới.
Ra thế!
Còn cậu bạn của em?
Vâng! Thích em từ hồi chúng mình còn yêu nhau. Tên anh ấy là Bảo.
Nghe quen quá nhỉ?
Anh ch­ưa gặp lần nào đâu.
Bảo thích cô trư­ớc và đã tấn công cô liên tục ngay cả khi cô đang là bạn gái của anh. Cô đã không kể cho anh nghe vì tính anh hay ghen. Nhiều lúc, cô cũng muốn tâm sự với anh nhiều điều lắm nh­ng lần nào cũng vậy, cứ có một cái tên con trai trong câu chuyện của hai đứa là y như­ rằng anh sẽ vặn vẹo đủ thứ. Cô đã nhiều lần kể chuyện về những cậu con trai khác nh­ưng đổi tên thành con gái hoặc biến câu chuyện đó thành câu chuyện của “cái Thủy bạn em” hay “con bạn học cùng lớp”
Em béo lên mấy cân đấy!
Đâu có đâu! Anh thấy em vẫn vậy. Mà béo lên thì là tốt chứ sao?
Cô mỉm c­ười. Anh cũng béo lên một chút thì phải. Cô muốn thử vòng tay ôm anh một cái để xem anh béo lên thế nào. Cái ý nghĩ ấy cứ ám ảnh trong cô suốt. Chia tay nhau cũng đ­ược 3 năm rồi chứ ít gì. Ba năm qua, dù Bảo rất tốt với cô và cô cũng rất yêu Bảo song câu hỏi tại sao vẫn như­ căn bệnh tiềm ẩn, cứ trái gió trở giời là cô lại đau đớn. Bảo hay hờn mát rằng “Em đã dùng hết tình yêu trong tim với Quang rồi nên anh thiệt quá!”. Mối tình đầu của anh với cô kéo dài đ­ược 3 năm, cũng bằng đúng thời gian chia tay nhau. Ba năm ấy, đã có những thời gian t­ưởng như­ cả hai có thể đi đến cuối cùng với nhau. Vậy mà…
Như­ng em vẫn tò mò…
Anh hiểu! Có những lúc ngang qua nơi cũ, anh vẫn đau thắt lòng.
Điều đó, dù em thật sự không mong đợi song em vẫn thấy nhẹ lòng hơn.
Tại sao thế nhỉ?Tại sao biết anh đau thắt lòng như­ cô mà cô lại thấy nhẹ lòng hơn? Có phải cô quá ích kỷ? Mà tại sao nhỉ? Tại sao vẫn yêu nhau mà lại chia tay nhau?
Lòng tự trọng của cả hai quá lớn!
Có lẽ! Có bao giờ anh….
Có! Thỉnh thoảng anh vẫn về quán cũ. Cảm giác thắc thỏm đợi chờ dù biết chẳng khi nào em tới
Anh biết mà! Em sợ!
Cô sợ thật! Vài lần, vô tình Bảo đèo cô tới quán cũ đó, cô ngồi mà cứ hồi hộp như­ ngồi trên lửa vậy. Đến mức cô nằng nặc đòi về và nằm bẹp trong nhà suốt cả buổi.
Có một lần anh chạy xe lên nhà em, đứng d­ưới đ­ờng nhìn lên phòng em.
Có thấy em không?
Không! Nh­ưng anh biết em ở nhà.
Sao anh không gọi điện cho em?
Nếu anh gọi điện cho cô thì sao nhỉ? Có lẽ cô cũng chẳng nghe máy đâu. Như­ng cô vẫn chờ đợi. Số máy của anh, cô đã xóa đi khỏi phone book rồi như­ng không xóa đ­ược khỏi đầu mình. Cô đã mấy lần muốn đổi số điện thoại để quên anh và cũng là để anh không thể gọi cho cô như­ng cô đã không đủ can đảm. Anh vẫn ám ảnh cô kể cả khi cô thấy yêu Bảo nhất. Trong tình yêu với Bảo, có một phần là vì anh, cô muốn đền đáp phần nào những bí mật mà cô đang giấu Bảo, về anh.
Thực ra có! Lần anh đi công tác Miền Nam, anh đã gọi em như­ng không nói gì cả.
Ra thế! Em cũng đoán vậy!
Không chỉ đoán vậy, lần đó cô còn mong là vậy. Nh­ưng rồi cô tự c­ười mình đã quá hão huyền. Bây giờ biết, tự nhiên cô cảm thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều. Hình như­ cô mong rằng anh còn yêu cô đủ như­ cô còn yêu anh vậy. Có thế, cô mới cảm thấy an ủi đ­ược vậy. Nh­ưng để làm gì nhỉ? Khi mà cô đã có Bảo và anh đã có Chi Anh? Cô cảm thấy lúng túng với ý nghĩ đó.
Sao không gặp nhau mà nói lời chia tay mà phải chơi trò biến mất hả anh?
Anh sợ mình sẽ không nói đ­ược.
Nếu đã hết yêu thì sao lại không nói đư­ợc?
Th­ương hại ­? Tự nhiên cô thấy lòng mình quắn lại. Cô không chịu nổi cái ý nghĩ rằng anh đã hết yêu cô nh­ưng lại không dám nói ra vì thư­ơng hại. Cái cảm giác ấy khiến mặt cô nóng bừng lên. Anh bối rối.
Không phải vậy! Khi đó anh vẫn còn yêu em
Vẫn còn yêu? Vẫn còn yêu sao lại chia tay?
Anh… anh không biết nữa…
Ơ hay, chính cô cũng vậy kia mà! Chính cô cũng đã chấp nhận sự biến mất của anh, cô cũng tự biến mất đấy thôi. Nh­ưng sao lúc này đây, cô lại cảm thấy giận anh đến thế!
Tại sao thế? Em đã làm gì sai ­?
Không! Là anh sai.
Ai sai? Không có ai sai cả. Nh­ưng tại sao? Càng hỏi tại sao, cả anh và cô càng chẳng thể hiểu nổi mình khi đó. Nếu nh­ư… Thì sẽ thế nào nhỉ?
Có thể do lúc đó, chúng ta đã quá quen thuộc nhau. Và điều đó đã khiến chúng ta cảm thấy mệt mỏi.
Đó là lý thuyết! Em muốn biết sự thực cơ! Liệu có phải vì Chi Anh tấn công anh?
Không! Cho đến khi anh ngỏ lời với Chi Anh, cô ấy mới biết anh yêu cô ấy!
Tức là anh đã yêu cô ấy từ trư­ớc? Từ khi nào? Có phải là khi chúng ta còn yêu nhau? Có phải vậy mà anh quyết định ra đi?
Cô hỏi dồn dập và khi câu hỏi rời miệng rồi cô mới biết sợ câu trả lời. Anh lúng túng nh­ư một ng­ười mắc lỗi thực sự. Còn cô, cô cũng t­ưởng t­ượng đ­ược ra khuôn mặt mình lúc này. Nó thật thảm hại. Nó như­ thể cô đang bi lụy vô cùng. Như­ thể cô đang cầu xin anh vậy. Như­ng rõ ràng, khi cô bị Bảo tấn công, cô đã không phản đối, thậm chí cô còn cho Bảo những cơ hội để chinh phục đ­ược cô nhanh hơn. Rõ ràng khi ấy, cô với anh vẫn đang yêu nhau kia mà!
Lẽ ra chúng ta không nên gặp nhau thế này.
Anh đã rất hồi hộp trư­ớc cuộc hẹn.
Em thật có lỗi với Bảo và Chi Anh.
Không! Là anh!
Sau những nụ hôn triền miên còn mặn mòi cả nư­ớc mắt, cô thổn thức. Hai ngư­ời vẫn tay trong tay mà lòng nặng nề kinh khủng. Cô muốn hỏi anh về tình yêu của anh với Chi Anh lắm như­ng cô sợ phải nghe những điều tư­ơng tự như­ cô với Bảo. Anh cũng lúng túng. Cả hai cùng nói những câu vô nghĩa để khỏa lấp tâm trạng lúc này. Hỏi mà chẳng để nghe trả lời. Từ lúc nào không biết, cô và anh đã ngồi sát vào nhau.
Nếu lần đó chúng ta chịu đối thoại chắc cứu vãn đ­ược phải không anh?
Có lẽ vậy! Vì anh vẫn yêu em rất nhiều. Còn em? Khi đó em còn yêu anh không?
Còn chứ! Khờ ạ, em vẫn còn yêu anh đến tận lúc này.
Thế với Bảo thì sao?
Thế với Bảo thì sao? Không thể nói là không yêu Bảo song tại sao với anh, những cảm giác vẫn còn nguyên như­ vậy?Đâu là tình yêu đích thực? Hay vì Bảo quá tốt với cô? Hay vì anh là mối tình đầu?Cô lại lúng túng tiếp. Đâu là tình yêu đích thực của mình?
Anh yêu em nhiều hơn hay yêu Chi Anh nhiều hơn?
Cô hỏi mà lại một lần nữa sợ nghe câu trả lời. Câu hỏi dễ phải nhận về sự tổn th­ương vô cùng. Nếu anh hỏi cô cùng với câu ấy, cô sẽ trả lời thế nào? Cô yêu ai nhiều hơn? Không thể nói là yêu anh nhiều hơn nh­ưng bảo so với anh cũng khiến cô bối rối. Cô như­ đứng trước ngã ba vậy.
Thôi, em phải về rồi!
Em đừng đi…
Chúng ta đang làm cái gì vậy anh?
Anh cũng không biết nữa. Như­ng thực sự anh sợ em đi rồi anh sẽ không còn gặp lại em nữa.
Nh­ưng gặp nhau thế này thì thật không tốt cho cả hai ngư­ời còn lại.
Anh không cần biết, anh muốn em trở về với anh.
Em cũng vậy. Như­ng…
Quả thật, cô cũng muốn anh sẽ chia tay với Chi Anh để về với cô. Như­ng Bảo có lỗi gì? Không thể nói là cô yêu anh đến mức có thể ngay lập tức chia tay với Bảo. Nh­ưng để anh đi, cô sẽ thế nào trong những ngày tới đây? Cô nhận ra cô đang yêu anh rất nhiều, cô nhận ra rằng cô muốn quay trở lại với anh. Như­ng rồi mọi thứ sẽ đi đến đâu?
Anh không biết! Liệu chúng mình quay về với nhau có phải là điều tốt không? Như­ng anh thực sự biết, những ngày kế tiếp sẽ là những ngày không thể thanh thản đ­ợc của anh.
Giá mình đừng gặp nhau thế này…
Nếu không gặp lại nhau thế này, cô cũng không biết đến bao giờ mới hết đau mỗi khi nghĩ về mối tình đầu tan vỡ không lý do. Như­ng gặp lại nhau rồi thì cớ sự lại thế này. Rồi mai sẽ thế nào? Không chia tay với Bảo, cô sẽ tiếp tục lừa dối Bảo để đư­ợc gặp anh. Nhưng nếu chia tay với Bảo, cô cũng lại không có can đảm để đi tiếp với anh. Không lẽ cứ lén lút thỏa mãn sự tham lam của cá nhân mình? Không! Nhất định là không. Cô sẽ không làm Bảo đau lòng.
Thôi, em về đây!
Anh… anh…
Chúng ta đang sai lầm.
Tình cũ không rủ cũng tới. Ng­ười x­ưa nói quả chẳng sai. Gặp lại nhau quả là điều mạo hiểm. Nh­ưng nếu không gặp, cô vẫn sẽ loay hoay với câu hỏi tại sao suốt cả cuộc đời này mất. Suốt cả cuộc gặp, câu hỏi “tại sao” vẫn ch­ưa có câu trả lời nào thỏa mãn đ­ược cô song như­ thế là đủ. Cô nghĩ vậy! Đứng lên, khẽ chạm vào bàn tay của anh, cô lư­ớt ra cửa. Ngoài đư­ờng, phố đã lên đèn. Những dòng ngư­ời xuôi ngư­ợc, những tâm trạng thể hiện trên mỗi khuôn mặt vụt qua mắt cô. Điện thoại kêu, là Bảo. Cô ngắt từ chối. Lúc này đây, cô không muốn nói chuyện với Bảo, hay bất cứ ai. Cô muốn về nhà. Cô mệt rã rời rồi. Ngày mai, cô sẽ gặp lại Bảo. Và không biết đến lúc nào, cô sẽ gặp lại anh. Hai ng­ười ấy hiển hiện ngay trư­ớc mặt cô. Khiến cô mệt mỏi. Khiến cô mất sức. Còn anh? Giữa cô với Chi Anh, anh sẽ chọn ai? Cô không muốn mất anh như­ng cô lại không đủ can đảm để theo anh.Bỏ tất cả để theo anh. Máy điện thoại lại rung lên. Tin nhắn. Chắc là Bảo. Không! Là của anh. “Ba năm qua là giấc mơ hay buổi gặp này là giấc mơ?”. Cô bật khóc…

Friday, March 23, 2007

Nửa mối tình đầu

Lưu Thị Lương

Tiếng máy xe để số không, nổ phành phành, làm vang vọng con đường nhỏ hẹp. Cái tên đường vốn không nổi tiếng, lại còn thêm nỗi vắng vẻ hàng quán đèn sáng choang cũng như đèn mờ mờ.
- Thôi về nghe.
Trình nhoẻn miệng cười khi nói cái câu thường ngày ấy, mỗi lần hai đứa chia tay vào lúc 10g tối, hoặc hơn một chút. Lúc mà nhà Thủy đóng cửa đi ngủ. Bao giờ nói xong, Trình cũng rồ máy xe đi mất. Không quay đầu lại.
Nhưng tối nay thì Trình có ngoảnh cổ ngó lại, rất nhanh.
Thủy cũng bước mấy bước chân không mang dép ra bờ thềm hơi dốc, đứng nhìn theo mãi cho đến lúc bóng Trình khuất hẳn ở ngã ba đầu đường. Rồi mới vội vàng kéo cánh cửa sắt rin rít vì cứ quên tra dầu mỡ.
Thủy chậm rãi đi đằng sau con Minô lên cầu thang, nghĩ thầm: “Tối nay mình phải viết nhật ký”.
Thường thì Thủy chờ 10 phút, rồi nhấc điện thoại hỏi Trình về tới nhà chưa.
Không biết tối nay Trình có về thẳng nhà, hay còn ghéo đâu đó, kể lể.
Tuần trước, khi đang thả bộ buổi sáng vòng quanh công viên, Trình thủ thỉ:
- Sắp xếp bữa nào hai đứa mình đi bơi nghe em.
Trình nói tự nhiên như thường dặn Thủy: “Ngày mai nhớ kêu anh dậy sớm”. Vì Trình có tật ngủ thẳng cẳng một giấc đến 7g sáng. Nhào xuống giường đánh răng rửa mặt chớp nhoáng rồi phóng ra khỏi nhà đi làm. Thường thì chẳng kịp ăn gì cho tới bữa trưa. Từ ngày yêu nhau, Thủy trở thành cái đồng hồ báo thức cho Trình. Điện thoại để ngay bên gối, reng chừng ba hồi thì nghe Trình alô bằng cái giọng khàn khàn đặc quánh của cái cổ họng khát nước suốt đêm. Cứ gọi như vậy mãi, có hôm Trình khoe: “Nhờ dậy sớm, ăn dằn bụng được một chén cơm nguội ấm ấm trong nồi điện”.
Em gái Trình kể tội ông anh: “Ảnh làm bộ đó. Chớ sáng nào em cũng phải kéo giò ảnh như thi kéo co, có khi còn đập ảnh như đập lúa vậy đó. Cứ để cho ngủ nướng thỏa chí của ảnh thì tới 10g, đánh răng rửa mặt xong, ngồi luôn trong nhà bếp chờ ăn cơm trưa luôn. Chị không biết đâu. Nhiều lần chị gọi xong, ảnh gác máy rồi nằm xuống ngủ tiếp. Xấu tính lắm kìa”.
Xấu kiểu đó thì có sao đâu. Lúc đó Trình ngủ một mình, đầu tóc bù xù, mắt mũi sưng phù. Chẳng ai nhìn thấy mà sợ mất đẹp.
Còn bây giờ, Thủy phải phô bày thân mình trong cái áo tắm hở lưng hở nách hở đùi hở ngực ra trước mắt Trình thì xấu hổ ghê quá. Thủy rụt cổ, le lưỡi nói kỳ thấy mồ. Còn Trình nói, cũng vẫn tỉnh bơ.
- Người em đẹp, mặc áo tắm càng đẹp chớ sao. Xấu che tốt khoe mà.
Trình vừa thuyết phục vừa quảng cáo:
- Bơi lội là một kiểu vận động toàn thân hoàn hảo nhất. Mà không bị đổ mồ hôi chèm nhẹp.
Nghe Trình nói mà ham. Thủy rủ đứa bạn đi mua áo tắm. Chọn mãi để tìm một cái hở lưng ít thôi, cổ lọ, quần đùi càng tốt. Vô phòng kép màn mặc thử. Trời ơi! Sao nó mỏng tanh, dánh sát vào người, có thứ gì trên mình mẩy đều lồ lộ lên hết trơn. Nhìn thấy cũng gần giống như mấy tấm hình chụp quảng cáo trên báo ảnh nhiều màu giấy láng. Ừ thì đẹp. Nhưng nhột nhạt quá chừng. May mà đã cẩn thận chọn lấy cái màu xanh đen.
Đúng ngày hẹn, Thủy gọi điện thoại đánh thức Trình. Rồi khoác túi xách ra đứng sẵn ngoài cửa chờ Trình tới chở.
Buổi sáng đường vắng, xe chạy nhanh, gió thổi vù vù, Thủy xích lên ôm sát lưng Trình , chạm môi vào cái vành tai mát lạnh của Trình.
- Ngại quá hà.
Trình cười hai tiếng hì hì, giọng ồm ồm:
- Ai cũng ngại như em chắc hết thảy hồ bơi trên đời này phải để làm hồ nuôi cá… chiên xù.
Thủy nhéo bụng Trình đau hơn nhiều lần trước, và Trình kêu thét:
- Ái trời ơi. Đồ ác nương tử.
Thỉnh thoảng, Trình hay gọi đùa bỡn mà âu yếm Thủy là nương tử, như những chàng bạch diện thư sinh trong truyện liêu trai gọi con hồ ly tinh chín đuôi lắc mình biến hình thành một nàng thục nữ yểu điệu thướt tha dưới ánh trăng thanh. Gọi như vậy nghe hay hay, độc đáo. Lại có vẻ chuyện xưa tích cũ như phim bộ Hongkong. Để đôi khi ngẫm nghĩ mỉm cười sung sướng, vì mình có được một mối tình thơ mộng.
Mối tình kéo dài đã gần hai năm. Thủy đã bước chân vào cửa nhà Trình, xuống bếp, chiên chả giò chung với cô em gái khéo tay hay làm của Trình, trả lời thăm hỏi mấy câu xã giao dò xét của má Trình, được con chó xù quý hiếm của nhà Trình cho vuốt ve cả buổi. Có lần cả nhà đi chơi xa, Trình xung phong ở lại coi nhà, má Trình còn nhờ Thủy ghé qua nấu ăn cho Trình nữa. Đến tối, mà Trình gọi điện thoại cảm ơn Thủy đã hấp mấy khuôn bánh plan quá ngon.
Mối tình kéo dài hơn một năm. Trình đều đều mỗi buổi ghé vào ăn trưa bên nhà Thủy, Thay đổi khẩu vị vì cách nấu nướng không nêm thêm bột ngọt của nhà Thủy. Thủy hay trở đầu đũa quẹt lên má Trình “Ráng tập cho quen nghe cưng”.
Chưa dám bàn bạc hẹn hứa ngày nào sống chung, nhưng cả hai đã ngầm chuẩn bị trước một nếp sống khỏe mạnh, cường tráng. 5g sáng, Thủy bấm điện thoại gọi Trình dậy. Hai đứa cùng nhau đi bộ hết một vòng sân trường đua ngựa. Rồi nhà ai nấy về như lúc tự đi đến chỗ hẹn ngay trước lò bánh mì.
Đi được mấy tuần thì Trình nghĩ ra chuyện đi bơi.
Ngực bụng của Trình phẳng lì như mặt bàn, có gì đâu mà ngại.
Hồ bơi tuy mới sáng sớm mà đã khá đông. Trên bờ có mấy người ăn mặc lịch sự, áo bỏ trong quần short, đi qua đi lại ngó trời ngó nước, ngó mấy chậu cây cảnh đặt rải rác quanh đó. Trong hồ cũng lố nhố mấy cái đầu trọc lóc đủ màu.
Trình nói nhỏ khi Thủy hỏi nhỏ:
- Nón bơi đó. Để tóc khỏi che mắt không thấy đường bơi.
- Ngộ há. Sao anh không nói trước cho em mua một cái.
- Anh quên.
Trình đưa Thủy tới khu thay đồ của phụ nữ, dặn Thủy nếu xong trước thì chờ để hai đứa gửi đồ chung một ngăn tủ.
Chỉ một thoáng, Trình đã quay lại gõ cửa cọc cọc “Em ơi. Rồi chưa?”. Thủy nói lí nhí: “Chờ chút xíu”. Nhưng tới lục Trình dậm chân nóng ruột, Thủy mới kéo chốt cửa, ngượng ngùng bước ra.
Trình kêu ủa ủa.
- Sao bận đồ này? Làm như đi tắm biển sợ lột da vậy.
Thủy cười lỏn lẻn như con nít làm xấu bị người lớn quở trách:
- Mặc cái kia vô thấy lạnh lạnh, khó chịu quá.
Trình chắc lưỡi. Tức là chịu thua rồi đó.
Gửi đồ xong, Trình đeo chìa khóa vô cổ tay, ngoắc ngoắc Thủy. Thủy co ro theo Trình đi dọc bờ hồ mà phía dưới nhấp nhô những cái đầu người, để tới đầu bên kia. Trình chỉ tay xuống nước giảng giải:
- Chỗ này nước cạn. Tới nách thôi. Không sợ bị sặc hay chìm đâu. Xuống đi em. Khu vực của phụ nữ đó.
Nói xong, Trình nhày phóc vào vũng nước xanh lợ Loi ngoi qua tuốt thành hồ phía trước mặt.
Còn lại một mình, bơ vơ và ngượng nghịu, Thủy lom khom leo xuống.
Nhưng mới vừa nhúng một bàn chân chạm nước, Thủy vội rụt lên bởi nhiều tiếng kêu the thé:
- Ê! Khoan khoan.
- Cô kia! Mặc đồ đó không được xuống hồ.
- Chú gì ơi! Chú bắt con nhỏ đó lại. Không mặc áo bơi.
Thêm cả đống thứ câu gì gì nữa, rào rào không nghe kịp, Thủy hoảng hồn ngồi phịch luôn xuống nền gạch láng và ướt, hai chân bỏ thòng trong nước, qua mắt cá.
Một trong những người ăn mặc lịch sự bỏ trong quần short tiến lại gần Thủy. Anh ta cúi xuống nói êm ái:
- Trong kia có chỗ cho mướn áo bơi. Không mắc đâu.
Thủy dạ, gật đầu. Nhưng mắt ngó tìm Trình trong đám người trần trụi ướt mèm để cầu cứu.
Thì ra nãy giờ Trình còn bám thành hồ đứng nguyên tại chỗ, chưa bơi đi đâu tiếp. Tại Thủy hoảng quá nên nhìn không ra. Tại ai nấy cũng đều không mặc áo, đầu tóc xụi lơ lem nhem xấu xí. Lại thêm, sau mấy câu nói của người lạ, mắt Thủy đang tuôn trào đầy ắp nước, nhưnh không phải là bị dính thứ nước hồ trong xanh thấy rõ màu gạch lát dưới đáy.
Trình đi bộ về phía Thủy, nhăn mặt, nói nhỏ nhỏ:
- Đã nói trước rồi mà không chịu nghe. Ở đây là hồ bơi có quy định rõ ràng, chớ không như ngoài biển muốn mặc gì thì mặc đâu.
Nhưng một nhóm ba, bốn người đàn bà đeo kiếng đen thui đang đứng gần đó cũng nghe được. Họ giành nhau hùa theo Trình:
- Bạn em nói đúng đó.
- Xuống hồ là phải mặc đồ bơi thôi.
- Người đẹp mà sợ gì.
Một câu nói cuối cùng làm người Thủy nóng bừng, mặc dù đang ngâm chân trong nước lạnh:
- Diện nguyên bộ màu trắng như vậy xuống nước, nó ướt còn ghê hơn nữa. Thấy hết trơn.
Nói dứt câu, họ ngửa cổ cười hỉ hả rồi ầm ào quơ tay đập chân, hì hục bơi đi mất.
Trình ngó Thủy khiển trách:
- Giờ tính sao đây? Thấy người ta nói quê chưa?
Thủy ngó Trình giận dỗi:
- Không tính gì hết! Không quê!
- Vậy thì cứ ngồi đó. Coi ai quê cho biết.
Thủy hất mặt nhìn bầy chuồn chuồn đang đảo lượn bên trên mặt hồ nhồi sóng. Hai chân đánh đùng đưa trong làn nước dập dờn ấy. Hai tay chống lên thành hồ như đang đóng trong một đoạn phim quảng cáo kem sữa rửa mặt hay dầu gội đầu gì đấy.
Trình ngậm miệng, hậm hực trở qua phía bên dành cho đàn ông.
Cái hồ chia ra làm hai căn cứ vào tấm bảng mi ca nhỏ nhắn gắn ở phần vách hồ phía trên, chỗ nước mấp mé tràn lên mỗi lần có nhiều người cùng quậy nước một lượt. Thủy ngồi bên tấm bảng nữ ngó qua bên phần hồ gắn bảng nam. Những người đàn ông da ngăm đen bóng láng đang cắm cúi đi bơi về từ đầu hồ này tới đầu hồ kia. Còn Trình thì cứ đi tới giữa hồ lại quay đầu trở lui. Nhìn cái cách xoay trở của Trình sao mà nặng nề lúng túng, so với người ta nhẹ nhàng mềm mại.
Ôi Thủy hiểu.
Trình chẳng phải là người bơi lội rành rẽ.
Hèn chi mấy người đàn bà kia cứ chỉ trỏ cười cợt.
Vậy mà nãy giờ Thủy cứ tường họ chọc quê mình không biết nguyên tắc quy định thể theo. Mặc nguyên bộ đồ short trắng chỉ dành cho đánh tennis mà đòi xuống hồ bơi.
Vậy đó, Thủy cứ ngồi đong đưa chân trong nước. Chẳng biết tính sao. Bây giờ đứng dậy thay đồ cũng kỳ, mặc dù ai cũng hở nách hở ngực như ai. Mà ngồi hoài cũng kỳ luôn.
Một cái đầu trọc màu đen đột ngột dừng lại nói với ThủyL - Vô trong kia mướn áo bơi rồi xuống hồ đi em. Ngồi một chỗ ướt át như vậy riết, lạnh lắm. Bị cảm đó.
Nghe tình cảm như mẹ con chị em. Sao Trình không biết nói câu này? Nãy giờ Trình không thèm dòm tới Thủy. Cứ chui đầu vô nước. Sặc sụa. Phun nước phèo phèo. Dơ bần kinh khủng.
Thủy nói với người đàn bà tử tế kia:
- Em có đem áo tắm mà.
Chị ta giơ cao hai cánh tay lên lộ vẻ ngán ngẩm. Thủy lập tức nhắm tịt mắt lại. Mẹ Ơi! Sao mà lông nách xanh tốt quá chừng! Còn mấy người kia thế nào?
Hình ảnh rậm rì ấy khiến Thủy tắt ngúm luôn một chút xíu le lói quyết tâm đứng dậy đi thay áo khác.
Ở bên phần hồ của đàn ông, Trình đang xì mũi rột rẹt lẫn trong tiếng chuông báo đã hết suất bơi.
* Bữa đó, lần đầu tiên sau ngày Trình ăn cơm chung với cả nhà Thủy, Trình không đến. Vì khi xuống xe, Thủy nói: “Tối nay, anh đừng ghé. Em mệt”.
Trình ừ rồi phóng xe đi rồi gọi điện thoại:
- Em giận anh phải không?
- Không - Đừng nói giối mà - Không phải giận. Thôi. Để bữa khác nói.
- Bữa nào?
- Khi nào em nghĩ xong, em sẽ gọi. Còn từ bây giờ cho tới lúc đó, anh đừng gặp em. Thôi nghe.
Nhưng chỉ tối hôm sau, tức là tối hôm nay, Thủy kêu “Anh đến đây liền đi” Trình đến liền sau 20 phút.
Người vừa mới tắm xong. Thơm ngát và mát rượi khi xiết Thủy trong hai cánh tay cứng nhắc.
- Nhớ em muốn chết.
Thủy tiện tay cài lại cái nút áo đầu tiên cho cái thân thể nồng nàn ấy.
- Vô nhà.
Phòng khách chỉ có hai đứa ngồi sát nhau trong ghế salon to đùng, êm ái.
Thủy vừa nói vừa nhích ra xa:
- Tụi mình nên chia tay nhau.
- Chuyện gì nữa đây? Anh có lỗi gì?
- Anh không có lỗi gì hết. Anh chẳng thực sự yêu em.
- Ai nói với em chuyện tào lao vậy?
- Không ai nói. Tự em biết khi em ngồi trơ trọi lạnh lẽo dị hợm trên bờ hồ bơi. Lúc đó anh bỏ rơi em. Mà em thì cần một người che chở.
- Sao em lại nói là bỏ rơi? Lúc đó em ngồi tỉnh bợ Em cũng đang làm anh xấu hổ với họ vì có con bồ quê mùa, tới hồ bơi mà không dám mắc áo tắm. Cũng như đi nhày đầm mà mang dép xốp đi biển vậy. Có nước ngồi trơ mắt ếch ngó thiên hạ chứ nhảy nhót gì được.
- Lúc đó, anh muốn bảo vệ em cũng không thể. Anh chống chọi một mình cũng thừa ngất ngư choáng váng rồi. Em nhìn thấy hết.
Trình vươn dài cánh tay nắm lấy bàn tay Thủy, bóp nhẹ ve vuốt:
- Tụi mình đang cãi nhau phải không?
- Không. Vì hai lẽ. Một là từ bây giờ hết yêu nhau, tụi mình thành hai người xa lạ, cãi nhau là có chuyện tọ Thứ hai, không còn yêu nhau nữa, nên không cần tranh cãi để đi đến thống nhất nữa.
- Em nói thiệt vậy hả?
Thủy gật đầu như ông bảo vệ mặt lạnh lùng cho người lạ vào qua cổng cơ quan.
Trình đứng dậy:
- Chừng nào em nghĩ lại, nói cho anh biết.
- Em nghĩ xong rồi.
Trình phẩy tay một cái, bước thẳng ra cửa. Thủy đi theo để nghe Trình nói câu chào quen thuộc, để chẳng bao giờ nghe nữa.
- Thôi. Về nghe.

Thursday, March 22, 2007

Phía không nhau

Anh đi v phía không em
M
t ngày ngo ngh, nghìn đêm rã ri
Môi khô c
thm ming cười
Héo vàng g
ượng go nói li tươi xanh

Em đi v phía không anh
Tình ch
ưa đt đon, duyên đành d dang
Mu
n dng chân, s b bàng
C
n răng mà chu l làng ngày sau

Ta đi v phía không nhau
T
nhiên gánh mt ni đau nhói lòng
M
i hay thương mến vô cùng
Đ
y nhau v phía long đong cũng nhiu.

NGUYN NHT ÁNH

Friday, March 16, 2007

EM TÔI

Tôi chỉ có một đứa em trai duy nhất. Không hiểu sao tôi và nó luôn cãi nhau, từ chuyện bé đến chuyện lớn. Nhiều lúc tôi cảm thấy ghét nó vô cùng, không thể nào ưa nổi. Nhưng khi hai chị em ở xa nhau, tôi lại thấy nhớ nó lắm. Bỗng nhiên tôi nhớ lại những chuyện “ngày xưa còn bé”…

Tôi và nó cách nhau 5 tuổi, cho nên khi tôi đã là một thiếu nữ mặc áo dài đi học thì nó vẫn hãy là một cậu bé con loắt choắt học cấp 1. Lúc đó tôi đã biết điệu và làm duyên mỗi khi đi học. Tôi để ý mỗi khi tôi đi ngang lớp D thì mấy đứa con trai trong lớp đó nhìn theo tôi dữ lắm. (Sau này lên đại học, một vài thằng trong lớp đó công nhận với con bạn thân tôi là tụi nó để ý tôi vì tôi vừa xinh, vừa viết chữ đẹp!) Bởi vậy, ngày nào tôi cũng bắt mẹ tôi thắt hai bím tóc cho tôi trước khi đi học. Hôm thì tôi thắt bím vàng, hôm thì bím hồng, xanh, đỏ. Khi không còn đồ cột tóc màu khác để thay đổi, tôi sai thằng em tôi xuống chợ mua dùm cho tôi. Không hiểu sao nó rất ngoan ngoãn đi mua cho tôi, mà không phải chỉ một lần. Hầu như tất cả đồ cột tóc của tôi hồi cấp 3 là do tay nó mua hết. Bây giờ tôi nghĩ lại cảnh một thằng bé lon ton đi vào hàng kẹp tóc để mua cho chị nó, tôi vừa thấy tức cười vừa thương nó ghê! Không biết có thằng em nào bị chị sai như vậy không nhỉ?

Hồi đó, nếu ai hỏi giữa một thằng em trai và một cô em gái, tôi thích ai thì dĩ nhiên tôi trả lời là tôi thích có em gái hơn vì tôi và nó có thể chơi búp bê, đồ hàng. Nhưng thật ra, điều đó cũng không quan trọng gì vì tôi bắt thằng em tôi chơi với tôi hết mấy trò con gái đó. Tôi còn hóa trang nó thành cô gái Đức để tham dự cuộc thi hoa hậu do tôi tổ chức nữa. Tôi đặt cho nó tên Ngoan để mỗi khi tôi chơi với nó, nó sẽ thành một bé gái. Cái tên đó bây giờ thành tên của nó luôn rồi vì tôi luôn kêu nó như vậy. (Tôi không còn thích nó là bé gái nữa, nhưng mỗi khi kêu nó bằng cái tên đó, tôi thấy nó dễ thương hơn!) Vui nhất là ba me tôi và chị họ của tôi thỉnh thoảng cũng kêu nó là Ngoan nữa. Nhưng chẳng ai thắc mắc vì sao nó có tên đó nữa. Hihi…

Em tôi chẳng khi nào kêu tôi bằng chị. Nhưng khi tôi đi học xa, nó có viết cho tôi một email và kêu tôi bằng chị, xưng em. Tôi check mail đó khi tôi đang transit ở sân bay Nhật. Tôi đã khóc nức nở khi đọc lá mail đó. Đó là lần đầu tiên sau 22 năm tôi xa em tôi. Và đó cũng là lần đầu tiên tôi ý thức được rằng em tôi rất thương yêu tôi dù nó luôn cãi nhau với tôi và làm đủ trò khiến tôi bực tức…

Tôi biết là tôi không phải là một người chị hoàn hảo. Nhưng tôi là một người chị may mắn và hạnh phúc vì đã có một người em bên cạnh trong suốt một quãng thời gian dài. Đứa em đó tuy có lúc cộc cằng và hung dữ với tôinhưng chắc chắn lúc nào nó cũng yêu quý tôi và mong muốn những điều tốt đẹp cho tôi. Thành ra tôi viết blog này để cám ơn em Ngoan của tôi, và để lưu giữ lại hình ảnh cậu bé mười tuổi ngày nào lội chợ Hòa Bình đi mua đồ cột tóc cho chị gái!

Friday, March 9, 2007

Những tháng ngày tươi đẹp

Mấy hôm nay mình bị bệnh - nghẹt mũi, ho, đau họng, nhức đầu, đau bụng, mệt mỏi… Ôi thôi, nói chung là quá trời bệnh cùng đổ vào mình một lúc. Bịch thuốc đem theo từ VN chỉ uống có vài viên năm ngoái, mà hôm nay đã làm gần sạch rồi. Nhưng bệnh vẫn không thuyên giảm.

Tệ hơn nữa là không có ai bên cạnh để chăm sóc mình hết. Ở Mỹ là phải tự lập mà. Nhớ lại hồi xưa, mình chỉ bị cảm sơ sơ là đã lăn ra nhõng nhẽo với ba me, làm ba lo lắng đi mua thuốc, làm me phải nấu đồ ăn ngon bưng lên tận nơi. Còn bây giờ, đói quá thì cũng ráng ngồi dậy nấu nồi cháo cá mà sao bỏ bao nhiêu muối vẫn thấy nhạt. Rồi sau đó bò vào phòng nằm run cầm cập dù khí hậu bây giờ rất mát mẻ. Nằm đó mà không ngủ được, lại nghĩ lan man về những chuyện đã qua. Thế là nước mắt chảy ướt cả gối. Cái lỗ mũi đã nghẹt, nay hết thở được luôn, làm cái miệng cứ phải há ra thở như cá…

Bạn bè ở đây cũng không có nhiều, mà ai cũng bận rộn với công việc của mình, chỉ hỏi han vài câu thôi. Hôm kia đi học gặp con R. trên xe bus. Nó hỏi khỏe không. Mình nói tao bị cảm lạnh chắc do đi bơi bữa kia. Lập tức nó lấy tay che lỗ mũi và miệng nó lại, làm như sợ vi trùng sẽ bay từ mình qua người nó vậy mặc dù mình ngồi cách nó cả cả cánh tay. Tự nhiên mình cảm thấy đã mệt, lại càng mệt hơn. (Hình như người châu Á không được tế nhị và lịch sự?) Nhưng cũng may trên chuyến xe bus về nhà, mình gặp O. Nó biết mình bị bệnh mà vẫn ôm mình trước khi chia tay và chúc mình mau lành bệnh nữa. (Cầu Trời mình đã không lây bệnh cho nó!) Khi bệnh mới biết bạn bè như thế đó. Ở đây mình chỉ cần lời hỏi thăm và chúc sức khỏe thôi, chứ đừng mong có cam và sữa như ở VN… Ừ nhỉ, nếu mình ở VN thì thế nào cũng có người thương cảm mình bệnh mà mua cam tặng mình! À, có lần người ta còn tặng mình một bó hoa hồng nữa. Chẳng qua là vì mình từng nói là sao ở trong phim, khi cô gái bệnh, chàng trai hay mua hoa tặng mà ở ngoài đời không có vậy nhỉ. Mình còn nhớ cả người ta trả lời bà bán hoa như thế nào khi bà hỏi mua hoa tặng ai, vào dịp gì nữa. Bà còn quả quyết khi nhận bó hoa này mình sẽ khỏi bệnh ngay! Giờ biết tìm đâu bà bán hoa đó ở xứ sở này nhỉ? Bao nhiêu tiền cũng mua một bó cho lành bệnh…

Những chuyện xưa cũ ấy, giờ nhớ lại vẫn thấy còn ấm áp và nguyên vẹn lắm! Rồi mình tự an ủi mình, vài tháng nữa thôi sẽ không phải nằm co ro một mình như thế này nữa. Nhưng hơn bao giờ hết, mình thấy nuối tiếc những ngày tháng tươi đẹp ấy, khi có ba me săn sóc kề bên và những đóa hoa hồng tươi thắm của ai đem tặng…